Lời này vừa dứt, mọi người không khỏi ngây ra. Lão tổ nhà mình lại là sư huynh của tên Huyết tộc trước mặt này.
‘Có quỷ mới tin ngươi! ’
Tông Chủ cười khẩy nói: “Vị kia là tồn tại bậc nào? Sao ngài ấy có thể thu một tên Huyết tộc là đệ tử? Ngươi cho là làm như vậy có thể lừa dối để thoát chết à?”
Thực ra, Tông Chủ đã tin bốn, năm phần. Những người khác không biết nơi này có vách ngăn của trời nhưng Tông Chủ biết. Người này vượt giới tới, trong tay còn cầm tẩu thuốc, điều này đã nói rõ vấn đề. Chỉ có điều, chỗ không hài hòa duy nhất đó là khí tức Huyết tộc trên người Diệp Viễn.
“Bảy vạn năm trước, sư phụ ta đã vượt giới tới...”
Diệp Viễn không hề dài dòng, hắn thuật lại những gì Vân Sơn nói cho mình biết. Biểu cảm trên mặt Tông Chủ trở nên vô cùng đặc sắc. Lão tổ chỉ nói cho mình Tông Chủ biết về bí mật này. Những điều Diệp Viễn nói không hề sai.
Tuy chỉ có năm ngày ngắn ngủi nhưng đó lại là cơ duyên lớn của Hàng Dương lão tổ. Cũng chính năm ngày này đã giúp con đường tu luyện của ông ta được mở ra, giúp Hàng Dương lão tổ đột phá tới Đế Thích Thiên. Nó cũng giúp Lăng Đan Tông từ một tông môn nho nhỏ quật khởi thành ngôi sao sáng.
Trong lòng Tông Chủ lại chấn động mãnh liệt, sự nghi ngờ trong mắt cũng càng sâu hơn: “Vị đại nhân kia xuất thân từ nhân tộc, sao ngài ấy có thể nhận ngươi làm đồ đệ được! Huống hồ, ngươi chỉ là một Chân Hoàng Thiên hạ kỳ nho nhỏ mà thôi!”
“Ta không phải người của Huyết tộc, về phần huyết khí trên người...”
Diệp Viễn không hề giấu diếm mà nói về lai lịch của huyết khí này.
Chỉ có điều, những đệ tử này nghe xong thì đều cảm thấy Diệp Viễn đang khoác lác.
“Ha ha, ai mà chẳng biết khoác lác! Ta có thể nói, ta từng giết chết Chúa Tể đấy!”
“Huyết Thần Tử của Huyết tộc! Ngươi cứ dứt khoát nói ngươi là Vương Tọa đại nhân, chẳng phải sẽ tốt hơn à?
“Ngươi còn hóa thân Huyết tộc, chạy tới Huyết tộc trở thành Huyết Thần Tử của bọn họ! Ha ha, Huyết tộc dễ giả mạo như vậy sao? Ngươi nghĩ Chúa Tể Cảnh của người ta là đều kẻ ngốc à?”
“Ta nói này, ngươi có thể bịa ra cái lý do nào tốt hơn để giả mạo nhân tộc không? Ngươi nghĩ chúng ta đều là kẻ ngu si sao?”
“Chẳng phải ngươi nói ngươi quét sạch Huyết tộc sao? Chắc đối với ngươi thì nhóm chúng ta chẳng là gì. Tới đây, ngươi giết chết chúng ta xem nào!”
Do không phải tận mắt nhìn thấy nên những gì mà Diệp Viễn trải qua quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi. Đương nhiên, người khác nghe hắn kể thì cảm thấy Diệp Viễn đang khoác lác.
Ánh mắt của Tông Chủ lại lóe sáng, đúng là tin thêm vài phần. Tông Chủ biết người kia là tồn tại đáng sợ tới chừng nào. Thực lực của lão tổ càng mạnh thì càng cảm nhận rõ sự cao thâm của vị kia. Có lẽ, chỉ có thiên tài lợi hại như vậy mới xứng làm đệ tử của vị kia.
Đừng thấy Hàng Dương lão tổ tự xưng là đệ tử, thực ra ông ta chỉ đang thiếp vàng lên mặt mình mà thôi. Vị kia vốn chẳng coi Hàng Dương lão tổ là gì.
Diệp Viễn thản nhiên nói: “Được rồi! Chỉ cần Tông Chủ không ra tay, dù gấp mười lần các ngươi xông lên cũng được.”
Mọi người đều kinh ngạc. Người này đúng là dám khoác lác, lại còn khiêu khích một cách trắng trợn.
Đệ tử của Lăng Đan Tông thực sự tức giận, đều yêu cầu xuất chiến. Nơi này, ngoài Chân Hoàng Thiên còn có ba vị Bán Đế Cảnh, bảy vị Chân Hoàng Thiên đại viên mãn. Về phần cảnh giới dưới Chân Hoàng Thiên thì có tận mười mấy người.
Tông Chủ cũng có ý khác, nói: “Được, ta không ra tay.”
Vì vậy, các đệ tử của Lăng Đan Tông xoa tay, muốn giết chết Diệp Viễn. Nếu đã ra tay thì không thể nói trước sinh tử. Nửa canh giờ sau, xung quanh vô cùng yên tĩnh. Ngoài ba vị Bán Đế Cảnh, những người khác đều ngã xuống. Đây còn là Diệp Viễn đã nương tay rồi, nếu không những người đó gần như chết hết.
Tất cả mọi người đều nhìn hắn bằng vẻ mặt khiếp sợ. Thực lực của người này quá mạnh. Từ đại viên mãn trở xuống thì chỉ một cú đấm là giải quyết xong, đại viên mãn thì tốn công hơn một chút. Diệp Viễn dựa vào bí pháp Ngao Du Thần Không khiến Bán Đế Cảnh không thể làm gì được hắn.
Sức mạnh huyết mạch của Diệp Viễn trải qua vài lần tôi luyện đã đạt tới cấp chiến hồn đỉnh phong. Hắn có thể vượt cấp chiến đấu trong cảnh giới Chân Hoàng Thiên, chuyện này chẳng khác nào ăn cơm, uống nước.
Lúc này, bọn họ có chút tin lời Diệp Viễn nói. Bởi khi hắn chiến đấu với bọn họ, rõ ràng Diệp Viễn thừa sức để thắng. Vì thế, không phải không có khả năng hắn thực sự tiêu diệt Huyết tộc.
Tông Chủ thấy thực lực của Diệp Viễn thì con sóng trong lòng càng mãnh liệt hơn.
‘Đây mới thật sự là thiên tài! Chỉ có thiên tài như vậy mới đủ tư cách bái vị kia làm sư phụ! ’
Diệp Viễn lấy một viên thiên đan ra và nói với Tông Chủ: “Đây là Phỏng Huyết Đan, sau khi ăn vào có thể bắt chước khí tức của Huyết tộc.”
Lúc này, Tông Chủ đã tin bảy phần.
Tông Chủ tìm một Chân Hoàng Thiên, sau đó cho người kia uống Phỏng Huyết Đan. Quả nhiên, khí tức của đệ tử kia biến thành khí tức độc nhất vô nhị của Huyết tộc. Tới lúc này, mọi người đã hoàn toàn tin.
‘Thật sự là có thiên đan thần kỳ như vậy! ’
Đến bước này, Tông Chủ hít sâu một hơi, cúi đầu hành lễ, nói: “Đệ tử Vương Quân bái kiến lão tổ. Còn đứng ngây ra đó làm gì? Ngày ngày các ngươi đều bái tế tổ sư gia. Hôm nay, các ngươi thấy đệ tử của ngài ấy mà còn không quỳ lạy à!”
Những đệ tử khác nhìn nhau, cuối cùng vẫn quỳ lạy.
“Bái kiến lão tổ!”
Tuy Diệp Viễn đã dự liệu được chuyện này nhưng vẫn nghi ngờ hỏi: “Ngươi không sợ ta là gian tế của Huyết tộc sao?”
Vương Quân lắc đầu nói: “Mấy nghìn năm qua, cường giả của Lăng Đan Tông ta dần dần qua đời. Từ Hàng Dương lão tổ tới Đế Hạo Thiên, rồi tới Đế Vân Thiên, sau đó lại tới một đệ tử bất tài như ta, vị trí Tông Chủ đã đổi mấy đời chủ rồi. Nhưng Hàng Dương lão tổ đã truyền xuống, nếu ngày nào đó nhìn thấy người có Bảo Ly Yên Đại thì phải dùng lễ dành cho tổ sư để đối đãi. Lăng Đan Tông chúng ta có ngày hôm nay là do tổ sư gia ban tặng. Nếu lão tổ được tổ sư gia công nhận, đương nhiên chúng ta phải dùng lễ dành cho tổ sư để đối đãi.”
Diệp Viễn thở dài nói: “Đúng là gây khó dễ cho Hàng Dương sư huynh của ta rồi. E rằng các ngươi vẫn không biết danh hào của sư phụ ta, đúng không?”
Vương Quân hưng phấn nói: “Xin lão tổ báo cho biết!”
Diệp Viễn gật đầu: “Các ngươi hãy nhớ cho kỹ. Sư phụ ta là Vân Sơn, lão tổ của Cực Dược Tông ở Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên.”
Vương Quân ngây ngẩn cả người, sợ hãi nói: “Là... Là Vân Sơn lão tổ!”
Danh tiếng của Vân Sơn cực cao, đương nhiên Vương Quân đã từng nghe qua. Chỉ có điều, hắn ta không ngờ lão tổ nhà mình lại có địa vị lớn tới vậy.
Diệp Viễn khẽ gật đầu: “Vì sao các ngươi không tu luyện mà lại ở đây tế bái sư tôn?”
Hắn cảm thấy rất kỳ lạ. Cho dù Hàng Dương tôn sư trọng đạo cũng không cần bắt đệ tử của mình ngày ngày tới lễ bái.
‘Chẳng lẽ, bọn họ không cần tu luyện sao? ’
Vương Quân cười khổ: “Lăng Đan Tông ta được tổ sư gia chỉ điểm nên địa vị được đề cao, cũng trở thành tông môn đứng đầu trong Hồn Khải đại lục. Đệ tử trong tông môn lên tới vạn người, cường giả như mây. Chỉ tiếc, vào mấy nghìn năm trước, Huyết tộc tới xâm lăng nên cường giả của Lăng Đan Tông lần lượt qua đời. Hôm nay... Chỉ còn một mình Đế Cảnh là ta!”
Chỉ có điều, thần tiên đánh nhau thì tiểu quỷ lại gặp xui. Ngày nay, Hồn tộc và Huyết tộc đại chiến, nhưng số lần thực ra giao thủ không nhiều. Song phương đều trục xuất nhân tộc, thay nhau tiến đánh. Thực ra, chủng tộc bị chết nhiều nhất chính là nhân tộc.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất