Trong lòng Vưu Kim hơi hoảng!
Ai cũng nói Huyết Thần Tử mới lên chức này giết người không chớp mắt, hôm nay vừa gặp quả nhiên là như thế!
Huyết Kiếm là Đế Thích Thiên đấy, ngươi nói giết là giết à?
Quan mới nhận chức ba đám lửa, mới ngọn lửa thứ nhất đã đốt chết Đế Thích Thiên rồi sao?
Quan mới nhận chức ba đám lửa
Quá trâu!
“Này... Dù sao Huyết Kiếm cũng là Đế Thích Thiên...”
Diệp Viễn khoát tay, nói: “Con đường Chúa Tể của hắn ta cơ bản đã đứt rồi! Giết thì giết thôi, có cái gì mà phải lăn tăn? Chẳng lẽ Huyết tộc ta còn thiếu một Đế Thích Thiên hay sao?”
Tuy là nói vậy cũng không sai, nhưng mà... Đế Thích Thiên dù sao cũng là Đế Thích Thiên mà!
Huyết tộc bồi dưỡng ra được một Đế Thích Thiên cũng không phải dễ dàng.
Nhưng Diệp Viễn kiên quyết như vậy vẫn làm Vưu Kim Chúa Tể có hơi khó chịu.
Nói thế nào thì ta cũng là Chúa Tể mà!
Ngươi có thể để lại cho ta vài phần mặt mũi hay không?
Huyết Kiếm ở bên cạnh mặt mày đã xám như tro tàn nãy giờ, hắn ta khóc lóc kể lể: “Điện hạ, ta... Ta sai rồi! Cầu xin ngài tha cho cái mạng chó này của ta đi! Đại chiến đến nơi rồi, ngài bảo ta đi giết mấy cường giả Thiên Nhất cũng có ích mà!”
Cho nên ta phải giết ngươi đầu tiên đấy!
Lão tử muốn giết ngươi chính là muốn ít thêm vài người chết trong tay ngươi đấy!
“Không cần, thêm ngươi không nhiều, thiếu ngươi không ít. Cũng đã hơn hai mươi ngày rồi các ngươi còn chưa lấy được Nam Kỳ cự thành, còn giữ ngươi làm gì nữa chứ? Huyết Nặc, hắn ta là cấp dưới của ngươi, ngươi ra tay đi.” Diệp Viễn thản nhiên nói với Huyết Nặc.
Thật ra Diệp Viễn càng muốn giết Huyết Nặc hơn, tên này mới là đao phủ chân chính.
Cường giả Thiên Nhất chết trong tay hắn ta nhiều vô số kể.
Đừng thấy Huyết Nặc nhiều lần ăn mệt trong tay Phong Tiểu Thiên, nhưng thật ra hắn ta mới là cường giả Bản Nguyên chân chính!
So thực lực thì không hề yếu hơn mấy các lão của Cực Dược Tông chút nào.
Nếu không sao lần trước tổn thất một trăm ngàn đại quân rồi, mà Huyết tộc vẫn cho hắn ta làm thống lĩnh đại quân lần nữa.
Có thể thấy được Huyết tộc rất công nhận năng lực của hắn ta.
Huyết Nặc dùng ánh mắt hỏi ý kiến Vưu Kim Chúa Tể.
Người sau khẽ gật đầu, xem như tán thành.
Vưu Kim Chúa Tể cũng là hết cách rồi!
Huyết Thần Tử mới chính là nhân vật chạm vào là bỏng, nếu ngọn lửa thứ nhất hắn không đốt được thì Huyết Thần điện cũng sẽ không tha cho mình.
Đến lúc đó e là Vương Tọa đại nhân cũng sẽ tới tìm hắn ta gây phiền toái.
Cho nên, chỉ có thể hy sinh Huyết Kiếm.
Huyết Kiếm nhìn thấy tất cả mặt như tro tàn, biết mình chết chắc rồi.
