“Bái kiến tiểu sư thúc!”
“Bái kiến tiểu sư thúc!”
…
Các vị các lão bảy mươi tám mươi tuổi của Cực Quang Các lần lượt bái lạy Diệp Viễn một lần, nhưng vẻ mặt ai cũng viết mấy chữ không muốn trên đó.
Trong lòng bọn hắn cũng đang hỏi thăm tổ tông của Vân Sơn chúa tể vài lần.
Lão già này tự nhiên nhận một tên tu vi mới chỉ là Thánh Hoàng Thiên làm đồ đệ, thế thì thể diện của đám già cả như bọn hắn phải vứt đi đâu?
Một đám già nua nhăn nheo sắp bước sang Chúa Tể Cảnh lại phải gọi một tên Thánh Hoàng Thiên là sư thúc.
Cảnh tượng quá xuất sắc đến nỗi không dám nghĩ lại.
Nhìn thấy biểu hiện của những người này, trong lòng Tống Thanh Dương lập tức cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Lý Thanh Vân thì thầm hô may mắn.
Cũng may ta nhập môn sớm, bằng không cũng phải giống như đám người này, phải gọi tên tiểu tử này là sư thúc rồi.
"Những người này đều có bối phận khá thấp, chỉ vì đã tu luyện tới Đế Thích Thiên đại viên mãn, lại vào Cực Quang Các nên mới phải gọi ngươi một tiếng sư thúc. Bằng không, ngay cả tiếng sư thúc cũng không được gọi.” Lý Thanh Vân nói.
Đám các lão đứng đó đều đỏ mặt.
Trước mặt Lý Thanh Vân, bọn hắn thật sự không có cái gì để vỗ ngực tự hào.
"Chuyện của ngươi, tên quỷ Chu Tùng Tuyền kia đã nói với ta rồi, ngươi làm rất tốt! Lần này ngươi đã lập được công lớn cho liên minh, bọn hắn gọi sư thúc là việc nên làm. Trong sư môn chúng ta, cũng chỉ còn lại hai người là ta và Chu Tùng Tuyền, những người khác đều chết cả rồi. Cho nên hiện tại, trừ lão quỷ kia, ta và tên quỷ nhỏ đó thì trong Cực Dược Tông ngươi có bối phận cao nhất, hiểu chưa?” Lý Thanh Vân lại giải thích.
"Đa tạ đại sư huynh giải thích nghi hoặc."
Diệp Viễn khẽ gật đầu, trong lòng lại thấy vô cùng khiếp sợ.
Hắn hiểu, Lý Thanh Vân nói tất cả đã chết là có ý gì.
Chỉ cần không tới Chúa Tể Cảnh thì vẫn phải trải qua đạo kiếp, hơn nữa còn càng ngày càng mạnh!
Đến Đế Thích Thiên đại viên mãn, cảnh giới không thể cao hơn nữa, chỉ có không ngừng độ kiếp.
Cho nên những đệ tử của Vân Sơn chúa tể đều chết vì đạo kiếp!
Nhưng Lý Thanh Vân nhập môn sớm nhất lại vẫn sống đến bây giờ, có thể thấy được thực lực của ông ta đáng sợ cỡ nào!
Nhưng Diệp Viễn cũng thấy khó hiểu, vì sao Lý Thanh Vân mạnh như thế lại không đột phá được Chúa Tể Cảnh.
Dường như Lý Thanh Vân nhìn ra nghi hoặc của Diệp Viễn, ông ta bày ra vẻ mặt khinh thường: "Tên quỷ nhỏ Chu Tùng Tuyền kia cảm thấy bản thân có thiên phú hơn người, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Thứ gọi là thiên phú ấy đâu thể lấy ra làm cơm ăn được? Quan trọng là chăm chỉ, hiểu không? Đại sư huynh của ngươi, tức là ta, bản thân ta thiên phú không cao, nhưng thắng ở chỗ biết bước chắc từng bước, từng bước từng bước đi tới hôm nay. Những người cùng thời với ta thì sống không dai bằng ta, trẻ hơn thì cũng bị ta tiễn về suối vàng! Mà nếu không có gì ngoài ý muốn, ngươi cũng sẽ chết trước ta thôi! Ha ha ha..."
"Đừng khinh thường hiện tại đại sư huynh của ngươi không bằng tiểu quỷ Chu Tùng Tuyền kia, một khi đột phá Chúa Tể Cảnh, ta có thể đánh cho hắn răng rơi đầy đất! Đừng thấy ta không đến Chúa Tể Cảnh mà khinh, nếu phải đánh nhau thật thì ta không kém mấy so với Chúa Tể Cảnh đâu! Làm tròn lên cũng coi như là Chúa Tể Cảnh rồi!”
Diệp Viễn nghe xong chỉ biết nhếch miệng cười: "Chưa chắc ta đã chết trước đại sư huynh!”
Lý Thanh Vân cười nói: "Nghịch tu đều nói như vậy, nhưng cuối cùng đã chết hết rồi đấy thôi! Từ xưa đến nay, có nghịch tu Đế Thích Thiên đại viên mãn nhưng chưa bao giờ có nghịch tu Chúa Tể Cảnh! Thế nên ta chắc chắn có thể sống lâu hơn ngươi!”
Diệp Viễn vẫn không hề lay động, hắn khẽ cười: "Vậy chúng ta thử xem.”
Lý Thanh Vân cười nói: "Tên tiểu tử nhà ngươi thú vị đấy, thảo nào lão quỷ kia coi trọng ngươi. Ôi, nói nhảm nhiều rồi, mau tiến lên bái lạy tiên hiền đi! Coi chừng đó, cửa ải này cũng không dễ qua đâu!”
Diệp Viễn khẽ gật đầu, đi về phía bài vị.
Trước bài vị đặt một cái bồ đoàn.
Diệp Viễn tiến lại gần bồ đoàn rồi quỳ xuống.
Bụp!
Bụp!
Bụp!
Diệp Viễn đối diện với bài vị, dập đầu liên tiếp ba cái, hắn cảm thấy rất khó hiểu.
Không phải nói sẽ khó chịu lắm sao?
Có vẻ như... không có gì bất ngờ, chẳng lẽ còn chưa tới lúc?
"Đại sư huynh, có phải ta làm không đúng chỗ nào rồi không? Ơ? Đại sư huynh?” Diệp Viễn đứng dậy, quay đầu lại nhìn Lý Thanh Vân, phát hiện Lý Thanh Vân đang trợn mắt há hốc mồm nhìn mình.
Không chỉ ông ta, tất cả các lão đang có mặt cùng với Tống Thanh Dương đều trưng ra biểu cảm không thể tin nổi.
Diệp Viễn còn đang không hiểu chuyện gì thì toàn bộ đại điện bỗng nhiên sáng lên.
Hắn giật mình xoay người nhìn lại, phát hiện mấy ngàn linh vị phía trên đang đồng loạt phát ra ánh hào quang chói mắt.
Diệp Viễn cảm thấy như có một thứ gì đó hết sức huyền diệu vừa rơi xuống người mình.
Còn đây là vật gì, Diệp Viễn cũng không thể nói rõ.
Nhưng Diệp Viễn cảm giác mình bỗng nhiên có một mối liên hệ nào đó với những linh vị này.
Hắn nhíu mày, chẳng lẽ đây là khảo nghiệm sao?
"Đại sư huynh..."
Hắn lại nhìn về phía Lý Thanh Vân, nhưng Diệp Viễn phát hiện biểu cảm trên gương mặt ông ta còn kích động hơn cả khi nãy.
Loại chấn động này đã không thể nào dùng ngôn ngữ để miêu tả.
Diệp Viễn mờ mịt, không biết chuyện gì đang xảy ra.
Những hào quang kia dần trở nên ảm đạm, nhưng sợi dây liên hệ mơ hồ đó thì vẫn còn.
Diệp Viễn nhìn Lý Thanh Vân, lẳng lặng chờ ông ta giải thích.
Lý Thanh Vân khó khăn nuốt nước miếng, ông ta vây quanh Diệp Viễn vài vòng, tựa như muốn nhìn thấu Diệp Viễn.
“Không nên như vậy mới phải!”
"Làm sao có thể?"
“Nhìn thế nào cũng không thấy có chỗ gì hơn người kia mà!”
“Tên tiểu tử này dựa vào đâu mà vượt qua ta?”
Vừa nhìn Lý Thanh Vân vừa lắc đầu, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm.
Giờ thì Diệp Viễn đã rõ, có lẽ bản thân đã vô thức làm chuyện gì đó, nhưng hắn thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì.
Bỗng nhiên, Lý Thanh Vân đến gần Diệp Viễn hỏi: "Tiểu tử, ngươi là quái thai sao? Ta nhìn mãi không không thấy ngươi giống kiểu người có tài năng chấn động trời đất gì đó! Sao ngươi có thể nhận được sự công nhận của tất cả các bậc tiên hiền?”
Diệp Viễn nhíu mày nói: "Được tất cả các bậc tiên hiền tán thành rất khó sao?”
Lý Thanh Vân nghe xong lập tức nhảy dựng lên, quát hắn: "Tiểu tử, đừng có giả vờ ngô nghê nữa! Nhận được sự công nhận của tất cả các bậc tiền hiền không phải là rất khó mà là không thể! Nơi này có tổng cộng ba ngàn tám trăm chín mươi hai linh vị, chỉ cần được một phần năm số người tán thành thì đã xem như thông qua khảo nghiệm. Tuy nhiên, chưa một ai được tất cả các bài vị chấp thuận hết! Ngươi có biết trước ngươi thì ai là người nhận được sự chấp thuận nhiều nhất không?”
Diệp Viễn bĩu môi nói: "Đó nhất định là đại sư huynh!”
Lý Thanh Vân vỗ đùi, nói: "Ái chà! Tiểu tử thông minh đấy! Sư huynh của ngươi đã được ba ngàn không trăm hai mươi ba vị tiên hiền tán thành, còn nhiều hơn cả sư phụ chúng ta! Tiểu quỷ Chu Tùng Tuyền kia thì thôi khỏi cần nhắc, chỉ có hai ngàn sáu trăm ba mươi mốt vị! Thế mà tên tiểu tử nhà ngươi có tài cán gì mà có thể được tất cả tán thành?”
Diệp Viễn mờ mịt hỏi: "Được các bài vị công nhận thì đại diện cho cái gì? Rốt cuộc thì bài khảo nghiệm là gì?”
Đến bây giờ hắn vẫn không hiểu được mọi chuyện, hoàn toàn không biết khảo nghiệm là cái gì.
"Tiểu sư thúc, khảo nghiệm của Cực Quang Các quan trọng nhất là kiểm tra tâm tính và nhân phẩm! Đương nhiên, các phương diện như thiên phú, tiềm lực... đều sẽ được cân nhắc. Đây là một loại cảm ứng ngầm mà không thể dùng ngôn ngữ để hình dung. Nếu phải nói cho rõ thì càng nhiều tiên hiền thích ngươi càng tốt, các vị tiên hiền sẽ ban sức mạnh phước lành cho ngươi!”
"Đương nhiên, khiến tất cả mọi người đều thích là chuyện không thể nào! Cho nên, tiên hiền không thích ngươi sẽ cản trở ngươi bái lạy, nếu nhiều tiên hiền thích thì sẽ giúp ngươi phá bỏ lực cản kia. Nhưng điều kỳ lạ là vừa rồi ngươi bái lạy lại không có một ai cản trở! Hơn nữa, ngươi còn chiếm được tất cả lực chúc phúc của tiên hiền! Điều này... thật không thể tin được!”
Tống Thanh Dương giải thích, trong lời nói xen lẫn sự bất ngờ và thảng thốt.
Bọn hắn thật sự chưa bao giờ nghe đến việc có ai làm được như vậy.
Điều khó khăn nhất trên thế gian này là gì?
Nhưng, Diệp Viễn đã làm được!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất