"Người mang đại khí vận cộng thêm sức mạnh chúc phúc, việc này... quả là khó hiểu!"
"Không chỉ Chân Hoàng Thiên hạ kỳ, sợ rằng ngay cả Chân Hoàng Thiên trung kỳ mà gặp tiểu tử này thì cũng phải hộc máu!"
"Đúng vậy, mặc dù Diệp Viễn không làm gì được Chân Hoàng Thiên trung kỳ nhưng Chân Hoàng Thiên trung kỳ muốn giết hắn thì chắc chắn là hoang tưởng!"
"Ta hoài nghi nếu hiện tại tiến vào bí cảnh, có phải cho dù đi tiểu, tiểu tử này cũng có thể nhặt được bảo vật không?"
Những sư chất kia của Diệp Viễn đang không ngừng nói luyên thuyên, khó nén được nỗi kích động trong lòng.
Vận khí này thực sự vô cùng nghịch thiên.
Có thể nói, hiện tại sau lưng Diệp Viễn là toàn bộ Cực Dược Tông!
Muốn giết hắn phải hỏi các vị tiên hiền của Cực Dược Tông!
Có thêm khí vận tông môn, Diệp Viễn muốn chết cũng khó!
Mấy cường giả Đế Thích Thiên đại viên mãn này đều ghen tị đến mức muốn đập chết Diệp Viễn.
Chẳng mấy chốc, kiếp vân ảo não tản đi, dường như nó cũng cảm thấy vô cùng bất lực.
Cảnh giới của Diệp Viễn cũng thuận thế mà đột phá, đạt tới Thánh Hoàng Thiên thượng kỳ.
Hắn có chút hưng phấn đi tới trước mặt Lý Thanh Vân, cười nói: "Đại sư huynh, sức mạnh chúc phúc này thật tốt! Lúc ngươi độ kiếp cũng như thế này sao?"
Lý Thanh Vân tối sầm mặt, trong chốc lát không muốn để ý tới Diệp Viễn.
Như thế này sao?
Đúng!
Nhưng dưới mười lần đạo kiếp mà được một lần như vậy đã là giỏi lắm rồi.
Ngươi như vậy chính là gian lận!
Nếu tất cả các cảnh giới sau này đều được hắn độ như thế, vậy có phải trên thế gian sẽ xuất hiện Chúa Tể nghịch tu đầu tiên không?
Không phải là không có khả năng!
Ông ta tưởng rằng lần đánh cược giữa mình và Diệp Viễn sẽ mất rất lâu mới thực hiện được.
Không ngờ bản thân lại mất mặt nhanh như vậy!
Muốn luộc chết Diệp Viễn, e rằng đây không phải là chuyện dễ dàng!
Bản thân hắn chính là một người mang đại khí vận, bây giờ lại có được sức mạnh chúc phúc, thật sự là muốn chết cũng khó.
Vù!
Lý Thanh Vân ném một thanh ngọc kiếm xinh xắn qua, buồn bực nói: "Ta không muốn nói chuyện với ngươi, cầÂm thanh ngọc kiếm này rồi đi nhanh lên! Còn nữa, không có việc gì thì đừng đến Cực Quang Các, dù sao cảnh giới của ngươi vẫn chưa tới, đến đây cũng vô ích!"
Những người khác đều rối rít gật đầu đồng ý.
Hình như gia hỏa này tới đây chỉ để bắt nạt người khác!
Nói xong, Lý Thanh Vân hoàn toàn không cho Diệp Viễn cơ hội để nói chuyện, tay áo khẽ phất, Diệp Viễn đã bị đưa ra khỏi không gian của Cực Quang Các.
...
"Ai ui!"
Diệp Viễn đặt mông ngồi trên đất, đau đến nhe răng trợn mắt.
Lý Thanh Vân này ra tay thật ác độc!
Diệp Viễn cảm thấy mình rất vô tội, không phải chỉ là độ kiếp thôi ư? Tại sao các ngươi đều có dáng vẻ cùng chung một mối thù vậy?
Diệp Viễn ngắm nhìn bốn phía, hắn đã trở lại chỗ ở.
Thủ đoạn của cường giả Đế Thích Thiên quả là không thể tưởng tượng nổi.
Có thành tựu Quy Tắc Không Gian như vậy mà hắn vẫn không thể nhìn rõ bản thân trở về bằng cách nào.
Trong tay hắn cầm Cực Quang ngọc kiếm, đây là tượng trưng cho thân phận các lão của Cực Quang Các, cũng là chìa khóa để tiến vào Cực Quang Các.
Vị trí của Cực Quang Các vô cùng bí ẩn, người bình thường hoàn toàn không biết.
Tuy nhiên, Diệp Viễn có Cực Quang ngọc kiếm trong tay, chỉ cần ở trong phạm vi Cực Dược Tông thì bất cứ lúc nào hắn cũng có thể tiến vào Cực Quang Các.
Có Cực Quang ngọc kiếm, Diệp Viễn chính là một trong những người quyền lực nhất Cực Dược Tông.
Bỗng nhiên Diệp Viễn nghe thấy một trận ầm ĩ ở bên ngoài.
"Chu Diễm, náo loạn cả buổi, tiểu sư đệ này của các ngươi chính là một con rùa đen rụt đầu!"
"Cũng chỉ dám bắt nạt một vài tiểu bối, đến lúc thật sự giao thủ với người ngang hàng thì ngay cả rắm cũng không dám thả!"
"Được Tả Trần sư thúc bao che như vậy, ta còn tưởng hắn là thiên tài Đan Đạo gì đó, náo loạn nửa ngày mà hắn còn chả dám lộ mặt."
...
Lúc này có không ít người đang vây quanh Tuyên Dương phong, hầu hết đều là cường giả Đế Cảnh, cũng có số ít là Chân Hoàng Thiên.
Tuy nhiên, lời nói khá là không khách khí.
Chu Diễm cau mày: "Vương Lâm, ngươi bớt tự mãn ở đây đi! Có bản lĩnh thì chúng ta tỉ thí một trận! Tiểu sư đệ vừa mới nhập môn, các ngươi bắt nạt đến tận cửa như vậy, thật sự cho rằng mạch này của ta không có người sao?"
Vương Lâm không hề tức giận mà cười nói: "Lữ sư đệ của ta cũng là ngũ phẩm cảnh, sao việc giao thủ với người cùng cấp lại có thể nói là bắt nạt đến tận cửa được? Ngay cả tỷ thí như vậy mà các ngươi cũng không dám, chẳng lẽ còn không phải con rùa đen rụt đầu? Chu Diễm, nếu ngươi thừa nhận mạch này của các ngươi chỉ toàn những kẻ sợ chết ngay trước mặt chư vị sư huynh sư đệ thì chúng ta có thể quay đầu rời đi!"
Sắc mặt của Chu Diễm và mấy vị sư huynh đệ khó coi tới cực điểm.
Ở bên cạnh, sắc mặt của Hoa Tông cũng đỏ bừng, chỉ mong sao có thể tìm được một cái lỗ để chui xuống.
Vương Lâm này là đại đệ tử của Tần Sơn Đế Tôn.
Tần Sơn Đế Tôn chính là tử địch của Tả Trần Đế Tôn.
Thực lực hai người tương đương, địa vị ở tông môn cũng tương xứng, lại là nhân vật chủ chốt của phái bảo thủ và phái chủ chiến, có thể nói chính là nước lửa bất dung.
Trước kia Tần Sơn Đế Tôn từng đổ thêm dầu vào lửa vụ của Diệp Viễn, định để Tả Trần mất mặt.
Kết quả bản thân lại trở nên nhếch nhác.
Mọi người đều biết rõ mấy việc kia của tông môn.
Tần Sơn mất đi một người, đương nhiên sẽ không chịu từ bỏ ý đồ.
Vừa hay tiểu đồ đệ của ông ta xuất quan, thực lực Đan Đạo tăng mạnh, sau đó người này lập tức đến cửa bắt nạt người khác.
Tiểu đồ đệ của ông ta là ai?
Lữ Đạo Nhất, Thiên Dược Sư ngũ phẩm mạnh nhất Cực Dược Tông!
Trước khi Diệp Viễn nhập môn, Lữ Đạo Nhất chính là nhân vật làm mưa làm gió ở Cực Dược Tông.
Một mình hắn ta có thể khiêu chiến với toàn bộ Thiên Dược Sư ngũ phẩm của Cực Dược Tông!
Về Đan Đạo, hắn ta có thể được xem là nhân vật bất khả chiến bại ở Cực Dược Tông!
Hơn nữa, rất nhiều Thiên Dược Sư lục phẩm cũng không phải là đối thủ của hắn ta.
Năm đó, Tả Trần và Tần Sơn đều rất coi trọng Lữ Đạo Nhất, muốn thu hắn ta làm đồ đệ.
Kết quả, Lữ Đạo Nhất vẫn chọn Tần Sơn.
Lấy được danh hiệu đệ nhất ngũ phẩm, hắn ta lập tức bế quan.
Lần bế quan này kéo dài mười năm!
Lữ Đạo Nhất vừa mới xuất quan mấy ngày trước, vẫn chưa kịp thị uy, vừa hay Diệp Viễn lại tới.
Vì bị Tần Sơn đổ thêm dầu vào lửa nên Diệp Viễn mới nhập môn chưa tới nửa ngày đã trở thành nhân vật làm mưa làm gió ở Cực Dược Tông.
Dĩ nhiên Tần Sơn không nuốt trôi cục tức này, lập tức phái Lữ Đạo Nhất tới khiêu chiến, vừa hay cũng để hắn ta bày ra chút thực lực sau khi xuất quan!
Một mặt thể hiện ông ta có phương pháp dạy đồ đệ.
Mặt khác cũng giúp phái bảo thủ đạt được nhiều quyền phát biểu hơn.
Ngươi xem, im lặng phát triển ở phía sau mới có thể tạo ra cao thủ!
Dĩ nhiên Lữ Đạo Nhất cũng không để Tần Sơn thất vọng.
Hắn ta tới Tuyên Dương phong khiêu chiến với Diệp Viễn, kết quả lại đến đúng lúc Diệp Viễn đi Cực Quang Các.
Vừa hay đám người Chu Diễm cũng đang ở đây, đương nhiên bọn hắn không thể để đệ tử mới nhập môn là Diệp Viễn ra mặt.
Lữ Đạo Nhất cũng không nói nhảm, trực tiếp hạ chiến thư với Hoa Tông, bọn hắn cùng đấu đan.
Kết quả Lữ Đạo Nhất đại thắng!
Thực lực Đan Đạo của hắn ta đã hoàn toàn vượt qua Hoa Tông!
Một Thiên Dược Sư ngũ phẩm lại chiến thắng Thiên Dược Sư lục phẩm, điều này có thể không khiến người ta thán phục sao?
Phải biết Hoa Tông cũng không phải Thiên Dược Sư lục phẩm bình thường, hắn ta cũng được xếp vào hạng cao trong tông môn.
Nếu không làm sao có thể được Tả Trần thu làm đệ tử của thế hệ tiếp theo?
Vì muốn làm mất mặt mạch này của Tả Trần, Vương Lâm cố ý thả tin tức ra ngoài, thu hút không ít cường giả trong tông môn.
Kết quả, dưới trận chiến kinh thiên động địa, Lữ Đạo Nhất đã đánh bại Hoa Tông!
Cho nên Hoa Tông mới hổ thẹn như vậy.
"Tam sư huynh, đều tại ta! Nếu không phải thực lực ta kém cỏi, chúng ta cũng sẽ không bị người khác làm nhục như vậy!" Hoa Tông nắm chặt hai tay.
Chu Diễm liếc nhìn hắn ta, nhàn nhạt nói: "Biết hổ thẹn rồi trở nên dũng cảm mới là đại trượng phu!"
Hoa Tông nghiến răng gật đầu.
Thế nhưng Chu Diễm cũng vô cùng đau đầu, hiện tại rất khó phá giải cục diện trước mắt!
Lần này, tất cả ánh mắt đều đồng loạt hướng về phía Diệp Viễn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất