Trước đó, rõ ràng Diệp Viễn không có ở chỗ ở của mình.
Nhiều người như vậy vây ở đây, Diệp Viễn là từ đâu xuất hiện?
Cường giả Đế Cảnh như Chu Diễm cũng vô cùng kinh ngạc, hắn ta không chút nào phát hiện Diệp Viễn đã trở về.
Nhưng dường như đám người Vương Lâm lại rất phấn chấn.
Chính chủ ra rồi!
Không phải Tả Trần nói ngươi trâu bò lắm sao? Không phải cưng chìu tên đệ tử này lắm sao?
Ngày hôm nay, ta sẽ làm cho toàn bộ tông môn hung hăng vả mặt ngươi!
Vương Lâm nghiền ngẫm nhìn về phía Chu Diễm, nói: "Không phải ngươi nói hắn không ở đây sao? Hiện tại còn có cái gì để nói?"
Chu Diễm lúng túng nhìn về phía Diệp Viễn, trên mặt hiện vẻ tức giận.
Ngươi cũng không biết đường mà tránh một chút?
Lúc này chạy đến, chẳng phải là đang xác nhận cho cái cụm từ ‘con rùa đen rút đầu’ sao?
Lữ Đạo Nhất nhìn về phía Diệp Viễn cười nhạo nói: "Ngươi chính là Diệp Viễn? Ta còn tưởng là thiên tài gì đó chứ, náo loạn cả nửa ngày, hóa ra là một con rùa đen rút đầu!"
Diệp Viễn nhìn về phía Lữ Đạo Nhất, thản nhiên nói: "Ngươi là ai?"
Lữ Đạo Nhất tự đắc cười nói: "Không biết ta là ai? Ngươi hãy nghe cho kỹ, Lữ Đạo Nhất ta chính là Thiên Dược Sư ngũ phẩm, người đệ nhất Cực Dược Tông! Rất nhanh ta sẽ trở thành Thiên Dược Sư lục phẩm đệ nhất! Mục tiêu của ta chỉ có một, đó chính là Tùng Tuyền lão tổ! Ta sẽ bước vào Đế Cảnh trước, sau đó bước vào Huyền phẩm!"
Màn tự giới thiệu này, không thể không nói là cực kỳ trâu bò.
Bởi vì dám lấy Chu Tùng Tuyền làm mục tiêu, bản thân phải rất có dũng khí.
Hơn nữa, Lữ Đạo Nhất cũng có vốn liếng này.
Hắn ta mới là Thánh Hoàng Thiên đại viên mãn mà đã có thể đánh bại nhóm cường giả Hoa Tông.
Chờ hắn ta đạt đến Chân Hoàng Thiên đại viên mãn, ắt có khả năng bước vào Huyền phẩm.
Theo lý thuyết, Lữ Đạo Nhất lớn lối như thế, sẽ khiến rất nhiều người ghen tức.
Nhưng căn bản không có!
"Lúc này Lữ Đạo Nhất vừa bế quan xong, thật sự là thoát thai hoán cốt! Không nghĩ tới hắn ta vậy mà lại dùng Tùng Tuyền lão tổ làm mục tiêu!"
"Tuy nghe vô cùng kiêu ngạo, nhưng thực sự cũng rất có hi vọng! Nghe nói năm đó khi Tùng Tuyền lão tổ ở cảnh giới ngũ phẩm, người đã có thể đánh bại Thiên Dược Sư lục phẩm đứng đầu trong tông môn!"
"Tần Sơn sư thúc thu được một đệ tử giỏi đấy! Mặc dù chúng ta là thất phẩm cảnh, nhưng không ngờ cũng sẽ bị hắn vượt qua!"
...
Trước trận chiến ấy, Lữ Đạo Nhất bộc lộ ra thực lực Đan Đạo cường đại.
Mười năm bế quan, hắn thật sự là thoát thai hoán cốt, đánh một trận chấn kinh thiên hạ!
Ngay cả Chu Tùng Tuyền năm đó, sợ rằng cũng không cường đại bằng Lữ Đạo Nhất.
Cũng có thể khi Lữ Đạo Nhất vừa đến Chân Hoàng Thiên đại viên mãn, thực sự sẽ bước vào Huyền phẩm không chừng.
Diệp Viễn nghe xong, trong lòng âm thầm cười nhạo.
Huyền phẩm rất khó sao?
Hắn thản nhiên nói: "Lợi hại như vậy à? Ngươi đã là đệ nhất mà còn tới tìm ta làm gì?"
Lữ Đạo Nhất thản nhiên nói: "Mấy ngày trước ta vừa xuất quan, chợt nghe đồn trong tông môn có một thiên tài cùng giai tuyệt thế mới tới, tất nhiên muốn tới để đánh bại! Bằng không cái danh đệ nhất của ta sao có thể vững vàng? Tuy nhiên khi nhìn thấy ngươi, ta rất thất vọng! Ngươi căn bản không xứng làm đối thủ của ta!"
Lời này nửa thật nửa giả.
Đúng là hắn ta khinh thường Diệp Viễn, cho rằng Diệp Viễn không xứng làm đối thủ của hắn ta.
Nhưng một nửa lại là vì để chọc giận Diệp Viễn, sau đó khiến hắn xấu mặt trước mọi người.
Như vậy rất thoải mái!
Chỉ có điều, Diệp Viễn căn bản không chấp nhận lời thách đấu, chỉ thản nhiên nói: "Ồ, đã như vậy, ngươi còn ở chỗ này làm cái gì? Ngươi có thể đi rồi."
Lời này vừa nói ra, mọi người không khỏi sửng sốt.
Diệp Viễn sợ hãi sao?
Ngay cả đám người Chu Diễm cũng bàng hoàng cả người.
Tiếp đó, bọn hắn cảm thấy xấu hổ không chịu nổi.
Làm sao sư tôn lại thu nhận một đồ đệ như thế, đây cũng quá không tâm huyết rồi!
Nếu như Lữ Đạo Nhất là Chân Hoàng Thiên thì cũng thôi, đằng này Lữ Đạo Nhất mới chỉ là một Thánh Hoàng Thiên!
Dù cho biết rõ không địch lại, dưới tình huống như vậy cũng không thể thừa nhận là mình sợ được!
Bằng không, người khác sẽ nhìn sư tôn thế nào, nhìn ngươi thế nào?
Hơn nữa, Diệp Viễn mới chỉ nhập môn một ngày đêm, coi như thua cũng không tính là mất mặt.
Vậy mà Diệp Viễn căn bản không tiếp đấu!
Thất vọng, vô cùng thất vọng!
Lữ Đạo Nhất nhìn Diệp Viễn cười to nói: "Nói như vậy là ngươi nhận thua?"
Diệp Viễn lắc đầu nói: "Lời này ta chưa từng nói qua."
Lữ Đạo Nhất lại sửng sốt nói: "Nhưng ngươi không tiếp đấu, so tài với ta một hồi!"
Diệp Viễn tiếp tục lắc đầu, nói: "Ngươi đi đi, ta sẽ không so với ngươi, vì căn bản không có ý nghĩa."
Lữ Đạo Nhất bật cười nói: "Nói như vậy, ngươi là kẻ chết sống không biết xấu hổ?"
"Tùy ngươi nghĩ như thế nào." Diệp Viễn không có hứng thú xoay người rời đi, lưu lại một đám người trợn mắt há hốc mồm.
Lữ Đạo Nhất này căn bản không thể làm hắn hứng thú, ngay cả mong muốn vả mặt cũng không có.
Thắng Hoa Tông thì rất giỏi sao?
Lấy mục tiêu là Chu Tùng Tuyền thì rất giỏi sao?
Chỉ có điều, hành vi của Diệp Viễn ở trong mắt những người khác căn bản là hèn nhát!
Rõ ràng không phải là đối thủ, ngay cả tỷ thí một trận cũng không dám, lại không muốn chịu thua.
Người như thế khó thành đại khí!
"Ta còn tưởng rằng Tả Trần sư thúc thu nhận cái loại đệ tử gì chứ! Hiện tại xem ra, quả thực là mất mặt!"
"Dù cho so tài một hồi, có thua thì chúng ta cũng sẽ không khinh thường hắn. Chí ít hắn cũng có dũng khí! Nhưng bây giờ, rõ ràng không phải là đối thủ mà còn không dám tiếp đấu, ha hả!"
"Ra vẻ cái gì chứ! Tả sư thúc đúng là mắt mù, thu một tên hèn nhát trở về, còn tưởng là ghê gớm lắm!"
...
Diệp Viễn rời đi, nhấc lên sóng to gió lớn.
Đám người Chu Diễm càng là hận không tìm được một cái lỗ để chui xuống.
Người này là bà mụ nào vứt xuống vậy!
Đám người Ngô Giang bị lưu đày, trong lúc nhất thời bọn họ đối với Diệp Viễn tốt hơn rất nhiều, nhưng bây giờ lại lập tức trở về thời điểm trước khi giải phóng.
Không, còn không bằng trước khi giải phóng!
Đây không phải là ném mặt mũi của người nhà mình, đây là ném mặt mũi của sư tôn!
Lữ Đạo Nhất cười to nói: "Chu Diễm sư huynh, Tả Trần sư bá anh minh một đời, không nghĩ tới cũng có lúc mắt nhìn kém như vậy! Loại người cặn bã đó, Lữ Đạo Nhất ta thực sự là ngay cả mong muốn vả mặt cũng không có! Vương sư huynh, chúng ta đi!"
Vương Lâm cười nói: "Chính xác, người như vậy, sư đệ xuất thủ chính là bôi nhọ thân phận, chúng ta đi thôi!"
Nói xong, đám người bên phía Tần Sơn trực tiếp bỏ đi.
Trận này đã không cần đấu nữa.
Hiệu quả thậm chí còn tốt hơn cả việc chiến thắng Diệp Viễn.
Mạch này của Tả Trần, sợ rằng một đoạn thời gian rất dài cũng không ngóc đầu lên được.
Hơn nữa, trận chiến này Lữ Đạo Nhất chiến thắng Hoa Tông, tất nhiên đã chấn nhiếp toàn bộ tông môn!
Mục đích của bọn hắn đã hoàn thành, thậm chí còn vượt cả mong đợi.
...
Ở nơi ở của Diệp Viễn, Chu Diễm không hề hờn giận, chỉ trầm giọng nói: "Sư đệ, tại sao ngươi lại như vậy? Ngươi phải biết rằng, ngươi đại biểu không chỉ là chính ngươi, mà còn có sư tôn! Ngươi nhận thua thì cũng thôi, nhưng ngươi không nhận thua, lại còn không ứng chiến, mặt mũi sư tôn đều bị ngươi làm mất hết!"
Diệp Viễn lơ đễnh cười nói: "Tam sư huynh, Lữ Đạo Nhất, ta thực sự không có hứng thú. Tỷ thí với hắn hoàn toàn là lãng phí thời gian!"
Chu Diễm sửng sốt, bật cười nói: "Nói như vậy, ngươi tự nhận mình lợi hại hơn hắn sao?"
Diệp Viễn làm như đương nhiên gật đầu nói: "Đây là tự nhiên."
Dám vẻ tươi cười của Chu Diễm biến thành cười nhạt, nói: "Nếu ngươi lợi hại hơn hắn, vậy tại sao không so tài?"
Nói xong, Chu Diễm phẩy tay áo bỏ đi!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất