Đó... Đó chẳng phải là Diệp Viễn sao? 

             Huyết Nặc đứng bên cạnh hắn sao lại có dáng vẻ vâng vâng dạ dạ thế kia? 

             Đây... Đây quá ảo diệu rồi! 

             Một Nhân tộc Thánh Hoàng Thiên, chạy đến Huyết tộc, đến cảnh giới Đế Thích Thiên Bản Nguyên cũng phải cung kính với hắn? 

             Diệp Viễn đến Huyết tộc đã hoàn thay đổi rồi. 

             Người khác không biết đó là Diệp Viễn, nhưng Phong Tiểu Thiên lại biết! 

             Trước khi đi, Diệp Viễn dùng chính dáng vẻ này, khí thế này mà ra đi. 

             “Chẳng... Chẳng lẽ hắn là… Không, chuyện đó không thể nào, tuyệt đối không thể nào!” 

             Bỗng nhiên, dường như Phong Tiểu Thiên nghĩ tới điều gì đó, không khỏi giật mình. 

             Theo bản năng hắn ta lập tức phủ định ý nghĩ kia. 

             Nhưng ngoại trừ thân phận đó ra, thì với địa vị như Huyết Nặc sao có thể cung kính với hắn? 

             Điều, điều này cũng làm người ta quá chấn động rồi! 

             Ban đầu khi nghe được tin có Huyết Thần Tử mới Phong Tiểu Thiên đã rất tuyệt vọng. 

             Tuy rằng hắn ta không coi thực lực của Huyết Thần Tử ra gì, nhưng trong chiến tranh không thể thiếu được tác dụng của Thánh Hoàng Thiên và Chân Hoàng Thiên. 

             Một đội hai trăm người đã đủ để địch lại ba mươi ngàn đại quân! 

             Huống chi phía sau hai trăm người này còn có hai trăm ngàn đại quân Huyết tộc! 

             Nhưng bây giờ, Diệp Viễn lại đứng trước mặt hắn ta, trở thành Huyết Thần Tử của Huyết tộc! 

             “Đó chính là Huyết Thần Tử mới của Huyết tộc sao? Trông cũng bình thường!” 

             “Đừng nên xem thường hắn! Ngươi cũng biết, đã nhiều năm như vậy Thánh Hoàng và Chân Hoàng Bách Tử đã mang đến cho chúng ta thương vong lớn tới cỡ nào! Chắc chắn Huyết Thần Tử này càng không tầm thường!” 

             “Tên này thật là kiêu ngạo mà! Cứ như vậy trắng trợn tuần tra ở đầu tường, thật sự cho rằng chúng ta không dám giết hắn sao?” 

             ... 

             Ở trong thành đã có nhiều cường giả trong ánh mắt lộ ra sát ý. 

             Bọn họ đã hận thấu xương Huyết tộc từ lâu. 

             Huống chi người tới lần này còn có thân phận không bình thường. 

             Diệp Viễn đứng khoanh tay, nhíu mày, lạnh lùng nói: “Bên trong Nam Kỳ cự thành cũng đã chết hơn trăm ngàn người! Tòa thành như vậy mà ngươi cũng không lấy được, Huyết Nặc, ngươi đúng là rác rưởi thật mà!” 

             Đây đã không phải lần đầu tiên Diệp Viễn gọi hắn ta là phế vật, Huyết Nặc hận không thể một chưởng chụp chết Diệp Viễn. 

             Đáng tiếc, hắn ta không thể! 

             Diệp Viễn mắng, hắn ta cũng chỉ có thể nghe. 

             “Điện hạ có điều không biết, bọn người kia dựa vào địa thế hiểm yếu chống cự, đúng là một khúc xương cứng mà! Chờ đến khi đánh nhau điện hạ sẽ hiểu bọn người kia ngoan cường bao nhiêu!” Huyết Nặc giải thích cho mình. 

             Diệp Viễn nhìn hắn ta một cái, lạnh nhạt nói: “Ồ, vậy à?” 

             Bỗng nhiên Diệp Viễn trực tiếp bay thẳng về phía Nam Kỳ cự thành. 

             Mọi người đều sợ ngây người! 

             Đây là... Điên rồi? 

             Huyết tộc rất mạnh không sai, nhưng một Thánh Hoàng Thiên như ngươi là muốn nghịch thiên sao? 

             Cho rằng mình trở thành Huyết Thần Tử là sẽ vô địch thiên hạ à? 

             Làm ơn đi, một tên Đế Cảnh thôi cũng đã có thể tát ngươi bẹp dí rồi đấy có được không? 

             Diệp Viễn đương nhiên sẽ không ngốc đi đánh với Đế Cảnh, nơi hắn muốn đánh vào chính là doanh trại Thiên Nhất. 

             Doanh trại cần phải tách ra với Đế Cảnh, nếu không Đế Cảnh đánh một trận thì dưới Đế Cảnh còn ai sống sót? 

             Thấy Diệp Viễn ra tay, nhiều Đế Cảnh Thiên Nhất đã ngo ngoe rục rịch. 

             Phong Tiểu Thiên không dấu vết lạnh nhạt nói: “Tuy rằng Thiên Nhất ta thế yếu, nhưng cũng không phải một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ có thể tùy tiện giẫm đạp! Để cho hắn phô trương đi, bổn thành chủ cũng rất muốn xem Huyết Thần Tử mới này có mấy cân mấy lượng.” 

             Ở Nam Kỳ cự thành Phong Tiểu Thiên tuyệt đối là người có địa vị cao nhất. 

             Lời hắn ta nói đương nhiên không ai dám có ý kiến. 

             Huống chi những Đế Cảnh kia cũng cảm thấy rất có hứng thú với cái tên Diệp Viễn là Huyết Thần Tử này. 

             Là dạng thiên tài như thế nào mới có thể trở thành Huyết Thần Tử của Huyết tộc? 

             Da đầu Huyết Nặc tê dại, tên này bị ngáo rồi sao? 

             Nếu Huyết Thần Tử chết ở đây hắn ta có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch! 

             Nhưng mà thấy Phong Tiểu Thiên cũng không nhúc nhích, trong lòng hắn ta hơi ổn định lại một chút. 

             Sau khi Diệp Viễn vào trong đại trận thì nháy mắt với Phong Tiểu Thiên. 

             Nhìn thấy ánh mắt này, tâm trạng lo lắng trong hơn hai mươi ngày qua của Phong Tiểu Thiên mới bình tĩnh lại. 

             Tuy rằng thời gian hắn ta quen biết với Diệp Viễn không dài, nhưng lại hợp nhau như tri kỉ. 

             Lúc này chỉ cần một ánh mắt là đã đủ rồi! 

             Hắn ta biết Diệp Viễn là đang nói với mình, bên phía Huyết tộc để hắn thu phục. 

             Tuy không biết Diệp Viễn dùng cách gì để ngăn cản hai trăm ngàn đại quân. 

             Nhưng hắn ta tin tưởng Diệp Viễn. 

             Diệp Viễn vậy mà lại trở thành Huyết Thần Tử, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì có nằm mơ hắn ta cũng không ngờ tới được? 

             Loại chuyện này đã vượt qua nhận thức của bọn họ. 

             Kỳ tích như vậy cũng đã xảy ra, hắn ta còn có cái gì không thể tin Diệp Viễn nữa? 

             Ầm! 

             Đại trận bảo vệ thành trực tiếp hạ xuống, các loại tấn công đáng sợ nhắm về phía Diệp Viễn mà lao tới. 

             Mọi người nhìn thấy ai nấy tái mặt mặt. 

             Hướng doanh trại là điểm yếu của trận, chỉ cần đối phó với một ít đại quân dưới Đế Cảnh. 

             Nhưng cho dù có yếu thì cũng đủ giết một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ. 

             Mà đúng lúc này, tia máu trên người Diệp Viễn bùng nổ, luồng sức mạnh Bản Nguyên dâng trào bắn ra, bao bọc hắn kín kẽ bên trong. 

             Trong nháy mắt, Diệp Viễn lại nhìn chằm chằm đại trận, phóng vào doanh trại. 

             Những tướng sĩ trong doanh ai nấy hoảng hốt, xôn xao đánh tới Diệp Viễn. 

             Diệp Viễn khinh thường, lạnh lùng nói: “Một đám kiến con, cũng dám chắn thần uy bổn điện! Chết đi!” 

             Vèo vèo vèo! 

             Trong tay Diệp Viễn đánh ra từng tia máu. 

             Những Thánh Hoàng Thiên, thậm chí vài Chân Hoàng Thiên chạm vào là chết ngay! 

             Chỉ trong giây lát Diệp Viễn đã ‘giết’ gần trăm người! 

             Phong Tiểu Thiên lúc này không tránh khỏi ‘vừa sợ vừa giận’, lạnh lùng nói: “Thằng ranh Huyết Thanh, bổn thành chủ nhất định phải bằm thây ngươi ra!” 

             Nhưng mà lúc này Diệp Viễn đã dứt ra, trực tiếp xuyên qua đại trận, trở lại bên trong trận doanh. 

             Bên phía Huyết tộc im phăng phắc! 

             Đây... Quá trâu bò rồi! 

             Một mình xông vào trong doanh trại Thiên Nhất, chém giết hơn trăm người sau đó an toàn lui ra! 

             Thực lực này đáng sợ tới cỡ nào? 

             Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Huyết Nặc, vẻ mặt quái dị. 

             Không phải lúc nãy ngươi nói đây là khúc xương cứng khó gặm sao? 

             Lời ngươi nói còn chưa kịp rơi xuống đất đâu, điện hạ đã đi giết rồi về một chuyến rồi. 

             Cái tát này đúng là đánh đến vang! 

             Trong không khí dường như vang lên âÂm thanh vả mặt chan chát. 

             Diệp Viễn nhìn Huyết Nặc, lạnh nhạt nói: “Đây là khúc xương cứng mà ngươi nói đó ư?” 

             Huyết Nặc lúng túng, nói: “Điện... Điện hạ thần công cái thế, Huyết Nặc còn lâu mới bằng!” 

             Diệp Viễn cười lạnh, nói: “Còn lâu mới bằng? Bổn điện nói ngươi là rác rưởi ngươi lại không phục. Bây giờ nói xem ngươi có phải rác rưởi không?” 

             “Là... Là rác rưởi!” Huyết Nặc hận không thể tìm cái hố chui vào. 

             Quá mất con mẹ nó mặt rồi! 

             Huyết Nặc cầm mấy trăm ngàn đại quân đánh mấy trăm năm cũng không công vào được. 

             Huyết Thần Tử điện hạ người ta chỉ có một mình một lần đã đánh vào trong rồi! 

             Tuy nói chỉ là dạo qua một vòng, tiện tay giết vài người. 

             Nhưng đây là điên cuồng vả mặt, điên cuồng miệt thị Thiên Nhất! 

             Huyết Nặc ngươi có thể làm được sao? 

             Cái gì mà Thiên Nhất rất mạnh, cái gì mà dựa vào địa thế hiểm yếu chống cự, toàn là lời vô nghĩa! 

             Nói đến cùng thì ngươi chính là rác rưởi! 

             “Điện hạ oai phong!” 

             “Điện hạ oai nghiêm bậc nhất!” 

             “Huyết tộc thống nhất Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên, chính là hôm nay!” 

eyJpdiI6IkM5Tnc2TDhSYTZlSnNvNkY3QXF0N3c9PSIsInZhbHVlIjoiemdYTTFJWDZOWUQ2eDBpS3UzVENrWDJBT1NGR2VYUlFXQ1h4RWlsRG1TcWR1bW9INUxVTXNSaXhWdXVmWXZVM2hnQ0xjcDdsdU41cFZxbFJraHBqY21QWGNTRzIrUFwvMkxXa2JDekw3VndVMzNEOFwvb1BFXC9kZ1JpY2FwTFBiMytSSElpdEp4WUs4UFdQQU1vWEwzTit3PT0iLCJtYWMiOiI0NmZmNTgxZDZjNGZiZTY3ZjdhYzUyNDA5NTVmNzg2NzNhYmYwZTU2Mzc5ODcxY2UwOTVlMmZiMjQ4NzcyMzQzIn0=
eyJpdiI6IjZ3VFN5ZFExZktkTGx6RXBpN0J1U0E9PSIsInZhbHVlIjoiR213ZkZLYmRGUWppRDJMcnhIOG9LR0gyZEliNkpPblprYTZMRzlWWlFTMFV5NWdER0ZZT1pqVmpyV2pNVzdtd3Z0QWs5eERJMXhoWU05bHg1TXdlWElpVHl1WUtRU0M1XC9KNUFtZ2R5QkN5SEtKTm5CSzB3UUlRajNvV2RwWFwvN09pbE96Z0xhNk9hNGJtOXlMVnZCNDRUKzQ0Q3RjK0lsWURwaWQ5QkRwR0k4dFNuNXN5OGVqNFREbWFxZnVWTmd3blFQZmZkWTZTcGdWVEYxdll0NUl3ajJnMUJ3WWsxRnU2SWZJSFZiN3FFPSIsIm1hYyI6ImMyY2ZmNDA4YzJiOTU2Y2EwOWMwYzBhZTVjYTgwMzlhMTNlNzE2ZTA1NDIzOTMxNmI0YTE2YmIxOTE0MDYxNjEifQ==

             Diệp Viễn bộc lộ một chút tài năng đã nâng cao sĩ khí của Huyết tộc cao đến cực điểm.

Advertisement
x