“Tiểu sư đệ, ngươi vừa vào sơn môn, có mấy lời vốn không nên nói với ngươi, nhưng mà... Ngươi tạo cho sư tôn một phiền phức lớn rồi đó!" Sắc mặt Hoa Tông nghiêm trọng. 

             "Ồ? Sao vậy?" Diệp Viễn thờ ơ hỏi. 

             Thấy dáng vẻ này của Diệp Viễn, Hoa Tông càng giận hơn. 

             Nhưng sư tôn đã dặn là phải chăm sóc tốt cho tiểu sư đệ, hiển nhiên là rất coi trọng hắn, nên hắn ta cũng không tiện phát tác. 

             “Sư đệ vừa tới sơn môn, chỉ sợ chưa hiểu rõ một vài chuyện. Cực Dược Tông có nhân số đông, phe phái mọc lên nhiều như nấm, tuy những người này có cảnh giới không cao nhưng phía sau lưng cũng có chút thế lực. Ngươi muốn đày bọn họ đi tiền tuyến thì e là không được! Nhưng lúc nãy ngươi cũng đã nói ra ngoài rồi, bọn Ngô Giang nhất định sẽ làm lớn chuyện này, đến lúc đó không thể xử lý cục diện thì mặt mũi sư tôn xem như mất sạch!" Hoa Tông trầm giọng nói. 

             Hoa Tông cũng đi lên từng bước một từ Thánh Hoàng Thiên, sau đó mới được Tả Trần thu làm đệ tử. 

             Đối với thủ đoạn của đám Ngô Giang, trong lòng hắn ra rất rõ ràng. 

             Nếu dùng thủ đoạn này đói phó với cường giả Đế Cảnh thì coi như tự tìm đường chết. Nhưng đối với một người mới nhập môn như Diệp Viễn thì rất hiệu quả. 

             Diệp Viễn cười nói: "Sư huynh, ta cảm thấy Cực Dược Tông an nhàn quá mức rồi! Tình thế hôm nay vô cùng nghiêm trọng, mà đệ tử Cực Dược Tông còn chưa từng được ra tiền tuyến, như vậy không ổn! Bọn Ngô Giang đó chỉ là nhóm đầu tiên thôi, ta cảm thấy sau này chúng ta nên để từng nhóm đệ tử của Cực Dược Tông ra tiền tuyến. Phải biết rằng nơi đó mới là nơi gia tăng thực lực nhanh nhất!" 

             Hoa Tông há to miệng, vẻ mặt trợn mắt há mồm. 

             Hỏi một đằng trả lời một nẻo! 

             Đã vậy tiểu tử này còn muốn để tất cả mọi người đến vách ngăn Tuyệt Thiên dạo một vòng. 

             Hắn điên rồi sao? 

             Chỉ bằng ngươi, một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ ấy à? 

             Hay ngươi cho rằng mình là tông chủ Cực Dược Tông, vậy mà ngươi lại ở đây chỉ điểm? 

             Hoa Tông cười khổ nói: “Tiểu sư đệ, chuyện này mà không giải quyết, nếu đến lúc đó sư tôn tức giận, đối với ngươi cũng không phải là chuyện tốt gì!" 

             Diệp Viễn cười cười, nói: “Sư huynh yên tâm, ta hiểu rõ trong lòng!" 

             Ngươi hiểu cái rắm! 

             Hoa Tông mắng thầm một tiếng trong lòng, tiểu tử này đúng là hết thuốc chữa rồi! 

             Ánh mắt sư tôn bị gì mà lại coi trọng loại ngu xuẩn này? 

             “Vi huynh nói đến thế thôi, tiểu sư đệ tự mình bảo trọng!" Giọng điệu của Hoa Tông cũng trở nên khó chịu. 

             Một người không biết nặng nhẹ như vậy, lại còn không biết nghe người khác khuyên bảo, hắn ta thật sự không biết phải làm sao. 

             Hoa Tông sắp xếp cho Diệp Viễn ổn thỏa rồi thì cũng đi thẳng. 

             Đất đai ở Đông Thắng sơn mạch vô cùng rộng lớn, linh mạch vô số, Tả Trần cũng có đạo trường của riêng mình ở đây, Tuyên Dương phong. 

             Diệp Viễn và mấy người Dương Thanh đều đang ở Tuyên Dương phong. 

             Chờ khi Diệp Viễn trở lại chỗ ở của mình, một nam tử trung niên mặc đạo bào thanh sắc cứ vậy xuất hiện trong phòng. 

             “Đương đại tông chủ Tống Thanh Dương, bái kiến sư thúc!” Nam tử trung niên chắp tay nói với Diệp Viễn. 

             Nếu có người khác ở đây thì nhất định sẽ sợ tới mức rớt cả cằm. 

             Vị nam tử trung niên mặc thanh y này vậy mà lại là Chí Tôn của Cực Dược Tông, đại cao thủ cảnh giới Đế Thích Thiên đại viên mãn, đương đại tông chủ Tống Thanh Dương! 

             Ông ta thế mà lại hành lễ với một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ! 

             Đương nhiên trên mặt Tống Thanh Dương cũng có chút mất tự nhiên. 

             Ông ta là cường giả Chí Tôn bậc này mà phải hành lễ đối với một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ, ông ta cũng khổ không thể tả! 

             Vân Sơn lão tổ của ông ta vậy mà lại thu một Thánh Hoàng Thiên nhỏ nhoi làm đồ đệ! 

             Đây không phải là chết người sao? 

             Diệp Viễn đang bế quan suy nghĩ, nghe được giọng của Tống Thanh Dương thì từ tử mở mắt rồi nói: "Làm phiền tông chủ đại nhân!" 

             Tống Thanh Dương vội vàng nói: "Sư thúc quá lời với Thanh Dương rồi, ngài là đệ tử thân truyền của Vân Sơn lão tổ, đương nhiên cũng là trưởng bối của Thanh Dương, chút chuyện nhỏ này là việc mà Thanh Dương nên làm." 

             Tống Thanh Dương tới đây tất nhiên là do Chu Tùng Tuyền sắp xếp. 

             Chu Tùng Tuyền dặn dò ông ta rằng vị tiểu sư đệ này cực kỳ khủng bố, rất được lòng Vân Sơn lão tổ. 

             Ông ta thân là tông chủ mà cũng không dám vô lễ trước mặt Diệp Viễn. 

             Dù ông ta biết rõ Diệp Viễn là một nghịch tu. 

             Nếu bàn sâu, Tống Thanh Dương không biết là đệ tử đời thứ bao nhiêu của Vân Sơn Chúa Tể. 

             Có điều ông ta đã tu luyện đến Đế Thích Thiên đại viên mãn, ngược lại có thể miễn cưỡng gọi một tiếng Vân Sơn sư gia. 

             Cho nên ông ta gặp Diệp Viễn thì chỉ có thể gọi một tiếng sư thúc. 

             Tại Cực Dược Tông, tông chủ không phải là người chủ sự chân chính. 

             Phía trên tông chủ còn có hai cơ cấu quyền lực khác. 

             Thứ nhất đương nhiên là Chúa Tể Cảnh rồi! 

             Mà thứ hai là Cực Quang Các. 

             Xuống dưới mới là tông chủ. 

             Trong Cực Quang Các đều là lão quái vật cả. 

             Có người là tông chủ trước đó, hoặc là trưởng lão tông môn gì đó. 

             Nhưng để có thể vào được Cực Quang Các thì thực lực đa số đều là Đế Thích Thiên đại viên mãn! 

             Những người này bế quan quanh năm, còn không thì là ngao du bên ngoài, mong tiến được vào Chúa Tể Cảnh. 

             Mặt khác, hai vị Chúa Tể Cảnh của Cực Dược Tông đều xuất thân từ Cực Quang Các. 

             Mà Chu Tùng Tuyền trước khi tấn thăng đến Chúa Tể Cảnh cũng là một thành viên của Cực Quang Các. 

             Diệp Viễn là người mà Vân Sơn muốn cho vào Cực Quang Các, bất luận là bối phận hay quyền lực thì đều đứng trên Tống Thanh Dương. 

             Cho nên ông ta chỉ có thể cẩn thận phục vụ. 

             Chẳng qua là cư xử như thế đối với một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ, trong lòng Tống Thanh Dương không rõ là mùi vị gì. 

             "Tông chủ đại nhân đừng như vậy, tuy cảnh giới của Diệp Viễn thấp, nhưng cũng không phải là người không hiểu chuyện. Lúc bình thường, ngươi cứ xem ta là đệ tử bình thường là được, ta cũng sẽ cung kính đối với tông chủ đại nhân. Ta vào Cực Dược Tông chủ yếu là vì để tiến vào Tàng Kinh Các, ít ngày nữa sẽ bế quan." Diệp Viễn cười nói. 

             Tống Thanh Dương nghe xong lời này thì trong lòng thoáng bình ổn lại. 

             Ông ta chỉ sợ rằng vị này ỷ vào chuyện còn trẻ mà chức đã cao, can thiệp lung tung vào chuyện của tông môn. 

             Nếu vậy thì tông chủ như ông ta sẽ rất khó xử. 

             Có điều Diệp Viễn vào tông môn chỉ là vì tiến vào Tàng Kinh Các sao? 

             Chuyện này là sao đây? 

             Tống Thanh Dương vội vàng nói: "Vậy thì thiệt thòi cho sư thúc! Thanh Dương đã biết chuyện phát sinh bên ngoài sơn môn. Chờ sau khi sắp xếp cho sư thúc vào Cực Quang Các thì ta sẽ lo liệu ổn thỏa." 

             Diệp Viễn cười nói: "Đa tạ tông chủ đại nhân!" 

             Tống Thanh Dương khẽ gật đầu, nói: "Vậy... Vậy chúng ta vào Cực Quang Các nhé?" 

             Diệp Viễn gật đầu, Tống Thanh Dương phất tay áo một cái là đã dẫn Diệp Viễn biến mất không thấy đâu nữa. 

             ... 

             “Ngô Giang, ta nghe nói ngươi bị một Thánh Hoàng Thiên thu thập? Ha ha ha, ngươi được lắm đấy!” Một bóng người bước nhanh đến chỗ Ngô Giang, cười to nói. 

             Người này là bằng hữu của Ngô Giang, tên Chu Quần. 

             Thực lực của Chu Quần không mạnh, ngang ngửa với Ngô Giang, nhưng lại là một người có bản lĩnh. 

             Ở Cực Dược Tông, có vài người có tin tức rất nhanh nhạy, Chu Quần là một trong số đó. 

             Cho nên chuyện của Ngô Giang, hắn ta là người đầu tiên biết đến. 

             Ngô Giang thấy Chu Quần thì hừ lạnh nói: "Đang định đi tìm ngươi đó, ngươi tới đúng lúc lắm!" 

eyJpdiI6IitBTm1TdjZYXC9kNXg3Tkh6bmV1Q21nPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlwvaGd1Y1JFM3JTV1B6UUkwTXZJZUtHQ1lFK1BES3lCY3ZMSE9MRXMzWklBRGk4NlV3VjdpejdFM1JzZ1VzZTNaNVwvdDM0Vk9IWWNZb3JWd0xiUHp3TVVEaVNWYXhjOENcL3Zodm9TT0hjYTlSWTEybVwvN1dURjNzNGdpVWFTeGVHdGU5N25xb1dRTzc5end3bXVDSVU4VVRQZXBYdjN6ekFQSGtmWXltYXFySUtCbkFyQTV5TVl0cmNGT004Q1wvQXNnUEV1SHNiMFZORklBUmc0NzB1c0tlOFhZRVoxYXJvNzJCdlBLSlpVeko2bDM1WGhzWkZDaUFJNUduTVgrM1JON1V6RjExSlpxT1dvTklSVXpwRUV1R1R4WUozOU5ST1wvOXRKR1l6WW9Wd3l5Wk5zTDB1ZndtVVl3cEJKOHVnWU54Z05KRzAwaFVDbW5xQ1lHXC80SkRZR2x1bWtseElsNFlvcjdzbmNCa3Z0NFk9IiwibWFjIjoiZDNiZDliMDQ5ZDJiYjA0NDZmYmUxNTFlZjUwMWVjM2YzNDk5ZjRkYmQ3YTNmYWY4MjdmOTJhYjA1ZDJmNWViOCJ9
eyJpdiI6IncyY3pJNlhycEdwelJsVXlqY0U3SUE9PSIsInZhbHVlIjoiQWpEenFDMmNKeXV4c1V2XC9KMXo0bXBNaHpEUUhMWXhQTkJ1cDJCS2Joc1UxZFBPUXhubSs2ckszckhFWGsyeE4xV3I0WldSTDN4Rzk3RjZHc3B2OGo0eXN4TTd0bkx2bmpuUDg2NVBPOE01bFErV1VHaHczdzJIUTZ3emx3dGlDTG84Ym5jUVRsa0FcLzc5NHJ1ZUFlbmt4eHBIakFyb3lyYllObXdOeDd2VUZ3ZVlUUFZSS2FhTG5Qa1RsaGZpbnlyVDJkTkx5R1NjbTh0UVBUMFB0RHRveUpNR2tiSnNwN1g0ejlwdU92NFQ0aENORER4RGhUMXRkaVg5Qm02SGZjIiwibWFjIjoiZWZjZDVmMWY1YjczMjU4MDNjODE2YTVlOGYxMWMwNmUxYjE1MDQ3MjNiMDZmYzJjZGQxMjNlYjMwMzllODIyOSJ9

             Chu Quần cười ha ha nói: "Ngươi yên tâm, đó là sở trường của ta! Không đến một ngày, chuyện này sẽ truyền ra cả thành, ngay cả những cường gỉa Đế Cảnh cũng sẽ biết! Đến lúc đó, ta cũng muốn xem thử vị sư thúc đó của chúng ta sẽ xử lý thế nào!"

Advertisement
x