Huyết Nặc thở dài, nói: “Xin lỗi Huyết Kiếm lão đệ! Đây là mệnh lệnh của điện hạ, bổn tọa không có cách nào cãi lời!”
Huyết Nặc nói xong lòng bàn tay ấn lên trán Huyết Kiếm, sức mạnh bắn ra, Huyết Kiếm lập tức tan biến.
Từ đầu đến cuối Huyết Kiếm không dám phản kháng một chút nào.
Ở phía sau Diệp Viễn, trái tim Dương Thanh sắp nhảy ra ngoài rồi.
Con mẹ nó... Quá đỉnh luôn!
Giết chết một cường giả Đế Thích Thiên bằng một câu!
Phải biết rằng Thiên Nhất muốn giết một Đế Thích Thiên cần phải trả cái giá lớn tới cỡ nào?
Cho dù là có đại trận hộ thành giúp đỡ nhưng nếu muốn giết một cường giả Đế Cảnh cũng khó như lên trời!
Sau cuộc chiến vách ngăn Tuyệt Thiên, làm Huyết Tộc bị thương thì nhiều, chết lại ít.
Biết bao nhiêu năm nay thật ra cường giả Đế Cảnh mà Thiên Nhất chân chính giết được cũng không bao nhiêu.
Ngược lại có rất nhiều cường giả Đế Cảnh của Huyết tộc chết trong tay người nhà.
Như hôm nay, Diệp Viễn một lời đã định, giết một cao thủ Đế Thích Thiên!
Vui sướng!
Chờ Huyết tộc biết Huyết Thần Tử của bọn họ vậy mà lại là một con người thì không biết sẽ phản ứng ra sao nữa?
Nghĩ đến đấy mà có hơi hưng phấn!
Vẻ mặt Huyết Nặc cũng như bị táo bón, Huyết Kiếm cũng xem như là cấp dưới của hắn ta, quan hệ tính ra còn không tệ.
Hôm nay chính tay mình lại kết liễu hắn ta!
“Huyết Nặc, hình như ngươi có vẻ không tình nguyện lắm!” Diệp Viễn nhìn Huyết Nặc, cười như không cười nói.
Trong lòng Huyết Nặc hoảng sợ, vội vàng nói: “Ha... Ha ha, sao có thể? Huyết Kiếm dám mưu hại điện hạ, hắn ta chết là phải đạo! Thuộc hạ có thể ra tay vì điện hạ đó là vinh hạnh!”
Mặt Diệp Viễn trầm xuống, hừ lạnh nói: “Ít giở giọng điệu này với bổn điện đi! Huyết Nặc, ngươi chính là rác rưởi! Ba trăm ngàn đại quân đều là những tinh nhuệ được điều động ra từ cuộc chiến Bách Tử, sức chiến đấu so với lúc trước tăng lên không chỉ gấp mười lần! Vậy mà ngươi còn không lấy được Nam Kỳ cự thành!”
Huyết Nặc lúng túng nói: “Vâng, điện hạ nói phải! Xin điện hạ thư thả cho ta thêm mấy ngày!”
Một cường giả Bản Nguyên cứ như vậy bị người ta mắng thành rác rưởi.
Nhưng mà hắn ta không hề có một chút tức giận, còn phải dỗ lại Diệp Viễn.
Diệp Viễn lại vung tay áo lên, lạnh nhạt nói: “Không cần! Ba ngày sau phát động tổng tiến công! Cường giả Đế Cảnh do ngươi làm thống soái; Dưới Đế Cảnh do bổn điện làm thống soái! Bổn điện sẽ cho ngươi biết ngươi vô dụng đến mức nào!”
Một câu, trực tiếp tước đoạt quân quyền của Huyết Nặc.
Trong lòng Huyết Nặc tất nhiên vô cùng khinh thường chuyện này.
Không ở vị trí của hắn ta căn bản không biết trận chiến này gian nan bao nhiêu.
Lúc đó hắn ta đã thật sự làm gương cho binh sĩ, cùng với Phong Tiểu Thiên giết đến ngươi sống ta chết, không có nửa phần lùi bước.
Nhưng mà vẫn không thay đổi được gì.
Không ít lần bọn họ nhìn thấy được hy vọng phá thành, nhưng lần nào cũng không công trở về.
Ngươi thật sự cho rằng là Huyết Thần Tử thì có thể thay đổi mọi chuyện sao?
Chiến tranh, không chỉ là đấu sức mạnh!
Nhưng nếu Diệp Viễn đã muốn đoạt quyền thì hắn ta cũng không để ý lắm.
Trận chiến này thất bại luôn mới là tốt nhất.
Có Huyết Thần Tử điện hạ làm đệm thịt, thất bại của mình sẽ không còn chói mắt nữa.
“Có điện hạ đích thân trấn giữ, trận chiến này Huyết tộc ta tất thắng! Đánh vỡ vách ngăn Tuyệt Thiên, chính là vào ba ngày sau!” Huyết Nặc nịnh nọt nói.
Diệp Viễn cười lạnh: “Huyết Nặc, ít bày ra dáng vẻ này với bổn điện đi! Bây giờ ngươi đưa bổn điện đi xem Nam Kỳ cự thành đi!”
Nhìn thế nào cũng thấy Diệp Viễn là một thiên tài đang thỏa thuê đắc ý.
Thiên tài như vậy mới dễ ngã một cú thật đau được.
Trong lòng Huyết Nặc tràn ngập khinh thường, dù ngươi có tài giỏi nhưng cùng lắm cũng chỉ là một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ mà thôi.
Ngươi thật sự cho rằng một mình ngươi có thể làm chủ cuộc chiến này hay sao?
Nhưng cách làm của Diệp Viễn vẫn làm cường giả Huyết tộc Cự Lộc thành rất tán thành.
Huyết Thần Tử sát phạt quyết đoán, làm việc sấm rền gió cuốn, là một thống soái tốt!
Mọi người vì có một Huyết Thần Tử như vậy mà cảm thấy phấn chấn.
Diệp Viễn ở trong trận chiến Bách Tử càn quét cùng cấp đã truyền đi khiến mọi người xôn xao.
Bây giờ ở trong lòng bọn họ Diệp Viễn quả thật chính là tồn tại giống như thần vậy.
...
Rất nhanh Diệp Viễn đã mang theo cường giả Bách Tử xuyên qua lối đi, tới bên ngoài Nam Kỳ cự thành.
Khi Diệp Viễn và Dương Thanh nhìn thấy Nam Kỳ cự thành hiện giờ, trong lòng hai người cùng chấn động mạnh.
Hắn thật sự không thể tưởng tượng ra được hơn hai mươi này Phong Tiểu Thiên và cường giả trong thành đã trải qua những gì.
Ngoài thành thi thể khắp nơi!
Một lúc ngừng chiến ngắn ngủi cũng không có ai đi thu dọn thi thể.
Bởi vì nhóm cường giả trong thành còn đang tích góp sức lực để ứng phó với trận chiến điên cuồng kế tiếp!
Nam Kỳ cự thành đã là tường ngã ngói đổ.
Đại trận hộ thành cũng đã không còn sắc bén như ban đầu.
Lẻ tẻ vài cường giả Trận Đạo đang dùng Tiểu Nguyên Tu Phục Thuật tu chữa trận pháp.
Có điều cho dù dùng tới Tiểu Nguyên Tu Phục Thuật vẫn không thể trong khoảng thời gian ngắn khôi phục trận pháp đến đỉnh.
Bởi vì những cường giả Trận Đạo gần như đã chết hết.
Hơn hai mươi ngày này đối với Nam Kỳ cự thành mà nói, là bóng tối vô tận!
Lúc đoàn người Diệp Viễn xuất hiện lập tức khiến Nam Kỳ cự thành cảnh giác.
Trong lòng hắn ta quả thật chấn động tới tột đỉnh!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất