Đối với sự tức giận của đám người Chu Diễm, Diệp Viễn cũng không quá xem trọng. 

             Hắn vốn không quen với những người này, không cần phải quá để ý đến tâm tình của bọn họ. 

             Mấy người Chu Diễm đi rồi, Diệp Viễn liền trực tiếp tới Tàng Kinh Các, bắt đầu xem điển tịch đan đạo của Cực Dược Tông. 

             Cực Dược Tông chuyên chú vào đan đạo, tàng kinh cực kỳ phong phú, có thể nói là toàn sách là sách. 

             Tàng Kinh Các của Cực Dược Tông, phân làm hai bên đan - võ. 

             Đan đạo của Tàng Kinh Các có độ cao khoảng chừng bảy tầng lầu! 

             Đương nhiên, tiến vào tầng lầu khác nhau cần loại quyền hạn khác nhau. 

             Diệp Viễn thân là đệ tử của Tả Trần, tất nhiên là có quyền hạn rất lớn, có thể trực tiếp đi lên tầng thứ sáu. 

             Hạn chế của Cực Dược Tông đối với Tàng Kinh Các cũng không quá nhiều. 

             Đan đạo và võ đạo khác nhau, không phải cứ cho ngươi một bản bí tịch là ngươi có thể một bước lên trời. 

             Đồ vật ghi chép điển tịch đan đạo và điển tịch võ đạo cũng khác nhau rất lớn. 

             Một vài thứ cao thâm, có cho ngươi xem cũng chưa chắc ngươi đã hiểu. 

             Chỉ có tích lũy từng chút từng chút một mới có thể từ cạn tới sâu, đạt đến đỉnh phong. 

             Nhưng mà không nhiều không đồng nghĩa với việc không có, điển tịch ở tầng thứ bảy đều là gốc rễ lập tông của Cực Dược Tông, chỉ người có quyền hạn cao nhất mới có thể vào xem. 

             Diệp Viễn đi vào Tàng Kinh Các, không dừng lại ở tầng dưới cùng, mà là đi thẳng lên tầng thứ sáu. 

             Diệp Viễn cách Huyền phẩm chỉ khoảng nửa bước, hiện tại thứ hắn cần chính là linh cảm để đột phá gông cùm xiềng xích này. 

             Với hắn mà nói điển tịch bình thường có thể giữ vững căn cơ, nhưng không cách nào phát ra tác dụng chỉ điểm. 

             Cho nên, hắn đi thẳng tới tầng thứ sáu. 

             Điển tịch đan đạo không phân chia đẳng cấp rõ ràng giống như điển tịch võ đạo. 

             Cũng như ‘Bách Thảo Đồ Giám’, có thể nói chỉ là danh sách về một vài thiên dược, nhưng trình độ quý giá lại đủ để đặt ở tầng thứ bảy. 

             Tất nhiên là tầng thứ sáu sẽ có một vài điển tịch mà Diệp Viễn đọc không hiểu. 

             Nhưng hắn vẫn đọc hiểu được đại đa số. 

             Bởi vì cảnh giới của hắn đã đến được đó. 

             Trên Huyền phẩm lại càng thêm hư vô mờ mịt, loại điển tịch có cấp độ trân quý dị thường như thế đương nhiên sẽ được đặt ở tầng thứ bảy. 

             Tất nhiên, Diệp Viễn biết rõ vẫn còn tầng sách cao hơn, đặt ở bên trong Cực Quang Các. 

             Chỗ đó chỉ có Các lão Cực Quang Các mới có tư cách xem. 

             Nhưng mà những cuốn sách kia còn quá mức xa xôi với Diệp Viễn, tất nhiên không cần suy nghĩ. 

             Trong tầng thứ sáu, cũng không có nhiều người đọc điển tịch, căn bản là một vài cường giả Đế Cảnh. 

             Diệp Viễn vừa vào cửa, lập tức dẫn tới mấy cái liếc mắt. 

             Thiên Dược Sư Ngũ phẩm có thể lên tới tầng thứ sáu không phải là không có, Lữ Đạo Nhất cũng có tư cách này. 

             Nhưng dù là Lữ Đạo Nhất cũng không lên tầng thứ sáu. 

             Điển tịch đan đạo tại đây không thích hợp với hắn ta. 

             Cho nên khi nhìn thấy một Thánh Hoàng Thiên đi lên, những cường giả Đế Cảnh này đều kinh ngạc không thôi. 

             Diệp Viễn không để ý đến ánh mắt của những người này, trực tiếp đi tới cạnh giá sách, bắt đầu xem lướt qua. 

             Trên giá sách đặt đủ loại ngọc giản, bên cạnh ngọc giản có danh xưng và giới thiệu vắn tắt của điển tịch, vừa xem là hiểu ngay. 

             Diệp Viễn nhìn lướt qua, tiện tay cầm một bản ‘lời giải Thiên đan Huyền phẩm’ lên, bắt đầu xem. 

             "Người trẻ tuổi, mơ tưởng xa vời cũng không hay! Thiên đan Huyền phẩm là cảnh giới mà ngươi bây giờ không thể nào đụng vào, vẫn nên thành thật giữ vững căn cơ mới là chính đạo!" Bỗng nhiên, bên tai Diệp Viễn truyền đến một giọng nói. 

             Hắn quay đầu nhìn lại, là một vị lão giả mặc áo bào đen. 

             Diệp Viễn khom người thi lễ, cười nói: "Đa tạ lão tổ dạy bảo, đệ tử đã biết!" 

             Nói thì nói như vậy nhưng Diệp Viễn lại không có ý muốn rời khỏi. 

             Thực lực lão giả mặc áo bào đen sâu không lường được, Diệp Viễn nhìn không thấu, sợ rằng đã đạt đến cảnh giới Đế Thích Thiên. 

             Cho nên Diệp Viễn gọi ông ta là lão tổ. 

             Lông mày lão giả hắc bào nhăn lại, nói: "Tiểu tử, ngươi xem lời bổn tọa nói như gió thoảng bên tai sao?" 

             Diệp Viễn bất đắc dĩ, đành phải trung thực nói: "Lão tổ, đệ tử tới đây là vì đột phá Huyền phẩm." 

             Vừa thốt ra lời này, không ít Đế Cảnh trực tiếp bật cười. 

             Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ nói muốn đột phá Huyền phẩm, thật sự rất buồn cười. 

             Mấy người đạt tới Đế Cảnh như bọn họ còn chưa đột phá Huyền phẩm đấy! 

             Nói chưa dứt lời, chỉ vừa nói ra lời này, lão giả hắc bào hừ lạnh một tiếng, nói: "Ngươi chẳng những mơ tưởng xa vời, còn cuồng vọng tự đại! Sư phụ của ngươi là ai?" 

             Diệp Viễn bất đắc dĩ một lúc lâu, đành phải nói: "Gia sư là Tả Trần!" 

             Lão giả hắc bào hừ lạnh nói: "Tiểu tử Tả Trần kia có mắt không tròng thế à, sao lại thu một tiểu tử không biết vị trí của mình ở đâu làm đệ tử? Đi tới chỗ ngươi nên đi, miễn phải quấy rầy những người khác xem ở chỗ này!" 

             Diệp Viễn nhún nhún vai, nói: "Lão tổ, ta chỉ tới nơi này xem sách, cũng không quấy rầy những người khác. Là ngài đã quấy nhiễu đến những người khác." 

             Lời vừa nói ra, mọi người sợ ngây người. 

             Tiểu tử này đủ ngông cuồng! 

             Chẳng lẽ hắn không biết người trước mắt là ai chăng? 

             Coi như là không biết, nếu gọi Tả Trần là ‘Tiểu tử kia’, còn nói ông ta có mắt không tròng, thì có thể là người bình thường sao? 

             Thế mà ngươi lại dám nói như vậy! 

             "Ha ha, ghê gớm nhỉ! Dù có là tiểu tử Tả Trần kia ở trước mặt bổn tọa, cũng không dám nói như thế, tiểu bằng hữu, lá gan ngươi thật sự rất lớn!" Lão giả hắc bào nghe vậy thì lạnh lùng cười nói. 

             Diệp Viễn không kiêu ngạo không tự ti nói: "Đệ tử chỉ nói sự thực mà thôi! Đệ tử có tư cách đi vào tầng thứ sáu, tất nhiên có quyền đứng đây xem. Dù có đến tai tông chủ thì ta cũng không sai. Lão tổ, ngươi không có quyền bắt ta rời khỏi chỗ này. Nếu như lão tổ ngài cố ý bắt đệ tử rời khỏi, ta chỉ có thể đi Chấp Pháp Đường để giải oan rồi!" 

             Khuôn mặt lão giả hắc bào đã đen thành đáy nồi. 

             Tiểu tử này thế mà lại lấy Chấp Pháp Đường ra dọa ông ta! 

             Mình bảo hắn rời khỏi đây chính là vì tốt cho hắn, tiểu tử này chẳng những không cảm kích, còn lên mặt với mình! 

             Quả thật nếu việc này đến tai đến Chấp Pháp Đường, đúng là ông ta không nói rõ ràng được. 

             Với thân phận của Diệp Viễn, hắn hoàn toàn có tư cách xem điển tịch ở chỗ này. 

             Ông ta là người quản lý đan đạo của Tàng Kinh Các, nếu thật sự đuổi Diệp Viễn đi ra, thì chính là ông ta đuối lý. 

             Chấp Pháp Đường sẽ làm ông ta khó chịu! 

             Ông ta đường đường là cường giả Đế Thích Thiên, thế mà lại làm khó một Thánh Hoàng Thiên, việc này có đến đâu cũng không thể nào nói nổi. 

             "Ha! Tốt! Rất tốt! Ngược lại là bổn tọa muốn nhìn ngươi làm sao đột phá cảnh giới Huyền phẩm được! Ngươi tên là Diệp Viễn đúng không? Bổn tọa nhớ kỹ ngươi rồi, quay về bổn tọa cũng muốn hỏi tiểu tử Tả Trần kia một chút, hắn đã dạy đồ đệ như thế nào!" 

             Lão giả hắc bào phẩy tay áo bỏ đi, còn lại một đám cường giả Đế Cảnh trợn mắt há mồm. 

             "Tiểu tử này, quá trâu bò rồi, thế mà lại đối đáp làm Phạm Ly trưởng lão tức giận tới á khẩu không trả lời được!" 

             "Trâu bò gì, ta thấy hắn đang muốn chết! Phạm Ly trưởng lão lại chính là sư huynh của tông chủ, tư lịch già đời! Tiểu tử này đắc tội ông ta, Tả Trần sư thúc cũng không giữ được hắn!" 

             "Ha ha, thật ra ta cũng rất muốn nhìn một chút, tiểu tử này làm sao đột phá cảnh giới Huyền phẩm!" 

             ... 

             Tất nhiên Diệp Viễn biết rõ Phạm Ly muốn tốt cho mình, nhưng mà lời hắn nói là thật, đối phương lại không tin, còn muốn đuổi hắn đi. 

             Có đôi khi, thiên tài cũng có nỗi khổ bất đắc dĩ như vậy. 

             Ông đã muốn nhìn, vậy thì để cho ông nhìn được rồi. 

             Diệp Viễn cũng không nghĩ nhiều, thần thức chìm vào bên trong ngọc giản, bắt đầu cẩn thận xem. 

             ... 

             Rất nhanh, chuyện Diệp Viễn không dám ứng chiến Lữ Đạo Nhất, lại mạnh miệng không chịu nhận thua đã truyền ra khắp cao thấp trong tông môn. 

             Vốn là một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ đương nhiên sẽ không làm cho người ta chú ý. 

             Nhưng mà Diệp Viễn tiến vào Cực Dược Tông làm ra động tĩnh quá lớn, muốn người ta không chú ý cũng không được. 

             Chuyện này vẫn tiếp tục lên men, rất nhanh nhánh Tả Trần đã biến thành trò cười cho toàn bộ tông môn. 

             Tông chủ tự mình hạ lệnh, đương nhiên không ai cảm thấy đó là do mặt mũi của Diệp Viễn. 

             Cho nên tuyệt đại đa số người cho rằng, đây là do Tả Trần che chở Diệp Viễn. 

             Hiện tại, người mà ông ta che chở lại là một gói kinh sợ như vậy, há lại không chê cười? 

             Một mặt khác, hào ngôn Lữ Đạo Nhất cũng nhanh chóng truyền bá trong Cực Dược Tông, làm kinh hãi tất cả mọi người. 

             Lữ Đạo Nhất mạnh mẽ xuất quan, có thể nói là đã trở thành một cây định hải thần châm của phái bảo thủ! 

             Tuy hắn ta chỉ là một Thiên Dược Sư Ngũ phẩm, nhưng chiến tích đã ăn đứt đệ nhất thiên tài Chu Tùng Tuyền rồi. 

             Điều này nói ra cái gì? 

             Điều này nói rõ, cách làm của phái bảo thủ đúng! 

             Nếu có thể ở hậu phương bồi dưỡng được một Chúa Tể Cảnh, tuyệt đối có ảnh hưởng sâu xa đối với trận chiến tranh này. 

             "Tốt! Đồ nhi ngoan! Quả nhiên vi sư không nhìn lầm ngươi! Lúc này thật sự là ngươi đã cho sư trưởng mặt mũi rồi!" Trên Thiên Tung Phong, Tần Sơn cười to nói. 

eyJpdiI6IitGbzlOWUJ2KzV4cXFTTVhCN3dPMlE9PSIsInZhbHVlIjoiSFkyN2YxeXBWb21vazRwYVdYaTZPUzQyMlhcL0RDdGE5TFQ0T3h0XC9oNFdxWElIdGtMWStcL1Qzc3BKUzNPU3ZEdE9xRDBBN2ZDTGZyaHg2RlBNc1ZoMlZUcmlybGx3c01YUW95NEl2dHBmaDE5NXBxRHhvUXBFQ3RIQnh1RmRLYjVpYThxYkdqa3c2am5ZK2hTamt3OXlsOVVUOGxGMnZONFAwbnNhQ2JNbzNLRXNRUjhBTzF4cU1WNkp2U0VwTEUwaE1ac0FDbEVnNWJIdk5zTXU0bW8ybjNvbWx6YVhZNHBcL3B3VWozelU5RFk2WVZsbzd1RmtyRlFYWm54eDlsQkY3aG1YQmM5bkdFU1FPNEtxYmtaakRcL1wvN2lsVHVzU1wvQmwrZnBWeXBCMzRYUjFRRTFvYnhMb1VTSEJHUGEzV1BDIiwibWFjIjoiZDUzYzIyZTMxYzMyNDMxMGI3Y2U0YjUyMDcyYmYzNDNkZmYyZDQ0ZTQ5OWQ2MDJhY2Y4MGIyYTVkMzE5Y2ZkNiJ9
eyJpdiI6IjV4cFN3dUR1RVwvWjlhbEpEZjV3emdBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlB5RVwvTVwvNE9hK0puNEpHRTZLYnVhU1NHcVp3aVpDeUpDemViV3RZdUlNWmhtRzNsNVhmYTVqVXlFTWJiYnl2ZCtEclhPOFZ1NjJ6ZjZwaWo2SlRzQmdtRktXNHZGTFVOMGZnQzR0d1FMRUtrejRYNkdYYmtPYmhpaWZoRFF4cm55Y2YwN1FhOFdKaWU0djBJcm5NRjVQbllGU1FTYlNMOVQxMUIxTGZERkd5eUNOb2lXM2VXQmVBc0FuNUFJOVppNDRISnRKUnlSWjB2Q205cWNXVmw2aUJRZUlMZlpZdlZXS0NENFoydUgzVkpqUGxXQ2lEYTNnRnZmUDJHS0s5ODd0eE1udVpzY3lZS2g5ZG1TTDA4MkhiZzBLc291SE5rMGRJWTRFeE53OVpPbk50S0ZRS3UzSGw3NTdldXViUE1oa0lQOXhLamhkWXhoUWZoYldJS2tRPT0iLCJtYWMiOiIyMTZkYjRhODJmMThjMjdiNjVmMDRmNmVlMjkzZmEwMjE3NjMyZTUxOWQ2NWVmMTFjMDk4MGUxZmE2NjYxMjM0In0=

             Lữ Đạo Nhất cười nói: "Sư tôn, chuyện phong quang hơn còn ở phía sau đấy! Từ ngày mai trở đi, ta sẽ khiêu chiến từng kẻ Thiên Dược Sư Lục phẩm trong tông môn! Ta muốn làm cho tất cả mọi người đều biết, Lữ Đạo Nhất ta là hậu bối của Tùng Tuyền lão tổ, đệ nhất thiên tài! Ta muốn cho tất cả mọi người biết rằng chủ trương của sư tôn mới đúng!"

Advertisement
x