Ngoài Tuyệt Thiên, khắp nơi vui mừng. 

             Trong Tuyệt Thiên, mây mù giăng kín. 

             Huyết tộc phong Huyết Thần Tử, chuyện lớn quan trọng như vậy đương nhiên cũng truyền vào bên trong vách ngăn Tuyệt Thiên. 

             Chuyện này không thể nghi ngờ khiến Thiên Nhất liên minh loạn trong giặc ngoài, họa vô đơn chí. 

             “Chư vị, cái chết của Vô Phong đạo hữu là một sự đả kích quá lớn đối với chúng ta! Lỗ hổng trên vách ngăn Tuyệt Thiên sẽ mở rộng ra thêm! Vốn bổn tọa muốn để cho tinh anh các tông ở phía sau hậu phương yên tâm tu luyện, chờ đợi ngày có thể xuất hiện hai Chúa Tể Cảnh, nhưng bây giờ... Chỉ sợ là làm không được!” 

             Bên trong vách ngăn Tuyệt Thiên, giọng nói Chủ Thần vang lên một cách nặng nề. 

             Cái chết của Vô Phong dẫn đến phản ứng dây chuyền thật sự là quá lớn. 

             Hắn ta chết, không chỉ ảnh hưởng đến riêng Nam Kỳ cự thành, mà là toàn bộ vách ngăn Tuyệt Thiên. 

             Thiếu đi sức mạnh của một Chúa Tể Cảnh, sức mạnh của vách ngăn Tuyệt Thiên đương nhiên cũng giảm mạnh. 

             Mà lối đi vào các thành trì lớn cũng sẽ càng rộng ra thêm, sẽ có nhiều Huyết tộc đi vào trong đó hơn. 

             Nếu cứ như vậy thì mọi người sẽ phải đối mặt với nguy cơ toàn diện. 

             Mỗi thành trì cần phải có nhiều cường giả trấn giữ hơn, mới có thể ngăn cản Huyết tộc tấn công. 

             Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy thì qua nhiều năm nữa Thiên Nhất thật sự sẽ bị tổn thất nghiêm trọng. 

             Trong hơn hai mươi ngày nay Thiên Nhất liên minh đã mạnh mẽ chiêu mộ tán tu vào các thành trì lớn. 

             “Lũ chó Huyết tộc, âm hiểm không chịu nổi! Hừ! Sợ cái gì chứ, cùng lắm thì liều mạng thôi! Nếu chọc lão tử điên lên thì cho dù có chết, Huyết tộc cũng để lại mấy mạng làm đệm kê lưng đi!” Vân Sơn Chúa Tể hừ lạnh nói. 

             “Vân Sơn lão quỷ, đừng ở đây đánh rắm nữa! Việc cấp bách bây giờ là bên Nam Kỳ phải làm sao đây này?” Hắc Dương Chúa Tể nói. 

             “Còn có thể làm sao nữa? Thời kỳ đặc biệt, phần lớn đệ tử các tông đều rèn luyện ở bên ngoài, thu nạp đệ tử cũng cần phải có thời gian! Còn mười ngày! Chỉ cần bọn họ có thể chống đỡ qua mười ngày này thì đương nhiên không sao. Nếu như không chống đỡ được... Vậy thì tự cầu phúc đi!” Vân Sơn Chúa Tể hiếm khi xuất hiện vẻ mặt căng thẳng. 

             Hiển nhiên là cục diện trước mắt đã hỏng đến không hỏng hơn được nữa rồi. 

             “Lúc này chỉ e là... Rất khó! Huyết tộc chọn ra Huyết Thần Tử mới, đó chính là cường giả đủ để nghiền áp một thế hệ đấy! Hắn mang theo Thánh Hoàng mới và Chân Hoàng Bách Tử đii tới Cự Lộc thành! Hai trăm người này đủ để ngăn cản một nhánh quân lớn đấy!” Trong lời nói của Chủ Thần lộ ra một chút bất lực. 

             Những người khác cũng trở nên im lặng. 

             Vân Sơn Chúa Tể đột nhiên giật mình nói: “Các ngươi nói xem tên tiểu tử Diệp Viễn có trong trong Thánh Hoàng Bách Tử hay không? Nếu như có hắn làm nội ứng, có lẽ chúng ta còn có một con đường sống?” 

             Hắc Dương Chúa Tể khinh thường cười nói: “Vân Sơn, chẳng lẽ đầu óc ngươi hỏng rồi à? Thánh Hoàng Bách Tử ra đời ở trong Huyết Thần điện, Huyết tộc cao tay bao nhiêu ta và ngươi đều không nhìn thấu nổi! Một tên Thánh Hoàng Thiên thấp hèn như hắn có thể giấu diếm được tất cả Chúa Tể sao? Nếu hắn đi tham gia cuộc chiến Bách Tử thật thì e là lúc này đã bỏ mạng từ lâu rồi!” 

             Vân Sơn nghe xong cũng không khỏi thở dài khe khẽ. 

