"Được rồi..." 

             Vân Sơn Chúa Tể suy nghĩ một lúc lâu rồi cuối cùng cũng đồng ý. 

             Rất hiển nhiên đây chính là biện pháp tốt nhất rồi. 

             Cục diện cá chết lưới rách thật sự không phải điều mà lão muốn thấy. Nếu không, sao lão lại trấn giữ ở vách ngăn Tuyệt Thiên này tận mấy nghìn năm? 

             Nhưng vì Diệp Viễn, lão tình nguyện trở mặt với cả đám Chúa Tể! 

             Nghe được Vân Sơn Chúa Tể đồng ý, đám Chúa Tể bao gồm cả Chủ Thần đều thật sự thở phào nhẹ nhõm. 

             Nếu bàn về sức mạnh thật, thì mặc dù Vân Sơn Chúa Tể không được như Chủ Thần, nhưng cũng không chênh lệch lớn lắm. 

             Hai người đều ở Chúa Tể Cảnh đỉnh cấp nhất. 

             Một khi nhân vật chủ chốt này bùng nổ, chắc chắn Thiên Nhất liên minh sẽ tiêu tùng. 

             Dường như Diệp Viễn rời khỏi đã là lựa chọn tốt nhất. 

             Diệp Viễn nhìn về phía Vân Sơn Chúa Tể và đám người Chu Tùng Tuyền, ôm quyền bảo: "Xin tạ ơn sư tôn, cũng tạ ơn sự tín nhiệm của chư vị sư huynh. Cùng lắm là trong trăm năm, trăm năm thôi, nhất định Diệp Viễn sẽ trở về ngay, kề vai chiến đấu với chư vị, diệt trừ Huyết tộc!" 

             Vân Sơn Chúa Tể phất ống tay áo một cái, vẻ bực bội trên mặt càng đậm hơn, châm chọc bảo: "Người ta đều bảo ‘chim bay hết, cung tốt bỏ’. Bây giờ chim vẫn chưa chết đâu, vậy mà có mấy người đã trở mặt thành thù, tự chặt tay mình đi rồi. Đúng là nực cười quá! Tin tưởng chó má gì chứ, đừng có thấy Thiên Nhất liên minh chó má gì đó mà nhầm, thật ra trong lòng ai cũng có nung nấu tâm quỷ! Nếu không phải vậy thì sao cả mấy nghìn năm qua mà Thiên Nhất lại chẳng sinh được nổi một Chúa Tể Cảnh nào? Ha ha!" 

             Nếu lời châm chọc này xuất phát từ miệng của một người ngoài, chắc chắn đã bị các Chúa Tể giết ngay tức khắc. 

             Nhưng nó là lời nói của Vân Sơn Chúa Tể, nên chẳng có ai dám phản bác. 

             Ngay cả Chủ Thần cũng phải nín nhịn! 

             Bây giờ trong tình cảnh như thế này, bọn hắn không thể kích động lão già này thêm nữa! Càng nói thì hậu quả sẽ càng nghiêm trọng. 

             ... 

             Bên dưới một mạch khoáng rộng lớn có ẩn chứa vách ngăn của trời đi thông Hư Vô Việt Hành Thiên! 

             Vách ngăn của trời này cực kỳ bí ẩn, võ giả tầm thường cũng khó mà tìm ra được. Tuy vậy, đối với các Chúa Tể mà nói, tất nhiên những thứ này không tính là bí mật. 

             Đi xuyên qua vách ngăn của trời là một chuyện cực kỳ khó khăn. 

             Chưa đạt được Chúa Tể Cảnh mà muốn đi xuyên qua vách ngăn của trời là chuyện cực kỳ khó làm. 

             Dù có là Chúa Tể Cảnh đi nữa, việc phá giới đi đến vị diện khác cũng không phải chuyện muốn làm là làm được. 

