Rất nhanh, một tin tức đã được lan truyền chóng mặt.. 

             Đệ tử mới của Tả Trần đại sư, Thiên Dược Sư ngũ phẩm Diệp Viễn nói là muốn đày mấy trăm đệ tử tông môn đến vách ngăn Tuyệt Thiên. 

             Tin này vừa được truyền ra thì đã đổi lấy những trận cười nhạo giễu cợt. 

             "Hắn cho rằng hắn là ai chứ, đúng là không biết tự lượng sức, lời như thế mà cũng nói ra được?" 

             "Ha ha, người ta bái được sư phụ giỏi mà, có thể hiểu được." 

             "Oa, nếu thật sự bị đày đi thì sau này phải làm sao? Có phải chúng ta nên đến nịnh hót vị sư gia đó không?" 

             "Tả Trần lão tổ rất anh minh, sao lại thu một tên lỗ mãng như thế làm đệ tử chứ?" 

             ... 

             Chưa tới nửa ngày, tin này đã truyền khắp Cực Dược Tông. 

             Đừng thấy Cực Dược Tông lớn như vậy, nhưng tốc độ truyền tin không hề chậm chút nào. 

             Tại Cực Dược Tông, đi vách ngăn Tuyệt Thiên là một chuyện rất kiêng kị. 

             Dù sao thì cũng đâu ai muốn cử đệ tử của mình ra tiền tuyến chịu chết. 

             Đương nhiên, có gần phân nửa đệ tử Cực Dược Tông đều chống lại Huyết tộc ở vách ngăn Tuyệt Thiên. 

             Có điều phần lớn những đệ tử đi vách ngăn Tuyệt Thiên đều thuộc phái chủ chiến, còn những ai thủ ở tông môn đa phần là phái bảo thủ. 

             Giống như bên Tả Trần, là điển hình của phái chủ chiến. 

             Bảy phần đệ tử của ông ta đều ở tại vách ngăn Tuyệt Thiên. 

             Cho nên mặc dù Tuyên Dương phong lớn, nhưng lại không có bao nhiêu người. 

             Chủ trương của phái bảo thủ cũng không phải là không chiến, mà là bồi dưỡng một lượng lớn cường giả tại tông môn, tích góp lực lượng. 

             Những năm gần đây, Cực Dược Tông tăng cường bồi dưỡng Võ Đạo, cũng thật sự bồi dưỡng được một nhóm lớn cường giả Đế Cảnh. 

             Kể từ đó, địa vị của phái bảo thủ càng thêm vững chắc. 

             Cho nên, Diệp Viễn muốn đày những người này đi, thật chất là động đến lợi ích của phái bảo thủ. Họ đương nhiên không để Diệp Viễn được như ý. 

             Không ít cường giả Đế Cảnh cũng nhận được tin này, họ đều xì mũi xem thường. 

             Một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa, cho rằng tiến vào tông môn là có thể một tay che trời sao? 

             Nực cười! 

             Sao Tả Trần lại thu một người ngu xuẩn như thế làm đệ tử chứ? 

             Tin tức lan truyền nhanh chóng, đám Ngô Giang và Chu Quần rất đắc ý. 

             "Bản lĩnh của Chu sư thúc đúng là cao thật! Hiện giờ mới qua có nửa ngày mà vị sư gia đó của chúng ta đã bị trên dưới toàn tông chê cười!" 

             Tiền Nam vuốt mông ngựa nói. 

             Vẻ mặt Chu Quần đắc ý, nói: "Chuyện nhỏ thôi! Có điều tin này truyền nhanh như vậy cũng không phải công lao của một mình ta! Có người trợ giúp ở bên trong!" 

             Ngô Giang gật đầu nói: "Lão già Tả Trần đó, ngày nào cũng kêu gào để đệ tử tông môn đến tiền tuyến chịu chết, vô cùng kiên quyết! Xem ra tiểu tử này đã đạt được chân truyền rồi! Có điều cũng phải cảm ơn tiểu tử này, lần này bên phía Tả Trần gặp phải phiền phức rồi!" 

             Nói đến đây, Ngô Giang thấy rất hả hê. 

             Trong lời nói của hắn ta, không hề có chút cung kính nào đối với Tả Trần sư gia này. 

             Trên thực tế, bọn họ rất phản cảm đối với những người bên Tả Trần, thậm chí có thể nói là chán ghét. Họ không ít lần nhắc đến phái chủ chiến ở sau lưng. 

             Hơn nữa, tin tức truyền nhanh như vậy, hiển nhiên Chu Quần không có năng lực lớn như thế. 

             Trong đó có cường giả Đế Cảnh trợ giúp. 

             Hiển nhiên là nếu Tả Trần rớt đài thì sẽ có rất nhiều người vui sướng. 

             "Đáng đời! Lão già Tả Trần đó, suốt ngày bảo rằng chúng ta phải đến vách ngăn Tuyệt Thiên, trong tông môn không biết có bao nhiêu người ông ta hắn đến chết, ước gì ông ta chết ở vách ngăn Tuyệt Thiên luôn đi! Lúc này, đúng lúc có trò hay để xem!" Vẻ mặt Chu Quần khinh thường mà nói. 

             Ngô Giang cười nói: “Buồn cười nhất là tiểu tử kia, thật sự cho rằng bối phận cao là có thể một tay che trời sao? Cực Dược Tông này, không phải chỉ có một hai người lợi hại hơn Tả Trần đâu! Đúng rồi Chu Quần, ngươi nói xem lần này là ai góp một tay ở sau lưng vậy?" 

             Chu Quần cười nói: “Hỏi ta, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Ngoại trừ vị kia, còn có thể là ai?” 

             Ngô Giang cười ha ha, nói: "Lão quỷ Tả Trần kia năm lần bảy lượt muốn kéo Tần Sơn Đế Tôn xuống nước, Tần Sơn Đế Tôn đã hận ông ta thấu xương từ lâu. Trừ ông ta ra, thật sự không có ai làm được! Sau lần này, cái tên Diệp Viễn kia sẽ có cuộc sống không hề dễ chịu tại tông môn rồi. Làm không tốt, Tần Sơn Đế Tôn sẽ tìm một lý do đuổi thẳng tên đó đến vách ngăn Tuyệt Thiên luôn." 

             Ầm! 

             Mấy người này còn đang toan tính thì cửa đã bị người ta đá văng ra, một thanh niên đeo quân hàm trực tiếp đi đến. 

             Ngô Giang đang định nổi đóa, thấy người tới thì lại hút một ngụm khí lạnh. 

             Một dự cảm bất thường dâng lên trong lòng. 

             "Lăng... Lăng sư huynh đại giá quang lâm, không biết là có dặn dò gì?" Sắc mặt Ngô Giang rất khó coi, nói. 

             Người tới tên là Lăng Giang, là đệ tử của Chấp Pháp Đường. 

             Đệ tử Chấp Pháp Đường có quyền hành rất lớn, mà Lăng Giang này thì phụ trách những đệ tử Chân Hoàng Thiên trở xuống trong mấy tòa đạo tràng lân cận. 

             Lúc này Lăng Giang đến, chỉ sợ là đến tra xét! 

             Chẳng lẽ, tiểu tử Diệp Viễn kia biết mình đã quá ngạo mạn, nên tìm Chấp Pháp Đường đến đối phó hắn ta? 

             Đến bây giờ, hắn ta cũng không tin rằng Diệp Viễn có thể khiến tất cả mọi người bọn hắn bị đày đi vách ngăn Tuyệt Thiên. 

             Động tác lớn như vậy, tất nhiên sẽ bị phái bảo thủ đồng loạt phản đối. 

             Trước đó phái chủ chiến cũng đã từng làm vậy, nhưng kết quả đương nhiên là thất bại. 

             Sắc mặt Lăng Giang lạnh lùng, nói: "Ngô Giang, dẫn theo người của ngươi tập hợp ở Tâm U phong, lập tức xuất phát đến vách ngăn Tuyệt Thiên." 

             Sắc mặt của ba người ở đây đều thay đổi chóng mặt, trong mắt là vẻ hoảng hốt. 

             Sao có thể chứ? 

             Tiểu tử kia thật sự làm được sao? 

             Chẳng lẽ những cường giả Đế Cảnh cũng mặc kệ? 

             Chẳng lẽ phái bảo thủ trơ mắt nhìn phái chủ chiến được như ý sao? 

             “Ta... Ta muốn gặp Vân Hải sư thúc!” Ngô Giang cắn răng nói. 

             Cường giả Đế Vân Thiên Trịnh Vân Hải, là chỗ dựa của Ngô Giang. 

             Lúc này, hắn ta đã khó giữ được mình rồi! 

             Nhưng Lăng Giang vẫn lạnh lùng như cũ, nói: "Không cần, ngươi cũng đừng tự cầu may trong lòng nữa, mệnh lệnh này là do tông chủ tự mình truyền xuống, ai cũng không bảo vệ được ngươi đâu!" 

             “Cái gì! Tông... Tông chủ?” Ngô Giang có chút hoài nghi lỗ tai của mình, trong mắt lộ vẻ hoang mang. 

             Tông chủ là một sự tồn tại tối cao, sao lại quản những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể này? 

             Chuyện này, không thể nào! 

             Nhưng Ngô Giang cũng biết rằng Lăng Giang tuyệt đối không nói đùa. 

             Đùa kiểu này, ai cũng không vui nổi! 

             Tuy nói tông chủ không phải là người có quyền lực cao nhất, nhưng Chúa Tể Cảnh và Cực Quang Các vốn dĩ không quản mấy chuyện này. 

             Dưới tình huống bình thường, tông chủ ở Cực Dược Tông là người có quyền quyết định lớn nhất! 

             Không có ai dám khiêu khích uy nghiêm của ông ta! 

             Lăng Giang lạnh lùng nói: “Ngô Giang, động tác nhanh lên, ngươi chỉ có nửa canh giờ! Nếu còn chậm trễ thì ngươi cũng không cần đi nữa!" 

             Dứt lời, Lăng Giang xoay người rời đi. 

             Hắn ta cũng không thèm nhìn đến Ngô Giang, không ai dám vi phạm mệnh lệnh của Chấp Pháp Đường cả. 

             Nếu không thì hậu quả còn nghiêm trọng hơn so với đi vách ngăn Tuyệt Thiên. 

             Lòng Ngô Giang như tro tàn, đây là không cho hắn ta chút cơ hội nào hết! 

             Nhưng mà tại sao lại như vậy? 

             “Hắn... Hắn thật sự làm được? Tại sao tông chủ lại làm thế?" Vẻ mặt Ngô Giang tuyệt vọng mà nói. 

             Hắn ta làm chuyện này trở nên ầm ĩ, ai ai cũng biết, vốn định vả mặt Diệp Viễn và Tả Trần. 

             Vả mặt cường giả Đế Hạo Thiên, nghĩ thôi đã thấy kích thích. 

             Nhưng bây giờ chuyện ầm ĩ đến mức này, người bị vả mặt lại là mình? 

             Sắc mặt của Chu Quần ở bên cạnh cũng khó coi y như vậy. 

             Sau lưng hắn ta toát ra hơi lạnh, dường như mình đã chọc đến người không thể chọc rồi. 

eyJpdiI6IkIyTDg4R2tpbmlHZG9VY1dNb2hBYlE9PSIsInZhbHVlIjoiemxDU054cktXS25oS0d0TUdNYzhLcTJaVll5UTF2Mk5iSyt4U0dTT0l5d3h3RldaWVRGTEVHZnVhMExBYkJwd08xSzgrd0hJdDFab2l6dUpzV2F6XC9WT1pMcnNxbTJJMWFDa3FidlVCMTB6SGZIQjJudWVIWDZsTTFrT2hRV09MYlVEZ2dJcFVibWw2a3JcL0FFdFl2aThFd3RSMzFNbjVDdDhpN1VoNmJXM096R09Gb3RObFwvVzRySkdhNjR1SFRzdXkzYnd5V241aTU3ZnhqN0NHZHVTMVNKZ2xJVDY0OXpTQUxGVU5RTEVsNHdhekhJYXY1cityeUZ3OFQ4YzkwOFlySmZTZUxXTW4wcVdTMHdCelhNWDBkUkNlbVwvY01CcVFBRkFBNFVpbXlcL2h5ekpMXC9HXC8xRVRSaHd5OEhkV3U2IiwibWFjIjoiOWQ3NGE3Mzk3MzNkMTMxZTkyYzdkYTg2NmViZGUxMmYxZmYxY2I4YjM0ZmMwOGVmYWQ2NGU4ZmVjMzY1MWIwZSJ9
eyJpdiI6InlsY1dYZ1ZjamtFVVNwTXZTbVJIRnc9PSIsInZhbHVlIjoiUVJcLzZzbTBLUElaZTZ0bTczdmRhUE5uSVl6M2REUVd3ZVpVaVVEYlVmcFIwZitvRDBmbUF3dE5sZ3FobVVkSjVxYnpyMGI1NndnWTNzdmpFSWhnSG5pd1RsUWY0QytcL01lcTdmRDNnYVwvdWt1bURpSlRNRnZpalh2RWlCMDhqYVk4WEJBcVFoYjR6TFFBTytWV1QzWEh1M1FcL09XeHNFTU1uYXZUSStsdTZZOHhVMEM5Tk8zRkIxS1ZlcHZDSjJIOFd6ekdaa2JBNVFrelFFQlBHRHExZVBNcExQOXBJUDQzaVwveEc3UmdObGRlMWxUaFo2ODJIdldsVEF5R09lUnBMUDNuMWFVYW16cTRoVjF5eU5vVTJ0WkNOYjBTYytPQjdmMlJ1cmxpbEQ0dUZscnV5XC9vdzNpdXZMWUp3a1ZOSlhsa25NWTU2cE9jVkU1dEZjQUllWVJBPT0iLCJtYWMiOiI4M2ZkYmUyZmEyY2NmM2FhYjM5ZWZlOTY2NDc2ZmI3ZmQyOTBlN2UxMjQyMzJiYzgyMTE4ODZiZjhkMzc3NTZlIn0=

             Hiện giờ hắn ta chỉ muốn trở thành người tàng hình thôi!

Advertisement
x