             Diệp Viễn nghĩ tuy rằng Huyết Đan lợi hại, nhưng Huyết tộc có đủ loại chiêu trò kỳ lạ, không ai có thể đảm bảo có cách nào có thể điều tra ra được hay không. 

             “Vậy bây giờ chỉ có thể trông cậy vào bản thân Phong Tiểu Thiên mà thôi!” Chủ Thần rầu rĩ nói. 

             ... 

             “Quỳ xuống!” 

             “Huyết Thần Tử điện hạ...” 

             “Bổn điện kêu ngươi quỳ xuống, không nghe thấy sao?” 

             Huyết Kiếm mang theo vẻ mặt không cam lòng quỳ xuống. 

             Lúc này, ánh mắt tất cả mọi người đều đang đổ dồn về! 

             Thành chủ Tố Mục nghênh đón nhóm người Diệp Viễn một cách long trọng, khiến toàn thành chú ý. 

             Hiện giờ thân phận của Diệp Viễn đã khác xưa. 

             Có thể so với Chúa Tể Cảnh! 

             Cho nên quy cách nghênh đón đương nhiên không thể thấp. 

             Nhưng bọn họ không ngờ vừa gặp mặt Diệp Viễn đã đánh đòn phủ đầu, trực tiếp kêu Huyết Kiếm quỳ xuống. 

             Huyết Kiếm chính là cường giả Đế Thích Thiên, phó thành chủ Cự Lộc thành! 

             Cường giả cấp bậc này dù là ở Huyết Thần điện cũng có địa vị không thấp. 

             Vậy mà bây giờ lại quỳ xuống, làm trò trước mặt người toàn thành! 

             Trên thực tế Tố Mục và Huyết Kiếm vẫn luôn chú ý đến cuộc chiến Bách Tử. 

             Đặc biệt là Huyết Kiếm, vẫn luôn chờ Diệp Viễn xấu mặt. 

             Không phải ngươi trâu bò lắm sao? 

             Ngươi phải biết rằng toàn Huyết tộc có rất nhiều người trâu bò! 

             Nhưng sau đó càng chú ý thì hắn ta càng cảm thấy bị vả mặt. 

             Thì ra Diệp Viễn ở Cự Lộc thành còn chưa dùng tới nửa phần thực lực! 

             Đến Thiên Tuyệt Huyết đế thành Diệp Viễn vẫn càn quét! 

             Cuối cùng trận chiến Thánh Hoàng Bách Tử trở thành một trò cười, mọi người tranh nhau nhận thua! 

             Lúc ấy hắn ta cảm thấy có một cục khí chặn ngay cổ họng. 

             Con mẹ nó còn có thiên lý hay không? 

             Nhưng mà rất nhanh một tin tức còn làm hắn ta run rẩy hơn truyền tới. 

             Diệp Viễn, vậy mà trở thành Huyết Thần Tử! 

             Cho dù Diệp Viễn là người đứng đầu trong Thánh Hoàng Bách Tử, càn quét tất cả Thánh Hoàng Thiên, Huyết Kiếm cũng sẽ không kiêng kị gì. 

             Nhưng Huyết Thần Tử hoàn toàn không giống! 

             Đây chính là Vương Tọa đại nhân đời kế tiếp đấy! 

             Huyết Kiếm nhận được tin tức kia xong đi ngủ cũng không yên. 

             Quả nhiên hôm nay vừa thấy mặt, Diệp Viễn đã trực tiếp trả thù rồi! 

             Diệp Viễn nhìn Huyết Kiếm, cười lạnh nói: “Ngươi cảm thấy mình là Đế Thích Thiên, rất trâu bò có phải hay không?” 

             Trán Huyết Kiếm túa ra mồ hôi lạnh, nói: “Không... Không dám!” 

             Diệp Viễn khinh thường nói: “Lúc trước bổn điện đã nói với ngươi, ở trong mắt ta Đế Thích Thiên còn không bằng chó má! Lúc ấy ngươi nhìn ta khinh thường, nhưng không ngờ báo ứng tới nhanh như vậy đúng không?” 

             Huyết Kiếm vội vàng nói: “Không... Không dám!” 

             Ánh mắt Diệp Viễn như điện, hừ lạnh nói: “Chiến sĩ Huyết tộc ta chỉ ở trong chiến đấu mới có thể không ngừng tiến bộ, mới có tư cách để sống! Bị giết, chỉ có thể trách bản thân không bằng người ta! Giết một đời sau của ngươi thì ngươi đã muốn trả thù bổn điện sao? Cho nên dù bây giờ bổn điện có chơi chết ngươi, có phải cũng đơn giản như chơi chết một con kiến hay không?” 

             Huyết Kiếm đã ướt đẫm mồ hôi, dường như sắp khóc: “Huyết Thần Tử điện hạ tha mạng!” 

             Huyết Nặc ở bên cạnh cũng nhìn không nổi, đành phải bước lên khuyên nhủ: “Huyết Thần Tử điện hạ, Huyết Kiếm cũng là sốt ruột cho đứa con, không phải cố ý muốn mạo phạm điện hạ! Xin ngài...” 

             “Câm miệng cho bổn điện! Tên ngu xuẩn nhà ngươi mang ba trăm ngàn đại quân tinh nhuệ, vậy mà cũng không hạ được một Nam Kỳ cự thành nhỏ bé, còn có mặt mũi cầu xin giúp hắn ta? Bổn điện còn chưa tìm ngươi tính sổ đâu!” Ánh mắt Diệp Viễn phát lạnh, nổi giận nói. 

             Lúc này Diệp Viễn thật sự là uy phong tứ bề, thần chắn giết thần! 

             Dương Thanh ở bên cạnh hâm mộ vô cùng. 

             Con mẹ nó một nhân loại như ngươi chạy đến Huyết tộc khoe khoang lớn lối như này, thật là sảng khoái chết rồi! 

             Cái danh Huyết Thần Tử đúng là dùng quá tốt! 

             Nhìn xem những Đế Thích Thiên kia ai không phải là cường giả cấp bậc Đại Năng đâu? 

             Nhưng ở trước mặt Diệp Viễn lại giống như cháu trai vậy, đến cãi lại cũng không dám. 

             Sướng! 

             Quá sướng! 

             Quả nhiên, vẻ mặt khó chịu của Huyết Nặc không khác gì bị táo bón, vội vàng nuốt câu sắp nói trở về. 

             Diệp Viễn còn lâu mới quan tâm đến cảm nhận của bọn họ, hắn phải chứng minh thân phận ngay. 

             Có quyền mà không dùng, quá thời hạn sẽ trở thành rác rưởi! 

             Lúc này đương nhiên phải tận dụng để ra oai cho đủ rồi! 

             “Sao hả, nói ngươi ngươi còn không phục sao? Mấy ngày nữa bên Thiên Nhất sẽ chiêu mộ thêm binh lính, cho ngươi thêm ba trăm ngàn nữa, ngươi có thể lấy Nam Kỳ cự thành không?” Diệp Viễn nhìn thẳng Huyết Nặc, nhìn đến trong lòng người kia phát lạnh. 

eyJpdiI6IjY2M25XdkR0ZVZEU2YwWUFDREh3Y0E9PSIsInZhbHVlIjoiVzdRNXZLZFBqXC9XVEhmdGY2VWY0QUVCZHpNNXZjREVPMnlVYXYxNXp3UFlOWGswYVpVVXpwcGdpclpOSzdoNzd0RFBrZkFQaWJoQkVYTmNNQTNvVURvYXdYN0k2Z1JyXC9tcEU1UEE2TDVMNnVIWkJURFg5SW1jTGYxOU0xQjcwd0xPa2t5c1lHUGdLdkhoSHlBbFBxNVZcL3U1K1FHYVZiSzgxQUI1dDU5Q042eGhSR2NZZjBPVTFQZ1pXc0lEQmgrclFYUjFtMFlEbzZrckdiVCt5WVZ3RVM3U0FRUnhUMWF2VldmXC83VU5xZ1k9IiwibWFjIjoiMDdjNGFmMjYyODIzNGI0NDQ1N2IzZDE4YzE2YzZiNmU0YWY0YjQzMjVjOTg4YWVhMTM3ZjlkZTMyYzljYjM2MyJ9
eyJpdiI6ImVGS1ZMTk41VW94ZUE5ZnZlaXpkbHc9PSIsInZhbHVlIjoiTElWdHdZUndzanAzdWJ4azVaMFo3NjNvMExcL2JiUEd6dWZwMG1lSElISk1JRTIrcE9ncG1RWlVPdXhqcitnK1JXbHdcL1ZQYWY3dzllYjkzRGdiV3VBeUZhRjltR1ZCTWFCUklaZnRFaVwvZXhLRjJJZ3RPYkM0YStaVmVxN0FqMWxpaTM0MTE3VEI1eHBMRzN5V3RqTHkzMlFNN2FPNDBaWEF0YWxWNUVzYVhDUlFHR0h1TzFIUHNHS1FVVis5NnhXdzlpQVl3V29VTWJaamE1cFJpOFIxSlphczlYYUJwT2RIVVV6VkNOdlpWR01lOThFaDJJSTRXcGpUN2tkdWNKK1wvcFpRQ2N5clI3UElVU0RsMTRGajluVjJMUnVxXC90TmZNTVN0VEZpc1hSMD0iLCJtYWMiOiIyN2YxMDM0YzkyNDVhOThjZmZhZDNmZDAwMWM3ZTMxMzMwZTNhOGM3MDg0MTQ4OGQxYThhNzQwMWIzMjZmMTc5In0=

             “Vưu Kim Chúa Tể, Huyết Kiếm đã từng có ý đồ mưu hại bổn điện, bây giờ bổn điện muốn giết hắn ta, ngươi không có ý kiến gì đúng không?” Diệp Viễn nhìn về phía Vưu Kim Chúa Tể cách đó không xa, lạnh nhạt nói.

Advertisement
x