             Vân Sơn Chúa Tể đích thân tới! Các Chúa Tể khác cũng đều phái phân thân đến đây, chứng kiến việc Diệp Viễn rời khỏi. 

             Nếu như không tận mắt nhìn thấy Diệp Viễn ròi đi thì bọn họ vẫn không yên lòng. 

             Đối với chuyện lần này, tất nhiên là Vân Sơn Chúa Tể cười nhạt. 

             Mà hiển nhiên, việc Vân Sơn Chúa Tể có thể rời đi tạm thời cũng là nhờ có công của Diệp Viễn. 

             Một chuỗi thắng lớn kinh thiên, đánh cho Huyết tộc phải tan tác đã giúp lão có thể rời khỏi trong một thời gian ngắn ngủi. 

             "Không ngờ ngươi lại muốn đến Hư Vô Việt Hành Thiên. Nơi đó là địa bàn của Hồn tộc đấy! Nhưng mà... vi sư đã từng du lãm chư thiên vạn giới, Hư Vô Việt Hành Thiên cũng không thiếu Chúa Tể nợ nhân tình của lão phu! Ngươi cứ mang thứ này theo, nếu thật sự gặp phải phiền toái gì cứ đến tìm mấy lão già đó. Tự nhiên bọn họ sẽ ra tay giúp đỡ ngươi!" 

             Nói xong, Vân Sơn Chúa Tể đưa cho Diệp Viễn một cây tẩu hút thuốc dài. 

             Nhìn thấy cây tẩu hút thuốc này, mi mắt Chu Tùng Tuyền và Lý Thanh Vân đều run lên, lộ ra biểu cảm không dám tin. 

             Khuôn mặt của những Chúa Tể khác cũng tràn ngập sợ hãi. 

             Vân Sơn Chúa Tể là một người nghiện thuốc phiện, tên của cây tẩu thuốc lá dài này là Bảo Ly Yên Đại, là mệnh căn của người này! 

             Thứ này đã đi theo lão không biết bao nhiêu năm rồi, chưa từng rời thân! 

             Tuy là bởi vì tài nguyên tu bổ có hạn, cuối cùng nó chỉ có thể được thăng lên tới phẩm chất Hồng Mông chí bảo tứ phẩm. Nhưng đối với Vân Sơn Chúa Tể mà nói, nó tuyệt đối có ý nghĩa phi phàm! 

             Không ngờ hôm nay lão lại tặng món bảo bối này cho Diệp Viễn! 

             Có thể thấy được người này đánh giá cao Diệp Viễn đến mức nào. 

             Diệp Viễn lại không phải người ngu. Từ biểu cảm của người khác, hắn đã nhận ra thứ này rất quý giá. 

             Hắn bèn lắc đầu bảo: "Không được, thứ này quá quý trọng, đệ tử không thể nhận!" 

             Vân Sơn Chúa Tể trừng mắt, gằn giọng: "Bảo ngươi cầm thì ngươi cứ cầm đi, sao phải nói nhảm nhiều như vậy? Một thứ Hồng Mông chí bảo tứ phẩm bỏ đi, còn lâu bổn tọa mới xem vào mắt!" 

             Thấy trong lòng Vân Sơn Chúa Tể đã quyết, Diệp Viễn chần chừ một chút rồi vẫn nhận lấy, còn nói: "Vậy được, đệ tử xin nhận! Sư tôn yên tâm, ta nhất định sẽ mang nó trở về đây." 

             Vân Sơn Chúa Tể không nhịn được mà nói: "Đã nói hết rồi mà. Cái thứ vô dụng này muốn ném thì ném, bổn tọa có thèm để ý đến à? Được rồi, đừng nói nhảm nữa, muốn cút thì cút sớm đi! Bên phía vách ngăn Tuyệt Thiên không thể rời đi quá lâu!" 

             Diệp Viễn nhận lấy Bảo Ly Yên Đại, khẽ gật đầu bảo: "Vậy làm phiền sư tôn rồi." 

             Vân Sơn Chúa Tể nói: "Tiểu tử, cái vách ngăn của trời này không phải loại hiện diện tầm thường đâu. Một mình bổn tọa đưa ngươi vượt qua là căn bản không làm được! Trong áp lực khủng bố của hỗn độn, ngươi sẽ bị ép cho thành thịt nát!" 

             Chúa Tể Cảnh xuyên qua một vách ngăn của trời thì tất nhiên không có là gì, nhưng thực lực của Diệp Viễn quá yếu, dù cho có sự giúp đỡ của Vân Sơn Chúa Tể thì hắn cũng phải chịu đựng áp lực khủng khiếp. 

             Áp lực này đủ để đè chết hắn! 

             Diệp Viễn cười bảo: "Sư tôn yên tâm, đệ tử tự có mánh lới!" 

             Vân Sơn Chúa Tể gật đầu bảo: "Được rồi. Một lát nữa ta sẽ cưỡng chế phá vỡ vách ngăn của trời. Nhưng mà nói là phá vỡ vậy thôi, chứ thật ra đến Đế Hạo Thiên cũng khó mà chịu đựng được áp lực ở trong đó! Còn nữa, ngươi chỉ có thời gian là một khắc ngắn ngủi mà thôi!" 

             Diệp Viễn gật đầu nói: "Mời sư tôn thi pháp!" 

             Vân Sơn Chúa Tể không dài dòng nữa, lập tức thôi động pháp lực bắt đầu phá giới! 

             Lão cũng rất muốn nhìn thử một chút, rằng rốt cuộc Diệp Viễn có mánh khóe gì mà có thể đi xuyên qua được vách ngăn của trời! 

             Thật ra thì mấy Chúa Tể khác cũng không tin tưởng quá nhiều. Vậy nên bọn hắn mới không quan tâm đến sự châm chọc của Vân Sơn Chúa Tể, kiên trì tới xem một chút. Nhỡ đâu lão Vân Sơn Chúa Tể này cố ý lật lọng, nói là Diệp Viễn rời đi rồi nhưng thật ra hắn lại không hề rời đi, vậy thì rắc rối to. 

             Vách ngăn của trời ngăn cách Tam Thập Tam Thiên, khiến cho Tam Thập Tam Thiên được chia thành từng giới một. Nếu muốn đi xuyên qua vách ngăn của trời, trừ khi thực lực đạt tới Chúa Tể Cảnh, nếu không sẽ rất khó. Tất nhiên bổn nguyên Đế Thích Thiên cũng có khả năng đi xuyên qua vách ngăn của trời, chỉ là cái giá phải trả quá lớn, không ai sẵn lòng làm thử. 

             Chúa Tể Cảnh là có thể dứt khoát phá giới. 

             Nếu như mười mấy vị Chúa Tể Cảnh liên thủ, thậm chí còn có thể đả thông hai giới một cách triệt để, khiến cho người có thực lực thấp kém có thể xuyên thẳng qua vị diện. 

             Năm đó Mê Thần Cung cũng đã dùng cách như vậy để tung hoành Tam Thập Tam Thiên. 

             Mà trận chiến ấy cũng đã kinh động các Chúa Tể Chư Thiên, dẫn đến một hồi đại chiến Chúa Tể có một không hai. 

             Nhưng, là một Chúa Tể Cảnh, cho dù là cường giả như Vân Sơn Chúa Tể thì cũng không cách nào triệt để đả thông đường đi được. 

             Áp lực bên trong vách ngăn của trời cực kỳ cường đại, đủ để ép cho tên Diệp Viễn Chân Hoàn Thiên nhãi nhép này trở thành thịt nát. 

             Vậy nên bọn hắn không tin! 

             'Oanh! ' 

             Luồng sóng năng lượng khủng bố dứt khoát ập vào vách ngăn của trời. Giữa khoảng ngập tràn hỗn độn kia bị ép phải mở thành một lỗ hổng, chỉ là một mảnh hỗn độn kia vẫn cực kỳ dày đặc. Chưa hết, thông đạo bị bắt phải mở ra đang khép lại với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được! 

             Diệp Viễn nhanh chóng ôm quyền nói với đám người Vân Sơn Chúa Tể: "Sư tôn và chư vị sư huynh bảo trọng, Diệp Viễn đi đây!" 

             Dứt lời, Diệp Viễn dứt khoát hóa thành một con Chân Long, phá không mà đi! 

eyJpdiI6IlFkc1wvR1VjbTBzOVl4VWNJUEpCekdnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InRCK2Q0RUIrSVFcL3BIaktjQmNwR2lNVUpBTnR0dWpjNUVxMERobThHT1RETVRtYjZpVFZsXC9VRU1RY0hNOTAxYXh3ZFIxRVI0ckVrUTF6akZ4M2M4aFpxS0lNZ1V6VCtyUUJ5aDNcL2doditwWFZCM0FyV2hqaWtVNkxSb2tvbmR2ejMzWmswSW8yY3h5bFwvcGRyaEt4WFJiSU9iVUowVnErSmJpQ0diVlNoeDRcLzE3UHh3ZldSZEZiaEIyRVBEd08rbDMxVjRlQkl1UkxDVFpEbUUyeUhjS0dqakgxalwvQnFsSXJuMjNqZVFRd3RWZHVVRXZnMlpFSE5sXC8xaENcL2hkTE0yalhBNlJ2TG44MTdTd3pmemVvS283QktEbDVsM3ltN0c5TUUrYXE2cW9vUThaYVRrYkhUdFFiNkFRTWIwS1Y4bERQSkZ2NmRYZDl1bmp5TW85b05UbXAzYWpteENiV2NFSG1zT0pwU3E3dVlkT1NsK25IM2RKejMwbDdnZUtXeVFHUFJhVnBzQzRVeTV2aFhaU2JtQWhcL2J4aTl2d2tOTGtSVEtjNVgxV2dRNndlZFJNblg1T0hOSFcyTXNpeWEiLCJtYWMiOiI5MGMzMzYwNDUwMzNhYjljMWJkYTdkN2JlODc2NWY3ZTgyYzM5NjRmZTUwMmNjNzBiMTViNmM2NGM0ZTgwOWU0In0=
eyJpdiI6IlhMejluY0wzVVpJWmJyUFVIMUVJcHc9PSIsInZhbHVlIjoiOVRHUXJPZFQ4NDRSSGlQZTZMbUU4Tk9YSTJodnIzWDh4M2Fwc1hqdWEwYmFBRmpJdXdEWnQ1QmkzM1dqeDlWRkR6Ym5QUVNCRlJjXC9hMkw5RU9vOXpGdERhQ2k5OVExSDE1eFFIT2plTG9aRXd3bUNIa1FJKzdQNGRNTTVOVHdjNk8xdENvaVRWV2F1S2VPQjhSSzhzVGRCTkJZVGpkU3VDUFIwQlZtYUJGaEtnWjJoUE1ZVlZxVTlmVjVHZnFCa3gzMzFGamkwU2N2MmdZdHV1azQwTzgrdkltTWtXSVRSbzB3dmRNSUViWTZuYkxFcWlrMk11anhtc090TU5QT1dFMzYxbjFBa3VyaEs4Mm8rRmU1WlR3PT0iLCJtYWMiOiI4MzE4MjA0N2I5YmI4YjQ0YTRkOGYwMTgzNWMyZWIyNjgyM2Y1NTM5MmU2NTc1OTljNzM1OWYwYTNhOTVlZjdlIn0=

             Tên tiểu tử này đúng là nhiều thủ đoạn tới mức làm người ta sợ hãi!

Advertisement
x