Nghe lời giải thích của Tống Thanh Dương, dường như Diệp Viễn cũng biết được chút gì đó. 

             Sợ rằng nguyên nhân giúp hắn nhận được sự tán thành của mấy vị tiên hiền này chính là chính khí cuồn cuộn trên người hắn! 

             Dọc đường đi, Diệp Viễn nhiều lần giúp đỡ vạn dân khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng, dưỡng thành một thân cuồn cuộn chính khí. 

             Không chỉ như vậy, trong hai kiếp này, hắn đã dùng Đan Đạo cứu giúp vô số người. 

             E rằng không có mấy người tu luyện có thể sánh được với hắn về mặt công đức. 

             Phần lớn người tu luyện đều rất ích kỷ. 

             Thực lực càng cường đại thì càng hay cân nhắc đến lợi ích của bản thân. 

             Thế nhưng Diệp Viễn chỉ làm những việc không thẹn với lòng mình. 

             Giống như bên ngoài sơn môn, đây vốn là việc không liên quan đến Diệp Viễn nhưng hắn lại cứ xía vào. 

             Những sức mạnh bản nguyên trên linh vị này vốn là vật vô chủ, nhưng bọn hắn đã hình thành nên một thể thống nhất, có thể cộng hưởng với chính khí cuồn cuộn mà Diệp Viễn âm thầm nuôi dưỡng được. 

             Vì vậy, Diệp Viễn mới nhận được sự đồng ý của tất cả các bậc tiên hiền. 

             "Sức mạnh chúc phúc là gì?" Diệp Viễn tò mò hỏi. 

             "Có phải người cảm thấy bản thân có một chút liên hệ với những linh vị này đúng không?" 

             Diệp Viễn gật đầu, Lý Thanh Vân nói tiếp: "Linh vị của mấy tiên hiền này chứa khí vận tông môn. Cho nên khí vận của ngươi cũng tương quan với vui buồn của tông môn. Tông môn càng mạnh, khí vận của ngươi càng mạnh. Tương tự như vậy, khí vận của ngươi cũng sẽ quay về phụng dưỡng tông môn!" 

             "Ngoài ra khi gặp phải tuyệt cảnh, ngươi sẽ tự động kích thích ra cỗ lực lượng thần bí này, các tiên hiền sẽ chặn một kích trí mạng giúp ngươi! Mặc dù thực lực của mấy vị tiên hiền lưu lại sức mạnh bản nguyên không bằng Chúa Tể Cảnh nhưng trải qua nhiều năm tích lũy, lực lượng do những linh vị này hình thành nên đã đạt tới một trình độ vô cùng kinh khủng, chắc chắn không hề thua kém cường giả Chúa Tể Cảnh đứng đầu!" 

             "Dĩ nhiên, sức mạnh chúc phúc còn có một chức năng quan trọng nhất chính là trợ giúp ngươi cảm ngộ sức mạnh bản nguyên! Hơn ba ngàn đại đạo, hơn ba ngàn nguồn sức mạnh bản nguyên, đó quả là một khối tài sản vô tận." 

             Nghe xong, Diệp Viễn cũng kinh ngạc không thôi. 

             Hắn không ngờ sức mạnh chúc phúc này lại biến thái như vậy. 

             Rốt cuộc hắn cũng hiểu tại sao Cực Dược Tông lớn mạnh như thế. 

             Nếu muốn bước vào Chúa Tể Cảnh, sức mạnh bản nguyên sẽ là một trở ngại khó vượt qua. 

             Thế nhưng, sức mạnh chúc phúc lại có thể giúp ta cảm ngộ sức mạnh bản nguyên! 

             Thật ra trước khi đại chiến với Huyết tộc, Cực Dược Tông cũng đã mơ hồ có chiều hướng trở thành đệ nhất đại tông của Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên. 

             Tứ đại Chúa Tể, đây chính là ưu thế mà bất kỳ một tông môn cấp Chúa Tể nào cũng không có được! 

             Nếu thời gian cho phép, chưa chắc Cực Dược Tông đã không thể phát triển thành một tông môn siêu cấp giống như Mê Thần Cung! 

             "Nói như vậy thì Đại sư huynh có thể vượt qua đạo kiếp nhiều lần cũng bởi vì sức mạnh chúc phúc ư?" Diệp Viễn nhìn về phía Lý Thanh Vân. 

             Lý Thanh Vân gật đầu: "Đúng vậy!" 

             Diệp Viễn cười nói: "Vậy không biết sức mạnh chúc phúc của ta như thế nào so với đại sư huynh?" 

             Mặt mày Lý Thanh Vân tối sầm, trầm giọng nói: "Không thể nào so sánh được! Bởi vì chưa từng có người nào nhận được sự chúc phúc của tất cả các bậc tiên hiền!" 

             Diệp Viễn toét miệng cười: "Nói như vậy thì khi đối mặt với trời phạt sau này, ta có thể nắm chắc hơn nhiều rồi đúng không? Xem ra Đại sư huynh muốn luộc chết ta cũng không dễ dàng đâu!" 

             Sắc mặt Lý Thanh Vân lại đen hơn một chút. 

             Bị mất mặt rồi! 

             Thế nhưng Lý Thanh Vân biết lời Diệp Viễn nói không sai! 

             Sức mạnh chúc phúc của ông ta kém hơn Diệp Viễn quá nhiều, nhưng cho dù là vậy, ông ta vẫn có thể dựa vào sức mạnh chúc phúc mà sống tới tận bây giờ. 

             Vậy còn Diệp Viễn? 

             Suy nghĩ một lát, ông ta lại lắc đầu: "Vô dụng thôi! Tuy rằng sức mạnh chúc phúc rất cường đại nhưng cũng không thể nào cường đại bằng Thiên Đạo! Trời đã muốn diệt ngươi thì dù sức mạnh chúc phúc có cường đại hơn nữa cũng vô dụng!" 

             Diệp Viễn toét miệng cười: "Tranh cãi cũng không có ý nghĩa, thử một chút chẳng phải sẽ biết sao?" 

             Dứt lời, thân hình Diệp Viễn lóe lên rồi bay ra khỏi đại điện. 

             Đột nhiên khí thế của Diệp Viễn điên cuồng dâng cao, hắn sắp đột phá Thánh Hoàng Thiên thượng kỳ! 

             Trên thực tế, Diệp Viễn đã có thể đột phá từ lâu rồi. 

             Chẳng qua lần trước chủ động dẫn trời phạt khiến Diệp Viễn suýt chút nữa mất mạng. 

             Đạo kiếp lần này nhiều hơn lần trước, ít nhất phải có tám chín đạo kiếp, cho nên Diệp Viễn cần phải tích lũy và góp nhặt thực lực. 

             Hiện tại có sức mạnh chúc phúc, dĩ nhiên Diệp Viễn sẽ không cố kỵ quá nhiều nữa. 

             Ầm ầm! 

             Đạo kiếp đã tới đúng hạn. 

             Uy áp kinh khủng khiến Lý Thanh Vân không dám nhìn thẳng. 

             "Sao tiểu tử này lại trêu chọc Thiên Đạo rồi? Thánh Hoàng Thiên trung kỳ nhỏ bé lại phải độ tám chín đạo kiếp!" Lý Thanh Vân kinh ngạc nói. 

             Không phải ông ta chưa từng nhìn thấy nghịch tu nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nghịch tu biến thái như vậy. 

             Thông thường chỉ có cường giả Chân Hoàng Thiên mới có tư cách độ tám chín đạo kiếp. 

             Hơn nữa còn là Chân Hoàng Thiên hạ kỳ khá mạnh. 

             Ầm! 

             Chẳng mấy chốc đạo kiếp đã rơi xuống, uy lực còn mạnh hơn trước kia. 

             Đột nhiên Diệp Viễn lấy ra đạo kiếm, sau đó chém lên đạo kiếp. 

             Đạo kiếp ầm ầm vỡ nát. 

             Diệp Viễn lập tức ngây ra, từ lúc nào mà đạo kiếm của mình lại trở nên mạnh như vậy? 

             Sau đó là từng đạo kiếp rơi xuống. 

             Diệp Viễn tiếp tục chém ra một kiếm, đạo kiếp lại vỡ nát. 

             Diệp Viễn hoàn toàn trợn trừng mắt, đây chính là lực lượng thần bí của sức mạnh chúc phúc sao? 

             Thế nhưng rõ ràng hắn cảm thấy uy lực của mình không lớn lắm. 

             Uy lực đạo kiếm của hắn vẫn giống như trước kia, nhưng tại sao lại có thể dễ dàng chém đứt đạo kiếp như vậy? 

             Ở bên cạnh, Lý Thanh Vân cũng không thể nào dời mắt. 

             "Tiểu tử này sử dụng kiếm pháp chó má gì vậy? Kiếm nào cũng có thể chém vào điểm yếu của đạo kiếp! Rõ ràng tiểu tử này không có nhãn lực cao như vậy nhưng lại có thể làm được việc này. Cho dù là sức mạnh chúc phúc thì cũng quá biến thái rồi!" Lý Thanh Vân không nhịn được nói. 

             Tám chín đạo kiếp được hình thành do một vài sức mạnh quy tắc đánh xuống, không phải là không có sơ hở. 

             Những đạo kiếp này đều là vật vô chủ, không có ý thức, đương nhiên không thể nào không có khuyết điểm khi áp dụng các quy tắc. 

             Vì vậy đạo kiếp cũng có nhược điểm! 

             Chẳng qua Diệp Viễn hoàn toàn không thể phát hiện ra những nhược điểm này. 

             Trừ phi đạt đến cảnh giới cực cao, có cảm ngộ sâu sắc về sức mạnh quy tắc thì hắn mới có thể phát hiện ra chúng. 

             Đến lúc đó, hắn sẽ có khả năng dùng nhu chế cương, dễ dàng nghiền nát đạo kiếp. 

             Thế nhưng, mỗi một kiếm chém loạn của Diệp Viễn đều trúng vào nhược điểm của đạo kiếp. 

             Loại chuyện quỷ dị này thỉnh thoảng xảy ra một lần cũng được, nhưng lần nào Diệp Viễn chém ra một kiếm nó cũng xảy ra. 

             Chuyện tình cờ biến thành chuyện đương nhiên, thật sự quá kinh khủng! 

             Lý Thanh Vân rất có nhãn lực, ông ta chỉ cần liếc mắt đã nhìn thấy Diệp Viễn dễ dàng chém vào vị trí quan trọng trên đạo kiếp. 

             Chẳng qua nội tâm ông ta đang vô cùng kinh hãi. 

             Sự bổ sung của sức mạnh chúc phúc này không khỏi quá đáng sợ rồi? 

             Tống Thanh Dương cũng choáng váng, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấu thực lực của Diệp Viễn. 

             Tám chín đạo kiếp này chắc chắn không phải là chuyện dễ dàng đối với hắn. 

             Thế nhưng, bây giờ nó lại giống như một trò trẻ con. 

eyJpdiI6IkJhb1wvbnhSSGIxODZtMjVRQWtjcXJRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im1WYW54YU5kTm9pXC9kSnY3ZTNzekcraCtyWHVxXC9vaEsyWmNNZHBnZ1RiVXQzMEloWlF2RStlWUdQVEFKSWo1M3lKSHp6ZnZvQ2hwVzJyeGNDUUlSRUM0SnNsc1ZtSlh3NFpkOGhzRmRDWkpsZlp3MVRUUUhDQzFaR1lEWHY0RmR5Tm9WbG1uTGdacit6TUk5bXRWaTNlcDNDd1BFWlR4ejR1K3ZENFhCNXVnXC9LOXhTRFExTVErXC8yNU8zSHNWRzBhR2g0aVFpeFNTMUhFK01hS2FueHpCNFNEZlQ3aVU0RzZTSkpZcW9CNm9sTHFRa3JiWG5MeUt2NkFhTHRWMW5vIiwibWFjIjoiZTcxZThiNDQ2YmJmNGRkNGRjZmI1MDUwNDJiZDdiMDI5YzQ5ZjFhZGFiMmNlNzdmMjU5NmJjOTVlMDJkOGVlMyJ9
eyJpdiI6IlRHZytDS0NZV1hlU25DUFdkQlBjRXc9PSIsInZhbHVlIjoiNHZ1QnRmR3prNHVYakIzUEhXNkhza2x4TXdXUU9ldGhRR3p2Y2NUR1pKb21xc3p3K2NXbVBDRWdjV3NVSGZDVG1UOEtvM0lkWTVpMmtaVG81OXE5d2wzekFhQmVJWVwvT0hMUWg0Z1JMTW9tN0xnV3JkaU5GaGI2dkpFampSeUJlXC9tMUplV2F5b3JNVU03M0hiZ2RwTFp2VEtQKzF0NFc1aVJ5MWVRXC94MndDRDAwTGlqWlZhTkNKbkJLUmpYdm43WGZxcGErK0JxWktReTRNaXEyRFJ0Tm5TWTlpM3M4WjVQNXFHd2N4dE5MVGJqR051MGxCZFd0djdybURxR0JwU21CT2FtUE1GUDZJd2xQVmp0Mk0zZFZpNHNRV1lOS29ocW54UFcwMCtwOEZqZXVPblZUNktrQm5rTnppemVUSTBWc0xEd0lcL1FhZTVqXC9jT3VjZGNGekFVVWVxRzcxN0pERlFQK2o2UWZUUnI5bjk5WG5VYzcwajF2QU1ocTVKMjRDUTN6cXZkQVhPVXpkRXZ2MzhBZ0k2XC9pTDVvbzFSZHh1bjg4UUdIRDRMUXlpXC9NK0ZEWlwvc1JVMmNEbFFKOTdsYlVabW5SdUxHUFwvK05MdTRiQzNLQnFYRlh1a2lGUWh5eWpZc3FIbENWRU1zdFp5Nm5yVjlRak1NR1pFVUx5S1FqUndkb1BtOWxBeG1aRTlMYWJXMDJTdnlaaWN1NFwvdFJtaVFBTWZpRGdhQ1VxNVQrQzIyVEE4QjhLVklkcm9ZZHZVTXUzZ29YZTV3blROV2dBNkVlV3lOS0E3Q0Y2OStVa2xJM05nNkI0dzBDUEVVMm9xU3plTHg0aGVYQWdKMHhcL1JIYlBRS2JEXC8yNE5Cd09uNUpjNXBveU00aXJZWDB5elcwbDA1ZUtlang3cHdpOVNnVG5oTWpUMWFRWkY2RlozRThWWVR2cmRwTnQ3eHZvY3hOaHo0ckNZVDlKdDdLOHUwXC9YYmszR3p6QVhjVzRwNmROcVdIM2g5b1JBY0RDbTd2aEVWUTBoc1VPYVwvd0swcmRNc1c3cW1cL0lqWEZJQWVJSTBhcmRRb1U2Yz0iLCJtYWMiOiIzMTE3YTViMmQ0ZjkwMjM0YWU2MGVkNTEwNmMwNzlmM2MyOGYzY2E2NjlhNWEwMmFkYTkxOGRiYTgwOGUwODk4In0=

             Khóe miệng Tống Thanh Dương giật giật, thần sắc cổ quái: "Hiện tại Chân Hoàng Thiên hạ kỳ mà đối chiến với Diệp Viễn thì e rằng cũng phải hộc máu đúng không?"

Advertisement
x