Cự Lộc thành hoàn toàn sôi sục!
Một mình Huyết Thần Tử điện hạ đã đánh thủng Nam Kỳ cự thành!
Chiến tích huy hoàng bậc này chưa bao giờ có.
Hơn nữa, vậy mà trên người Huyết Thần Tử điện hạ lại có sức mạnh Bản Nguyên!
Trên người một Thánh Hoàng Thiên vậy mà lại có sức mạnh Bản Nguyên!
Ngu dân, không biết sự tồn tại của huyết thạch hỗn độn à.
Nhưng không sao, bọn họ biết trên người Thánh Hoàng Thiên có sức mạnh Bản Nguyên là đủ rồi.
Danh tiếng của Diệp Viễn đã không ai sánh bằng.
Ngay cả Vưu Kim nghe thấy tin này cũng sợ ngây người.
Hắn ta cảm thấy Huyết Thần Tử này không đáng tin cậy, có hơi nói như rồng leo, làm như mèo mửa, nhưng không ngờ lại thật sự có chút tài năng.
nói như rồng leo, làm như mèo mửa
Mặc dù là có sức mạnh Bản Nguyên bảo vệ, nhưng đánh xuyên qua Nam Kỳ cự thành cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Nếu dễ thì cường giả Bản Nguyên như Huyết Nặc đã đánh vào lâu rồi.
Một trận này đã mang đến cho Huyết tộc sự ủng hộ vô cùng lớn.
Bọn họ rất có lòng tin đại quân Cự Lộc thành dưới sự dẫn dắt của Huyết Thần Tử có thể phá vỡ vách ngăn Tuyệt Thiên, lập được công lao đi vào sử sách!
Diệp Viễn chính là muốn hiệu quả này.
...
Ba ngày sau, đại quân đã tập kết xong!
Nói là hai trăm ngàn người nhưng thật trước mắt chỉ có một trăm tám mươi ngàn.
Trong lúc công thành Huyết tộc vẫn tổn thất hai mươi ngàn.
Diệp Viễn dẫn đầu đại quân, oai phong lẫm liệt, không ai bì nổi!
Ánh mắt hắn ở trên cao đảo qua một vòng đại quân, lớn tiếng nói: “Chư vị, đây là trận chiến đầu tiên của bổn điện, cũng là chính trận chiến thành danh! Trận này bổn điện sẽ chỉ huy các ngươi phá Nam Kỳ cự thành, hoàn thành sự nghiệp to lớn có một không hai! Các ngươi, tin ta không?”
Huyết tộc tôn trọng cường giả, Diệp Viễn ở trong trận chiến Bách Tử đã chứng minh được thực lực của mình.
Ba ngày trước đơn phương đánh vào lại càng làm danh tiếng của hắn như mặt trời ban trưa!
“Điện hạ tất thắng!”
“Huyết tộc tất thắng!”
...
Tiếng của hai trăm ngàn người vang tận trời cao, vang vọng trong trời đất.
Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Diệp Viễn tràn ngập sùng bái.
Bọn họ tin chắc rằng đây là lãnh tụ dẫn bọn họ đi đến vinh quang!
Huyết Nặc nhìn cảnh tượng này cũng hổ thẹn không thôi.
Hắn ta dẫn quân nhiều năm cũng không có được sĩ khí cao như vậy.
Sĩ khí cao như vậy còn sầu Nam Kỳ cự thành không đổ sao?
Đối mặt với Diệp Viễn, hắn ta tự cảm thấy xấu hổ.
“Xuất phát!”
Một tiếng ra lệnh, đại quân xuất phát!
Đại quân đến gần, Nam Kỳ cự thành lại một lần nữa trải qua nỗi đau tuyệt vọng.
Đặc biệt là khi bọn họ nhìn thấy bầu không khí của nhóm quân đã hoàn toàn thay đổi.
Bình thường thì Huyết tộc luôn chịu nhục, sĩ khí ỉu xìu.
Sức chiến đấu không thể phát huy ra hết.
Nhưng hôm nay nhánh đại quân này lại khí thế như lũ, giống như đầu thai chuyển cốt rồi vậy.
