Dáng vẻ nghiêm túc khi bán đứng người khác của ngươi đúng là rất đẹp trai đấy! 

             Dương Thanh thật sự rất muốn hô to lên, đám ngu hết chỗ nói các ngươi bị người ta bán đứng rồi! 

             Bộ dáng trợn mắt há hốc mồm sau này của mọi người thật sự rất khiến người ta chờ mong! 

             Nhưng mà rất nhanh lại có thể nhìn thấy cảnh Diệp Viễn bắt đầu bán người. 

             Ở bên kia, Huyết Nặc và Phong Tiểu Thiên đang chiến đấu kịch liệt, nghe Diệp Viễn nói xong trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ không giống nhau. 

             Ban đầu Huyết Nặc cũng nghi ngờ Diệp Viễn, nhưng sau khi nghe Diệp Viễn giải thích thì hắn ta thầm nghĩ điện hạ quả nhiên lợi hại! 

             Trách không được người ta có thể trở thành Huyết Thần Tử. 

             Còn trong lòng Phong Tiểu Thiên thì lại hoảng sợ, từ khi nào mà giết Huyết tộc lại trở nên dễ dàng như vậy? 

             Hắn ta không ngờ Diệp Viễn vậy mà lại dùng cách này để lừa Huyết tộc. 

             Bọn họ muốn giết một Huyết tộc không biết phải hy sinh bao nhiêu người. 

             Nhưng Diệp Viễn một lần giết hàng ngàn hàng chục ngàn! 

             Lúc trước Diệp Viễn lừa một trăm ngàn Huyết tộc. 

             Hôm nay nháy mắt lại lừa mười ngàn. 

             Nhưng mà... Thật sự là quá sảng khoái! 

             Nếu có thể tiếp tục giết Huyết tộc như thì thật tốt! 

             Không đến mức bao nhiêu huynh đệ chết trận sa trường! 

             Nhưng đương nhiên hắn ta hiểu đó chỉ là hy vọng xa vời mà thôi. 

             Ngay sau đó, Diệp Viễn bán hết lần này đến lần khác, mỗi lần đều thay đổi những hướng khác nhau. 

             Nhưng không ngoại lệ đều là những chỗ mạnh nhất của đại trận bảo vệ thành. 

             Vừa mới bắt đầu mọi người còn cảm thấy Diệp Viễn oai phong sáng suốt. 

             Nhưng dần dần bọn họ cũng nhận ra không bình thường. 

             Mới không bao lâu đã chết bốn năm chục ngàn người rồi! 

             Nếu cứ tiếp tục như vậy thì người chết hết cũng không thể tìm ra được điểm yếu của đại trận. 

             “Điện hạ, cứ như vậy e là không ổn? Đã chết bốn mươi ngàn người rồi nhưng không hề thấy hiệu quả gì cả! Nếu cứ tiếp tục như vậy có khi nào chết sạch không?” 

             Lên tiếng là một cường giả Bán Đế Cảnh, cũng là người đứng đầu trong Chân Hoàng Bách Tử, Huyết Diệc! 

             Hắn ta hiển nhiên có tư cách nghi ngờ Diệp Viễn. 

             “Điện hạ, không thể tiếp tục thử như vậy nữa!” 

             “Đúng vậy điện hạ, chúng ta công thành đi!” 

             ... 

             Huyết Diệc vừa mở miệng đã có không ít người phụ họa. 

             Thật sự là bọn họ không nhìn nổi nữa. 

             Hơn một trăm tám mươi ngàn người nhanh chóng giảm xuống chỉ có một trăm bốn mươi ngàn! 

             Bốn mươi ngàn người thấy sao cũng có thể tiêu diệt mấy ngàn người Nam Kỳ? 

             Nhưng bây giờ cọng lông cũng chưa diệt được đã chết rồi! 

             “Ngươi đang nghi ngờ bổn điện? Hay là... Các ngươi đều đang nghi ngờ bổn điện? Bổn điện làm gì còn cần các ngươi dạy sao?” 

