“Kia... Hình như là Ngao Du Thần Không của Chân Long tộc. Ngay cả loại bí thuật này mà tên nhãi kia cũng học được rồi!” Chủ Thần liếc mắt một cái là nhận ra ngay bí thuật của Diệp Viễn, ông ta khiếp sợ không thôi. 

             “Đúng là Ngao Du Thần Không. Nghe nói bí thuật này giúp người ta dịch chuyển trong hư không như chốn không người. Hôm nay được chứng kiến, quả nhiên không hề tầm thường!” Hắc Dương Chúa Tể kinh hãi nói. 

             “Nghe nói chỉ có Hỗn Độn Chân Long mới nắm giữ được bí thuật này. Tên nhãi này mới đạt tới Chân Hoàng Thiên mà huyết mạch đã mạnh tới mức này rồi ư?” 

             Thấy Diệp Viễn dịch chuyển trên không trung, đám Chúa Tể phải trợn mắt há mồm. Bí thuật này quả là vô cùng thần diệu. Trong các Chúa Tể thì Hỗn Độn Chân Long là một tồn tại cực kỳ cường đại. Bí thuật Ngao Du Thần Không là thứ mà đến cả Chúa Tể Cảnh cũng phải ao ước. 

             Nếu sở hữu bí thuật này thì có thể di chuyển giữa Chư Thiên một cách dễ dàng. Diệp Viễn vốn không thể nào tu luyện được bí thuật này, nhưng do hút sạch Huyết Trì những hai lần, cộng với việc có được Máu Bản Nguyên nên sức mạnh huyết mạch của hắn đã tăng vọt. 

             Cũng vì vậy mà Diệp Viễn mới thành công tu luyện được bí thuật Ngao Du Thần Không. Đương nhiên thành công của hắn không thể so sánh được với phong phạm năm xưa của Di Thiên. Nhưng Diệp Viễn có được sự giúp đỡ của Vân Sơn Chúa Tể là đủ rồi. Vân Sơn Chúa Tể cảm thấy vô cùng vui vẻ vì thấy đám Chúa Tể kia tỏ ra khiếp sợ như vậy. 

             ‘Đệ tử của ông đây trâu bò thế đấy! Không sớm thì muộn nó cũng sẽ cho các ngươi biết tay! ’ 

             “Vèo!” 

             Diệp Viễn hạ xuống một đại điện, trên mặt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc. Trong đại điện, một đám người đang tiến hành tế bái. Hắn xông vào trong mà chẳng suy nghĩ gì. Đám người kia nhìn về phía Diệp Viễn với vẻ mặt ngơ ngẩn. 

             ‘Người này chui từ đâu ra vậy? ’ 

             Diệp Viễn đưa mắt nhìn khắp đại điện. Nơi này là một sơn động trong không trung, nó được người ta làm thành một tòa đại điện. Trong đại điện này chỉ có một pho tượng lớn, nhìn qua thì pho tượng này có tư thế rất oai hùng, khí vũ hiên ngang. Khuôn mặt của pho tượng không được rõ cho lắm. Nhưng Diệp Viễn lại cảm thấy pho tượng này hơi quen mắt. 

             “Huyết tộc! Giết!” 

             Cuối cùng, các cường giả trong đại điện cũng tỉnh táo lại. Sau đó, họ lộ ra sát ý điên cuồng. Một đám cường giả lao tới mà chẳng hề phân biệt trắng đen. Huyết khí trên người Diệp Viễn cực kỳ nồng đậm, vốn chẳng thể gạt được người khác. Thực lực của tu sĩ trong đại điện cũng không yếu, người mạnh nhất là một vị Đế Vân Thiên hạ kỳ. 

             Tiếng thét vừa rồi đến từ vị Đế Vân Thiên hạ kỳ này. Ngoài Đế Vân Thiên ra, trong đại điện còn có rất nhiều cường giả Chân Hoàng Thiên. Có thể thấy thực lực của tông môn này không hề yếu. Bây giờ, Diệp Viễn có rất nhiều thủ đoạn, nhưng từ Hoàng Thiên Cảnh tới Đế Cảnh là một khoảng cách rất xa. Hiện tại, hắn vẫn không phải là đối thủ của cường giả Đế Cảnh, dù đó có là một Đế Vân Thiên hạ kỳ đi chăng nữa. 

             Diệp Viễn không ngờ bản thân vừa ra khỏi vách ngăn của trời lại gặp nguy hiểm lớn như vậy. Hiển nhiên, tông môn này cực kỳ thù ghét Huyết tộc. Lúc này, uy áp của Đế Cảnh đã hoàn toàn bộc phát ra, lao về phía Diệp Viễn một cách điên cuồng. Những Chân Hoàng Thiên khác cũng theo sát phía sau, cắt đứt toàn bộ đường lui của hắn. 

             Vách ngăn của trời ở phía sau đã khép lại, Diệp Viễn đã rơi vào ổ sói, vốn chẳng còn đường lui nữa. Hắn cảm thấy da đầu tê dại. Bỗng nhiên, Diệp Viễn nhìn về phía pho tượng rồi nhanh chóng hành động, hét lớn: “Hàng Dương!” 

             Quả nhiên, tiếng hét này hữu dụng. Thân thể Đế Vân Thiên kia cứng lại, nhìn Diệp Viễn và nghi ngờ hỏi: “Ngươi đi từ vách ngăn của trời ra, vì sao lại biết tục danh của lão tổ?” 

             Diệp Viễn thầm thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ Vân Sơn lão đầu đã cứu hắn một mạng. Đương nhiên, nguy hiểm vẫn chưa biến mất. Nếu hắn không giải thích được nguồn gốc của huyết khí trên người mình, e rằng chỉ có một chữ ‘chết’. 

             Diệp Viễn nhìn về phía Đế Vân Thiên kia và nói: “Hàng Dương là lão tổ của các ngươi, như vậy đây là Lăng Đan Tông?” 

             Đế Vân Thiên càng nghi ngờ hơn, gật đầu nói: “Đúng vậy!” 

             “Tông Chủ, ngài nói nhiều với tên Huyết tộc này làm gì? Hàng Dương lão tổ đã chết trong tay Huyết tộc, chúng ta hãy giết hắn để báo thù cho lão tổ!” 

             “Trong mấy năm qua, Lăng Đan Tông chúng ta đã bị Huyết tộc giết chết bao nhiêu người? Tông Chủ, ngài đừng nói nhiều với hắn nữa.” 

             “Giết hắn đi!” 

             Sự xuất hiện của Diệp Viễn khiến những người này trở nên vô cùng phẫn nộ. Điều này khiến hắn ý thức được rằng Huyết tộc đã tàn sát bừa bãi trong Hư Vô Việt Hành Thiên. 

             Tông Chủ khoát tay áo nói: “Cứ để hắn nói hết đã!” 

             Diệp Viễn cảm thấy an lòng hơn khi thấy Tông Chủ này có thái độ như vậy. Hắn vừa tới đã thấy pho tượng kia vô cùng quen mắt. Lúc đó, Diệp Viễn còn chưa kịp phản ứng. Nhưng hắn chợt nhớ tới Vân Sơn Chúa Tể từng nói khi lão tới Hư Vô Việt Hành Thiên du lịch vào bảy vạn năm trước, lúc vừa ra khỏi vách ngăn của trời, lão từng tiện tay chỉ điểm cho một thiếu niên. Thiếu niên kia chính là Hàng Dương. 

             Năm xưa, người mạnh nhất Lăng Đan Tông chỉ đạt tới Vô Cực Thiên Vị mà thôi, yếu tới mức không thể yếu hơn được nữa. Năm đó, Hàng Dương chỉ đạt tới cảnh giới Tiểu Cực Thiên Vị, không phải người nổi bật trong tông môn. Nhưng Hàng Dương cực kỳ chịu khó, một mình trốn trong sơn động để khổ luyện Diễn Đạo Thuật. 

             Vân Sơn Chúa Tể cảm thấy hứng thú nên đã tiện tay chỉ điểm cho Hàng Dương. Lão là tồn tại bậc nào chứ? Vân Sơn Chúa Tể tiện tay chỉ điểm đủ để một Tiểu Cực Thiên Vị hưởng lợi cả đời. Nhưng đối với một Chúa Tể Cảnh thì một Tiểu Cực Thiên Vị chẳng khác nào một con kiến hôi. Đương nhiên, lão sẽ không lãng phí nhiều thời gian với Hàng Dương. 

             Vân Sơn Chúa Tể ở lại Lăng Đan Tông năm ngày, sau đó rời đi ngay. Vân Sơn chẳng muốn quản những chuyện về sau. Trước khi hắn tới đây, Vân Sơn Chúa Tể đã kể hết cho Diệp Viễn nghe mọi chuyện từ to tới nhỏ mà lão nhìn thấy ở Hư Vô Việt Hành Thiên. May mà hắn nhanh nhạy, nếu không đã biến thành cát bụi rồi. 

             Về phần pho tượng này, nó được điêu khắc khác xa Vân Sơn. Vì thế, Diệp Viễn không thể nhận ra ngay khi nhìn thấy nó. Hàng Dương chỉ là một Tiểu Cực Thiên Vị nên dù Chúa Tể Cảnh đứng trước mặt, ông ta cũng chẳng thể nhìn rõ mặt mũi được. Hàng Dương chỉ nhìn thấy một mảnh mông lung. 

             Trên thực tế, nếu Vân Sơn Chúa Tể muốn che giấu thì ngay cả Diệp Viễn cũng chẳng thể thấy rõ hình dáng lão ra sao. Từng cử chỉ của tồn tại bực này đều là đạo. Nếu ai chưa đạt tới Đế Cảnh thì chẳng thể nào nhìn trộm được. 

             Hiển nhiên, năm ngày được chỉ điểm đã khiến Hàng Dương như được lột xác, làm một Lăng Đan Tông nho nhỏ trở thành một tông môn lớn. Từ thái độ của Tông Chủ có thể thấy người này biết một số chuyện. 

             Diệp Viễn nhìn Tông Chủ, sau đó lấy một cái Bảo Ly Yên Đại ra và nói: “Nếu ngươi biết một số chuyện thì chắc sẽ biết cái này?” 

             Con ngươi của Tông Chủ co rụt lại, kinh hô: “Đây... Không thể có chuyện này được! Tại sao ngươi lại có cái tẩu thuốc này?” 

eyJpdiI6Ik5xZG9YWitRWW1iOE5WQWRhQTVDVEE9PSIsInZhbHVlIjoic3R2ZVwvQnZldms0NVhqQ3BxMk16YkFMRWpmakp6dDRmOTZVcFk1aUU0RFwvSXhQSFV6N2pBSFdcL1NsZkN1dlFcL2VUeHFRN2JkXC8wUEdmYlI0YnBZUkZRSUFvQzFkeFZzY1BYYjdcL3hQYUJxc2d4bllrWmhmbmlNUjlRU2VvTW1mY2dyWjFrcFdwYVVnMHJwbE1XMUE4cGNEOFFmOVBtZGNUaENzMEU2VmFVaWRiVWpBQW1XZkw5aE93QWNrU1FaZjJ4dGlRYitja2ZjRUVjTVI2Y05QOWFBTGsyb2hBa0g1dWJObFBCdEtleDgzb2Z1R3ZONlB2OW9xeEt2QjNqd3BUWit3WXp3dnROazNBMk1KV004TW0zWitJVVBDdlNJcFFqdlNWY0NaYkdOSEl1Mm5Hc3dWWlZ5ZzRcL040NUduVjAyKzdpQzExeDJodmFsbSs0Qk1kekVoQ3Nrb3diQ1ZLM2NJTDdDcyticTlkZE1OZlI2d0VUcmRRa1YycHQ4QVFcL1VoZGNPSE1vSndka2g2V0ZZTkltbnpMWEVZWnNmT0xWM1h6Wm1uTCs0THpIMSs5ajI4QlUxbytGN2dmUTk0U0NqeVF4YmJQYWZnWmJQamlka2dRaEErRmxVM3dSOEU5eWttWmJjSklVTzh5bjBSWlYrRTZmZ0QyK1BDeVZQQzhmVk1uNCtjTWNBcUs5WGVEV1AreUE0NDVuaVNGTDNLbXU2NUtDUHE2UTZwNkJQckRxcGNGNSs5T2ZBRlZIVThEYnRcL0RlcjZMMlAyWGZqa0s5OU05a2dhaERcL0sxWmU0WmozODlhdjdjd3NpRFRCTWRaXC9qdjlaTWtKaXpvK2NrK1JHQlhvbXFaVTN5STBwSUdGcjhLV1NUUGhQMnF2YTBxaldGenkzeG1SQUVNbG55Nitkdm9aN1pBTngwcGFLdlBMRlplYm13QkhQbnAwOWgxQUdpMjIyQUtXZHIxZjlqSU5YOUpiZng0Z28zQ2dKYmVsVXpWa2JURE11TDRTMUJvVWdXXC9US1Znd0ZmeExUQW5MdmFzWEZ4bnJNOUJoeHVWUENIZTRBSmJuaVEya3ViUEtpbkRlbHFFWVowWTBPcTczSjNHYU1XbVwvNkhUVzFjVVkzVGlCNkxVVUpLbEpwVmVLVW50c1RaaUhTeTJHS2pxanhaNVpNeG9hQ1dzamRwMWJ2IiwibWFjIjoiMDFjOTNkZjkzYTJmNjcyYzVkNjk3NWU4NzYyYzEzODA2MzRlNTcxNDZmOTdlNGMyZDQxYWM1ODVjODk1MGUxMyJ9
eyJpdiI6InhFZlFtTjJ4VFJOaGtieTVCb0RnMXc9PSIsInZhbHVlIjoib0pcL1V1NUp2RWJBV0RubGZQMnFkNE5VWGxSYW9Ic0poaXlyRTJvWTJLblI5azZ0S2dXZENNSTBwbTgyU29lWVVobkgwMFhaN2pKWTkwTTdMOGRoamdybXd2MHhxNEg4d2c5NVl0aklWM0NUY3NFY3orN2N3eU9hKzEzbk5UNFUyd1dXOHpvdmRVYVVFMGY4QzljYTNuRkpvcDJCcytSVFU3MnNNUWk5MWkwSmZGRG1GNTNwRkdXT05WYUhCVzliZDhhYnBCNUhHVm0rS2FHREJZc0pOMmRkclZwc0VRTDFPeHZsTjFZNVo1K3BzUVpkT0JcL2huR1JhYVJFeTBtdjNTV2w3TExodnlZTXZtQmN0c2JIOW5ZN2plM3RnUGxvQlNMYVFnTzJINmR1dzFoSGM1bytUM1d3b3UxRlY2VUpyQVY0alFZNlEwdU9NRXlNWDlMckxBaGpFUnpYK0hhMnVPQkV2U1FUeHc0NXpSMDArRnd1aFJ3U2F4azlVeHd1TnFJS3BjNnFzMGRQT2dJVGVQdHZRU1c5SHhMbzBzRENlSGtlblVcL01DbllBRTFZV2Y3TnRGaFpOTEYrVitONmpHVDIxS3NRUnp4UmlzcFJqdERvSVBKSDRrVkhPOW14bHdaZm91VG04cWRKdDVubHdINWVRbHh6VHMzbGRWR3k5SER0RVBvSjdPekxcL1BcLzlIZWgreDZ6SGsxRDBjVUJEWklhMFVTM2ZLbEN3Rm9WeThUSkRMT0o0Rld3dG1Xa0l4bkgxY1hyMk1vWFVDdjJlMUc4Kys3Q2o4ZWlOQzc2N2tNMHp4czhncWFtKzRpbnlub1diNmRVUlgzSW9HN1RySGphV0xpM0tUamNxNzNCTXVTNE9cL0JTNE05S1FUMkFMMW4wUytwejZ4Y1VoR0U9IiwibWFjIjoiOGY5Y2Y2M2I4YzMwZWMxM2E1Yzk3MDE0ZGNlNWQwNzljY2U5ZWUyM2ZmMGY1ZTI1YmVmM2ViODQ4MzQ2MDcxMCJ9

             Diệp Viễn nhìn về phía Tông Chủ, thở dài nói: “Nếu ta đoán không nhầm thì Hàng Dương... Có thể xem là sư huynh của ta!”

Advertisement
x