Trong lòng bọn họ rõ ràng, đó là bởi vì bọn họ có một lãnh đạo mới!
Lãnh đạo mới này vậy mà lại có thể đánh xuyên qua Nam Kỳ cự thành!
Chuyện này đối với các tướng sĩ Nam Kỳ chắc chắn là sự sỉ nhục lớn nhất.
“Phong huynh, tình hình này không ổn rồi!” Phụ tá đắc lực của Phong Tiểu Thiên, đồng thời cũng là cường giả Bản Nguyên, Trần Nghĩa nhíu mày nói.
Phong Tiểu Thiên cũng đang nhíu chặt mày.
Diệp Viễn đang làm cái quỷ gì vậy?
Ngày đó hắn nháy mắt ra hiệu kêu mình cố ý mở đường.
Hiển nhiên là làm cho danh tiếng của Diệp Viễn đạt đến đỉnh.
Nhưng chuyện này có giúp ích gì cho trận chiến này hay sao?
Tên này sẽ không làm phản chứ?
Phong Tiểu Thiên cũng không rõ trong lòng Diệp Viễn đang tính toán cái gì.
Đánh lui hai trăm ngàn Huyết tộc tinh nhuệ tuyệt đối không phải việc đơn giản.
Cho dù Phong Tiểu Thiên tin tưởng Diệp Viễn, nhưng cũng nghĩ không ra Diệp Viễn lấy cái gì để cứu vớt Nam Kỳ cự thành.
“Quan sát tình huống trước rồi nói sau!” Phong Tiểu Thiên trầm giọng nói.
Ở phía xa, Diệp Viễn dẫn đầu đại quân, oai phong lẫm liệt!
Hắn nhìn về phía Huyết Nặc, lạnh lùng nói: “Huyết Nặc, Phong Tiểu Thiên giao cho ngươi! Số lượng Đế Cảnh của chúng ta gấp ba lần bọn họ! Nếu lần này ngươi lại không trị được Phong Tiểu Thiên thì mang đầu tới gặp ta!”
Huyết Nặc nghiêm mặt lại, trầm giọng nói: “Điện hạ yên tâm, lần này chắc chắn bắt được Phong Tiểu Thiên!”
Nói xong hắn ta dẫn dắt cường giả Đế Cảnh, giết thẳng tới Nam Kỳ cự thành.
Bên phía doanh trại Thiên Nhất ai nấy lo lắng không yên chờ đợi đại quân Huyết tộc tấn công vào.
Nhưng mà lúc này Diệp Viễn bỗng nhiên lại chỉ một Chân Hoàng Thiên, lạnh nhạt nói: “Ngươi, mang ba ngàn người tấn công hướng kia!”
“Vâng!”
Chân Hoàng Thiên kia rất hưng phấn, lập tức mang theo ba ngàn người giết qua.
Mọi người, bao gồm đại quân Thiên Nhất đều đang chờ mệnh lệnh tiếp theo của Diệp Viễn.
Nhưng... Không có!
Chân Hoàng Thiên kia cho rằng bọn họ chỉ là tiên phong, đại quân còn lại sẽ lập tức đánh lén qua đây.
Nhưng đến khi chết gã cũng không nhìn thấy được động tĩnh gì.
“Vì sao? Điện hạ, vì sao chứ!” Trước khi chết Chân Hoàng Thiên kia điên cuồng hét lên.
Ba ngàn đối đầu một trăm năm mươi ngàn cộng thêm đại trận hộ thành.
Đại quân Thiên Nhất căn bản không mảy may tốn sức đã diệt gọn!
Hơn nữa phương hướng Diệp Viễn chỉ đúng là nơi mạnh nhất của đại trận.
Đám người bọn họ trực tiếp trở thành vật hy sinh, đến bọt sóng cũng chưa làm nổi lên.
Vì sao chứ?
Đại quân Huyết tộc cũng rất muốn hỏi, nhưng lúc này danh tiếng của Diệp Viễn đang như mặt trời ban trưa.
Tuy rằng bọn họ có không hiểu nhưng vẫn hoàn toàn tin tưởng Diệp Viễn, cho rằng hành động này của Diệp Viễn có ý nghĩa sâu xa!
“Ngươi, mang ba ngàn người đánh vào hướng kia!”
Diệp Viễn lại chỉ vào một Chân Hoàng Thiên, đưa ra mệnh lệnh giống như trước, nhưng lần này đổi lại tấn công chỗ khác.
Có điều chỗ kia vẫn là nơi mạnh nhất của đại trận!
Chân Hoàng Thiên hơi do dự, nhưng vẫn mang theo ba ngàn người đánh thẳng qua.
Trên chiến trường phục tùng mệnh lệnh là quan trọng nhất!
Kết quả lại như lúc trước.
Đại quân Thiên Nhất không hao tổn một sợi tóc đã tiêu diệt được sáu ngàn đại quân Huyết tộc.
Tất cả mọi người ngốc lăng!
Đây... Là cái gì tình huống gì thế?
Chịu chết ư?
Lần thứ ba, Diệp Viễn lại chỉ ra một Chân Hoàng Thiên, vẫn là mang ba ngàn người.
Lúc này niềm tin của mọi người đối với Diệp Viễn mới lên chức cuối cùng cũng dao động.
Mọi người không phải ngốc, không có ai tình nguyện đi chịu chết.
Chân Hoàng Thiên nói: “Điện hạ, ta có thể hỏi vì sao không?”
Diệp Viễn trả lời: “Ngươi có đồng ý hy sinh vì Huyết tộc không?”
Chân Hoàng Thiên gật đầu nói: “Đương nhiên! Nhưng ta không muốn chết một cách vô nghĩa!”
Diệp Viễn cười nói: “Sao lại là chết vô nghĩa? Cái tên Huyết Nặc ngu xuẩn kia không hiểu gì hết, chỉ biết công thành giống như ruồi bọ không đầu. Đã mấy trăm năm rồi mà nhược điểm của Nam Kỳ cự thành ở đâu hắn ta cũng hoàn toàn không biết gì cả! Không sai, các ngươi là đang đi chết, nhưng mà cái chết của các ngươi tuyệt đối không phải không có ý nghĩa! Đại trận hộ thành tuy rằng rất mạnh nhưng cũng có điểm yếu! Chỉ cần lôi ra được điểm yếu thì công phá Nam Kỳ cự thành là chuyện dễ như trở bàn tay! Cho nên nếu ngươi tìm ra được thì ngươi chính là anh hùng của Huyết tộc ta! Trông thì như bây giờ chúng ta có một ít thương vong, nhưng cuối cùng chắc chắn chúng ta sẽ chết ít thêm được rất nhiều người!”
Xôn xao!
Đại quân Huyết tộc sôi trào!
Quả nhiên không hổ là Huyết Thần Tử điện hạ, sáng suốt không ai bì kịp!
Diệp Viễn giải thích xong lập tức thuyết phục được mọi người.
Mà bên phía đại quân Thiên Nhất cũng nghe thấy lời Diệp Viễn nói, nháy mắt như lọt vào hầm băng.
Vui sướng vì thắng lợi lúc nãy bỗng chốc đã biến mất không còn dấu vết.
Đúng như lời Diệp Viễn, cho dù trận pháp có mạnh tới đâu thì cũng có điểm yếu.
Một khi tìm được điểm yếu thì bọn họ căn bản không thể ngăn cản!
Không phải Huyết Nặc ngu ngốc mà là Huyết tộc hoàn toàn không biết gì cả thật.
Cho nên hắn ta chỉ có thể cậy mạnh.
Sắc mặt nhóm đại quân Thiên Nhất đầy căng thẳng.
Huyết Thần Tử này quả nhiên không giống!
Ít nhất hắn có một chút hiểu biết đối với Đạo Trận Pháp.
Vậy thì không ổn rồi!
Quả nhiên, câu nói xạo của Diệp Viễn khiến Chân Hoàng Thiên một lần nữa mang theo ba ngàn người đi chịu chết!
Chưa đánh gậy nào mà Huyết tộc đã tổn thất một trăm ngàn người!
Đám ngu ngốc Huyết tộc bị hắn bán còn vui vẻ giúp hắn đếm tiền nữa!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất