Diệp Viễn nói muốn lưu đày Ngô Giang, giờ đang bị cả tông môn cười nhạo. 

             Chẳng bao lâu, một tin tức bùng nổ khác truyền đến. 

             Mấy trăm người Ngô Giang kia thật sự bị lưu đày! 

             Nhóm người đắc tội Diệp Viễn ở trước cửa núi không một kẻ nào chạy thoát! 

             Toàn bộ Cực Dược Tông nổ tung! 

             "Sao thằng ranh kia lại làm được chuyện này? Lần này còn do chính tông chủ tự mình hạ lệnh trừng phạt cả đám Chân Hoàng Thiên, Thánh Hoàng Thiên?” 

             "Hắn chỉ nói chơi thôi mà cũng thành thật! Chuyện này làm lớn đến vậy, kết quả lại là Ngô Giang biến bản thân trở thành trò đùa lớn nhất, thật sự là buồn cười!” 

             "Chứ sao nữa! Mấy trăm người đấy, vậy mà nói lưu đày là lưu đày ngay, chẳng lẽ chiều gió trong Cực Dược Tông bắt đầu thay đổi?” 

             "Theo ta thấy, chuyện này chỉ sợ là Tả Trần đích thân lên tiếng! Ông ta là người có hy vọng thăng cấp Thiên Dược Sư cửu phẩm, nếu ông ta mà nổi giận thì đến tông chủ cũng phải nể mặt! Nhưng Tả Trần cũng quá chiều chuộng tên đệ tử đó rồi.” 

             … 

             Tông chủ đích thân hạ lệnh, chuyện này khiến cả tông môn sôi sục. 

             Đám người Ngô Giang chỉ là một đám tôm tép nhỏ mà thôi, không ai để ý cả. 

             Nhưng trong thời điểm nhạy cảm như bây giờ, một mệnh lệnh như vậy thật sự khiến người ta suy nghĩ lung tung. 

             Cho tới nay, phái bảo thủ và phái chủ chiến vẫn luôn đối chọi gay gắt. 

             Tông chủ vẫn một mực giữ thái độ trung lập, không thiên vị bên nào, vậy mà lúc này lại thẳng tay lưu đày mấy trăm người, từ sau đại chiến đến nay đây là lần đầu tiên xảy ra tình huống như vậy! 

             Cực Dược Tông có gần nửa đệ tử ở vách ngăn Tuyệt Thiên, nhưng đại đa số đều tự nguyện tham chiến. 

             Bình thường thì ai không muốn tham chiến cũng sẽ không bị ép tham gia. 

             Nhưng lần này lại khác! 

             Rốt cuộc là do hướng gió thay đổi, hay thật sự chỉ vì một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ? 

             Nhưng cho dù thế nào, Diệp Viễn phán giả thành thật cũng là hiện thực sờ sờ trước mắt! 

             Bàn cờ mà Ngô Giang và Chu Quần khổ cực vẽ ra, chẳng những không làm cho phe phái Tả Trần trở thành chuyện cười, ngược lại còn giúp bọn hắn một tay! 

             Hiện tại, toàn bộ tông môn đều biết Tả Trần đã thắng! 

             Vậy thì liệu phái chủ chiến có thể chiếm thế thượng phong hay không? 

             Khi Hoa Tông nghe được tin tức này, hắn ta kinh ngạc đến ngây người, tự hỏi bản thân có nghe lầm hay không. 

             Tông chủ lại vì một tên Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ mà hạ lệnh lưu đày đám người Ngô Giang? 

             Người đầu tiên mà hắn nghĩ đến là Tả Trần. 

             Ngoại trừ Tả Trần, ai còn có thể có năng lực lớn đến vậy? 

             Nhưng điều này cũng thể hiện được một chuyện, sư tôn rất coi trọng Diệp Viễn! 

             Tam sư huynh Chu Diễm vỗ vỗ bả vai Hoa Tông, cười khổ nói: "Mấy người chúng ta cùng đi gặp vị tiểu sư đệ này đi! Sư tôn vẫn luôn nói với chúng ta, sư huynh đệ phải giúp đỡ lẫn nhau, thân thiết như người một nhà. Thế mà tiểu sư đệ vừa mới nhập môn đã bị chúng ta lạnh nhạt, chỉ sợ sư phụ sẽ tức giận.” 

             Sư huynh đệ đang có mặt gồm năm người. 

             Vừa rồi, bọn hắn còn đang thương lượng xem phải ứng phó với chuyện này như thế nào, không nghĩ tới mọi chuyện đã có kết quả! 

             Mà còn dùng thủ đoạn dứt khoát như thế! 

             Tả Trần thu nhận tổng cộng mười sáu đệ tử, nhưng đã có năm người chết trận. 

             Hiện giờ còn có năm người ở lại tông môn, tam sư huynh Chu Diễm là lớn nhất. 

             Số còn lại đều theo Tả Trần đến vách ngăn Tuyệt Thiên chiến đấu. 

             Trong mười một người này chỉ có một mình Hoa Tông là Chân Hoàng Thiên, những người khác đều là cường giả Đế cảnh. 

             Đám người Chu Diễm nghe xong việc này cũng vô cùng tức giận, không có ý định đi gặp Diệp Viễn. 

             Nhưng bây giờ bọn hắn lại bị hiện thực đánh thẳng vào mặt. 

             Sự thật chứng minh sư tôn còn quan tâm Diệp Viễn hơn những gì bọn hắn tưởng tượng! 

             Hoa Tông cười buồn: "Cũng đành như thế! Xem ra tiểu sư đệ này của chúng ta thật sự rất được lòng sư tôn!” 

             Lời này nghe có vẻ hơi mang ý ghen ghét. 

             Tả Trần luôn nghiêm khắc với các sư huynh đệ bọn hắn, vì thế người chưa từng làm ra hành động cưng chiều đồ đệ như vậy bao giờ. 

             Đương nhiên, đám người Chu Diễm đổ hết tội trạng lên đầu Diệp Viễn. 

             Tuy rằng bọn hắn cũng thấy nghi ngờ, chẳng lẽ Diệp Viễn thật sự quan trọng như vậy sao? Đến nỗi chính tông chủ còn phải tự mình hạ lệnh, nhưng chỉ có cách giải thích như vậy mới hợp lý mà thôi. 

             Chu Diễm thản nhiên nói: "Có thể được sư tôn coi trọng như thế, tiểu sư đệ ắt có chỗ hơn người! Thay vì ở đây ghen tức, còn không bằng cố gắng tăng cường thực lực, để sư tôn nhìn mình với cặp mắt khác xưa! Lần này tông chủ đích thân ra tay, có lẽ đã sắp xảy ra chuyện gì đó. Rất có khả năng chiến cuộc tại vách ngăn Tuyệt Thiên không lạc quan rồi!” 

             Hoa Tông nghe mà kinh hãi, vội vàng nói: "Sư huynh dạy phải, là do đệ lỗ mãng!” 

             Năm sư huynh đệ đến tìm Diệp Viễn, nhưng Diệp Viễn lại không có ở đây. 

             Đám người Chu Diễm sợ Diệp Viễn sinh lòng hiềm khích nên không tiện đi luôn, đành phải ở lại chỗ của Diệp Viễn chờ đợi. 

             Lúc này, Diệp Viễn đã tiến vào Cực Quang Các. 

             Cực Quang Các là một không gian độc lập. 

             Diệp Viễn tiến vào trong đó, chỉ cảm giác được linh khí xuyên thấu qua da rồi chui vào thân thể. 

             Linh khí thiên địa ở nơi này nhiều hơn bên ngoài mấy chục lần! 

             Người đời đều biết Đông Thắng sơn mạch là đại linh mạch của Thiên Nhất đại lục, linh khí cực kỳ dồi dào. 

             Nhưng linh khí nơi này còn nhiều hơn cả Đông Thắng! 

             Ở đây có nhật nguyệt lưu chuyển, tự thành một vùng trời riêng, chắc chắn là tác phẩm của cao nhân. 

             Diệp Viễn có loại cảm giác, nơi này mới là cội nguồn của Cực Dược Tông. 

             Tống Thanh Dương dẫn theo Diệp Viễn trực tiếp tiến vào trong một tòa đại điện. 

             Trong đại điện thờ phụng vô số bài vị. 

             Diệp Viễn không cảm giác được tử khí từ những bài vị này, mà ngược lại còn sinh ra một loại cảm giác vô cùng thần thánh! 

             "Cực Quang Các là căn cơ của Cực Dược Tông, chỉ có các lão và tông chủ mới có tư cách tiến vào nơi này! Những bài vị được thờ phụng trong đây đều là các bậc tiên hiền của Cực Dược Tông ta, phàm là tu vi đạt tới cảnh giới Đế Thích Thiên đại viên mãn, trước khi chết sẽ lưu lại một luồng bản nguyên chi khí. Dần dà, nơi này trở thành khí vận chi địa của Cực Dược Tông. Nhờ ấy mà Cực Dược Tông cũng có thể phát triển mạnh mẽ! Vân Sơn lão tổ cho phép ngươi vào Cực Quang Các, nhưng ngươi nhất định phải bái lạy các vị tiên hiền, được các vị ấy tán thành thì mới có thể trở thành các lão của Cực Quang Các!” Tống Thanh Dương nói. 

             Diệp Viễn nghe được mà trong lòng thầm run. 

             Số lượng bài vị trước mắt không dưới ba ngàn! 

             Ở Cực Dược Tông lại xuất hiện nhiều Đế Thích Thiên đại viên mãn như vậy! 

             Diệp Viễn đã nghe Di Thiên nói qua, bản nguyên chi khí là mấu chốt để bước vào Chúa Tể Cảnh. 

             Chỉ khi hắn đạt tới cảnh giới Đế Thích Thiên đại viên mãn thì mới có thể lĩnh ngộ bản nguyên chi khí. 

             Những thứ trân quý như thế mà những bậc tiên hiền này lại nỡ lưu nó lại trong bài vị của mình. 

             Cũng khó trách, Cực Dược Tông bây giờ sáng chói như mặt trời ban trưa! 

             "Ái chà, đây là đệ tử mà sư tôn mới thu nhận sao? Mới đến Thánh Hoàng Thiên, sư tôn ghê gớm thật, lại tìm một tiểu tử bé xíu thế này về làm sư đệ của ta!” 

             Bỗng nhiên, trước mắt Diệp Viễn mờ đi, một lão giả gầy như que củi nhảy ra trước mặt hắn. Lão giả tỉ mỉ đánh giá hắn từ trên xuống dưới, trong mắt mang theo một tia đùa giỡn. 

             Lão giả này cho Diệp Viễn một loại cảm giác sâu không lường được. 

             Tuy rằng ông ta rất giống Tống Thanh Dương, đều thuộc cảnh giới Đế Thích Thiên đại viên mãn, nhưng Diệp Viễn lại có cảm giác ông ta còn mạnh hơn Tống Thanh Dương nhiều! 

             Diệp Viễn cảm thấy vị này có thể đột phá Chúa Tể Cảnh bất cứ lúc nào! 

             Tống Thanh Dương nhìn thấy lão giả, trực tiếp khom người bái lạy: "Đệ tử Tống Thanh Dương bái kiến Thanh Vân các lão! Diệp sư thúc, vị này chính là đồ đệ đứng đầu của Vân Sơn lão tổ, đại sư huynh Lý Thanh Vân của ngươi!” 

             Diệp Viễn giật mình, vội khom người nói: "Diệp Viễn bái kiến đại sư huynh!” 

             Lý Thanh Vân bĩu môi, bỗng nhiên cao giọng: "Đám nhóc kia chui ra đây hết cho ta, ra bái kiến tiểu sư thúc của các ngươi đi! Các ngươi tưởng có thể thoát khỏi bước này chắc? Hừ, lão già kia mà biết thì các ngươi xong đời!” 

             Ông ta vừa hét xong thì bỗng có một đám người xuất hiện trong đại điện, sắc mặt tất cả đều vô cùng xấu hổ. 

eyJpdiI6ImpNOFdxY0t2N0lzQnZMaE5lazEzaVE9PSIsInZhbHVlIjoid3JaMVwvUTZ4N0xmMG10M21nUjlHT0xWbXo2ZUZ3N1VybGczZDBBS2dZMllYbGIxRHFsdm55WDFqdVNPOUM1dElRY3NWTWs0STVONmFoVzlXWVFGZkY1UUZiK1Zycmw4UjI3NG1cL3diOUIydCtqUlwvQnBqZ0JiSTJaVXgzbmVPNkRjWlRNQ0JFSllGR0tHZDBiK3dwXC9vb1NNeVhwMjAySlQwQTBJWms2ZE4rbHFHYUhSN21hRjhXNGxjYW91NlpiaEFVWXZRK3JvVDFRMjhua3pCckFveFl4ZVdvblpXMUNQcWZ6a3RcL1VBYmhpREp1c0ZRQ1piQVE0Y3VsU0o3ZDV0ZGNSRm1CMnJDRndDUURMOFZiZTRPR21zZCtEcGVFZnZWUjdLbHhONXlJN3ZRcHhiS2s3WVBBZ2RuaXUzdFdxMWV0VG0zNHBINVdLM2JqRG9jSCtHMGE4VStcL2xRQTQ4VDJ0YXhFTkJ2MDFSRFNqTjdvUFJcL0Uxc0ZyT24xTHhxMytZYW04XC9oM2kwdUdnRWtHaVEzMzBUYk94MWRPWjRVY3VSYjY3MkFkNGtnVHVUazBReTB1XC9BUGhJbU41QlI5UmxSYjJIaUZsdWZTYmcyTnlET1BxQnhyQXNQMXRcL0xFdm1GM3JKenVnZzhrPSIsIm1hYyI6ImUxNjJjMDgwZTg2MWQ4NThhYjExNzU0MGU1YTI4ZjJjMTY1NGQwZDQ0YzUwODE4ZmZlNmM4MTM2NTkyNmQzODMifQ==
eyJpdiI6InZPVDZKdm5jMGxqMW5JWnl5ckJZN2c9PSIsInZhbHVlIjoiMjVDTWUwV1wvVm16WkVLak5sR1IrV0Z1dWpRUENmOFRcL21yZ1lTaHh4aVREZGVKS0VKb0VaWVpMVGtLRno2V1BSdVBpZmhjQjdYYnNpdytmWEIxOGVrNmprVlV6SGllNU5VNXoxWUQwU24ycXpMdHZEa211RmFNS0hkUTZNdEczb0Y0ZG0zTTRKbjh4djdpREhsUXVVQjVzUHdhbnNZWUd5Mm15cVNtZnRBZ0dcL0Rqd0ZXZHBISks1QStOOUF1WDN2QnJ0eDNDMGxcLzg2aFI0MStZMENhVDBkVUVKeDhNdzVkbnhSNkZ4RCtLVFwvUWhGYnA0eDQ5QUw2Mm0rSmFGeXE0ejN1UjVhVTFoM3hJbHRvZk1CVjBLY2VMSmt3WTEyeWFMR2ZcL0tPelA3SXlTaTZlZDQyXC9sS2k0b0lWMHNURzZ0K3k1V05mTUlZVThKYTFmaTdnZGxObGs0aHlQbFgzRUpkdCthYXN0TjZ6RT0iLCJtYWMiOiJlNGI1ZDZkNjcyOTcyNmY3NjEyYzIwOTI3NTk5MjM5ZDkxMzRlZjBkNDM1Y2JmNmQ4MTg4NjhkNzEyNDcwNjZlIn0=

             "Bái... Bái kiến tiểu sư thúc!” Một lão đầu trên mặt đầy đồi mồi cúi xuống bái lạy Diệp Viễn, trông có vẻ khá gượng gạo và xấu hổ.

Advertisement
x