             Diệp Viễn lạnh lùng quát lên, những người kia lập tức im lặng. 

             Mấy ngày nay danh tiếng Diệp Viễn tích lũy được đã phát huy tác dụng vào lúc này. 

             Nhưng Diệp Viễn cũng biết không chống đỡ được bao lâu nữa! 

             “Phải đấy, quyết định của điện hạ chắc chắn có thâm ý, ta ủng hộ điện hạ!” Lúc này Dương Thanh đúng lúc đứng dậy. 

             Lời này cũng được nhiều người đồng ý. 

             Diệp Viễn vẫn tương đối có chỗ đứng trong nhóm đại quân. 

             Quả nhiên lời này đã lập tức đè âÂm thanh nghi ngờ xuống. 

             “Ngươi, mang ba ngàn người, tấn công chỗ kia!” Diệp Viễn chỉ vào Huyết Diệc, lạnh lùng nói. 

             Huyết Diệc hoảng sợ, ánh mắt nhìn về phía Diệp Viễn tràn đầy lạnh lẽo. 

             Mấy tên thực lực Chân Hoàng Thiên kia chẳng qua chỉ là vật hy sinh, chết thì cũng thôi. 

             Nhưng để người đứng đầu Chân Hoàng Bách Tử đi làm vật hy sinh thì có hơi quá đáng rồi đấy? 

             “Sao hả, ngươi muốn kháng lệnh? Hay là ngươi không muốn hiến thân cho tộc ta?” Ánh mắt Diệp Viễn cũng lạnh xuống. 

             Huyết Diệc cắn chặt hàm răng, mắt muốn nhỏ ra máu. 

             Bây giờ hắn ta lâm vào hoàn cảnh tiến không được mà lùi cũng không xong. 

             Đi, thì chết! 

             Không đi, vẫn chết! 

             Đối đầu kẻ địch mạnh, cãi lại mệnh lệnh Huyết Thần Tử điện hạ không có cái nào đùa được cả! 

             “Được, ta đi! Nhưng ta hy vọng ta là nhóm cuối cùng đi! Nếu ta chết trong đại trận thì xin điện hạ hãy công thành! Nếu cứ tiếp tục như vậy thì nhân số của chúng ta không công được Nam Kỳ nữa!” Huyết Diệc trầm giọng nói. 

             “Ngươi đi là phải! Nhưng nên làm thế nào trong lòng bổn điện hiểu rõ! Bổn điện thân là Huyết Thần Tử, người thừa kế Vương Tọa đại nhân, chẳng lẽ còn có thể giúp đỡ Thiên Nhất liên minh ư?” Diệp Viễn hừ lạnh. 

             Lúc này Diệp Viễn đem thân phận người thừa kế Vương Tọa ra, lập tức dập tắt châm ngòi của Huyết Diệc. 

             Đúng vậy, người thừa kế vương tọa có lý do gì làm chính mình thân bại danh liệt chứ? 

             Nếu thất bại thì chính là một đòn chí mạng đối với danh dự Huyết Thần Tử! 

             Phải biết rằng Huyết Thần Tử còn chưa được chính thức phong thiện _ (1) _ đâu! 

             _ (1) _ (1) 

             _ (1) Thời xưa chỉ vua chúa lên núi Thái Sơn cúng tế trời đất _ 

             _ (1) Thời xưa chỉ vua chúa lên núi Thái Sơn cúng tế trời đất _ (1) 

             Huyết Diệc đi! 

             Sau đó chết! 

             Ba ngàn người vẫn toàn quân bị diệt như cũ. 

             Thực lực của Huyết Diệc đương nhiên không cần bàn cãi. 

             Nhưng cho dù hắn ta mạnh hơn nữa cũng mang theo quá ít người. 

             Đối mặt với đại trận và đại quân Thiên Nhất, hắn ta chỉ có một con đường chết. 

             Trong lòng Dương Thanh vui đến nở hoa, tên chó Huyết Diệc này cứ thế bị Diệp Viễn lừa đi chết rồi. 

             Ha ha ha ha! 

             Trong cuộc chiến Bách Tử chính tên này đã đánh bại mình, còn ở trên lôi đài nhục nhã mình nữa! 

             Hả giận mà! 

             Dù ngươi có trâu bò thì cũng không trâu bò bằng huynh đệ của lão tử đâu! 

             Huynh đệ của lão tử nói một câu đã có thể lấy mạng ngươi rồi! 

             Mà ngươi còn không thể nổi giận nữa! 

             “Ngươi, đi qua bên kia thử lại đi!” Diệp Viễn chỉ vào một người khác trong Chân Hoàng Bách Tử, nói. 

             Vừa rồi gã này nhảy lên phản đối, Diệp Viễn không nhằm vào gã thì nhằm vào ai đây? 

             Gã trợn mắt. 

             Con mẹ nó ngươi... Còn chưa đủ à! 

             Lúc này âÂm thanh nghi ngờ lớn hơn nữa! 

             Lời Huyết Diệc vẫn kích thích thần kinh không ít người. 

             Trận này còn chưa đánh đã chết mấy chục ngàn người. 

             Bọn họ không suy nghĩ mới là lạ. 

             Nếu không phải Diệp Viễn mang thân phận Huyết Thần Tử thì đám Huyết tộc đã làm phản từ lâu rồi. 

             Cũng là do tiếng tăm của Huyết Thần Tử quá lớn, hơn nữa lúc trước Diệp Viễn biểu hiện quá nổi bật, mới khiến hắn kéo dài được tới bây giờ. 

             Gã Bách Tử kia vẫn đi. 

             Sau đó vẫn chết! 

             Lại liên tiếp lừa vài người trong Chân Hoàng Bách Tử đi chết, cuối cùng Huyết Nặc là người đầu tiên bùng nổ. 

             “Huyết Thanh, ngươi làm cái gì vậy? Đã chết năm mươi ngàn người rồi ngươi còn chưa khai chiến! Biện pháp của ngươi không thể thực hiện được, nhanh chóng công thành đi!” Huyết Nặc nổi giận đùng đùng nói. 

             Diệp Viễn vẫn lạnh nhạt: “Bổn điện làm thế nào còn chưa tới phiên ngươi chỉ trỏ!” 

             Huyết Nặc giận dữ nói: “Đánh rắm! Bổn tọa mới là thống soái của đại quân! Trận chiến này liên quan đến đại cuộc, ta không thể ngồi yên không quan tâm!” 

             Diệp Viễn vẫn bình tĩnh nói: “Ngươi là ai chứ, dám làm càn với bổn điện như thế?” 

             “Điện hạ, thuộc hạ cảm thấy Huyết Nặc đại nhân nói đúng! Chúng ta, vẫn nên công thành đi!” Người lên tiếng là Huyết Tuế, đệ nhất Thánh Hoàng. 

             Hắn ta vừa lên tiếng những Bách Tử khác cũng lên tiếng phản đối. 

             “Điện hạ, nên công thành!” 

             “Điện hạ, không thể cứ tiếp tục bỏ mạng oan nữa!” 

             “Điện hạ, còn không công thành nữa thì sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ !” 

             kiếm củi ba năm thiêu một giờ 

             ... 

             Cho dù tới nước này bọn họ vẫn không dám dễ dàng nghi ngờ Diệp Viễn, chỉ khuyên hắn công thành. 

             Nhưng ý của những người này đã rất rõ ràng. 

             Diệp Viễn chỉ vào Huyết Tuế, lạnh nhạt nói: “Ngươi đi!” 

             Ánh mắt Huyết Tuế chợt ngưng, lạnh lùng nói: “Ta không đi!” 

             Ánh mắt Diệp Viễn phát lạnh, giận dữ nói: “Ngươi dám kháng lệnh?” 

             Huyết Tuế hừ lạnh: “Điện hạ, Huyết Tuế... Không thể không kháng lệnh! Ta chỉ muốn hỏi xem, còn có ai muốn đi làm vật hy sinh nữa!” 

             Mọi người lặng ngắt như tờ. 

             Hiển nhiên Diệp Viễn đã dùng hết một tia danh vọng cuối cùng. 

             Đại quân đã không còn ai nghe hắn nữa. 

             Có điều hắn đương nhiên không thèm để ý. 

             Đây vốn dĩ chính là kết quả mà hắn muốn. 

             “Điện hạ, tha lỗi Huyết Tuế quá phận, bây giờ ta... Thật sự rất nghi ngờ động cơ của ngài!” Huyết Tuế nhìn Diệp Viễn, lạnh lùng nói. 

             Bách Tử không có ngốc. 

             Chỉ là kiêng kị thân phận của Diệp Viễn mới không ai dám nghi ngờ hắn. 

             Nhưng bây giờ tình hình đã phát triển đến nông nỗi này, bọn họ cũng không thể không đứng ra phản đối Diệp Viễn nữa. 

eyJpdiI6Ik81eGpyWjNMeWtrOERGalQzNTJlQUE9PSIsInZhbHVlIjoiTHpiQVprMjRMZ2NGWFRQcUU2OFJNOWRJRFJZOHYyYjFWY25MKzZqRzhpcVwvRGRvclkrd1phb0NoMHA5U2FcL2s2bHdiZ1oyN1M5REpiU1U2Rm5DSU1iVk9JUzFsQnlscVRWb1ZPXC92RVwvcG9OZEpFdHVOenNGYmFyMkpTN25TYncraWZiR0h4bFRaYXBcL2lHcDF1V2cwWEN0ZlF2N2tlTDVSOUNDRUtsUWFxbHNQSnl3eXBrbW43aGUzMGcrcEFmaHNHbEV5RU9WQ2MxbUo4c0xzRUNIUDluZTlYZUxCQzF4VFdhdGJRd2dHd2t3WEc0Skx6Y1wvZ29zQzJ0Sm5kVmc4WVlhcG5MamgyV0pMdmYrVDlHNFdUSDJvV09reTd2YWhNQ0dZQVpMNlg1ZXZnQmljcmt0M1wvWm1NanNuWXRyeHhUYXAwQXlnM0pYSFFGUUpENkZpMTBjQzhZV281ekVxOHRQMStvODFjY2dXaz0iLCJtYWMiOiIwODlmZDZmNjQ3OTVkZDlkM2ZkMTA4OGUyYTQ2MzhiYTRkOTA0MzYzZjk5NzFjZmYwMWYxMDdlY2E4ZjI5NzVjIn0=
eyJpdiI6IjRwSHE1dENTU1RXRjl0NmFrSmkxc2c9PSIsInZhbHVlIjoiOHZWY3F3RVwvMGpLcU1cL2lWRURzMWlPdURXS0Z4N2E5SVgwdUM2UUVqWkZKT0o5MnU5M1RxU3pTR3VESWlrOXV4XC9FTGttREV1ZGJPbVwvMjdyejNDQ2pVMzBuS1wvMHBMUCtrWUZkMFFYSDRVMmxqdnk5QnVHdVc3emErZUJvS2NCOENJTTkrSmxjU0lUT2FsZEF1cUg3OFgyZ3FFNXVGWmh5dFpkSmpXemdEMys3WW5iWU4zWjZneDB1ZDJRZm03b2RaQmN1eUlnYjRMeHlWY0JPZ1pscE5yRVlMU3NRTXBISDl1T3BTR1wvd1I4WkNiQUpsNVRiZ2x3R2s0NThRYmViRVRNY3ROa2NiTzk3cG1ScG02dXNFMHhvTTFcL2lBbVVURUpoa3FRNTZpSXJjPSIsIm1hYyI6IjU4NDQ0ZDk3ZWEwZDViMmQ0OWNhZjIzZDNkMGNhNGZiNzgzNWVjNDRmOTk3MTNiMGE4MjA2MzAxNWJjNzRiYmMifQ==

             Đột nhiên biến thành tươi cười xán lạn, nói: “Không cần nghi ngờ, ngươi nghĩ không hề sai! Động cơ của ta từ đầu không trong sáng mà!”

Advertisement
x