"E là cảnh giới Đan Đạo của sư đệ còn mạnh hơn ta ba phần! Khó trách sư tôn dặn đi dặn lại, giao phó rằng nhất định phải chăm sóc tốt cho tiểu sư đệ! Hắn mới chỉ là Thiên Dược Sư ngũ phẩm mà đã đạt tới cảnh giới này, nói không chừng còn có thể so sánh với Tùng Tuyền Chúa Tể!" 

             Thấy châm pháp của Diệp Viễn, trong lòng Hoa Tông đã dậy sóng. 

             Chẳng qua hắn ta không biết rằng, trong lòng Vân Sơn lão tổ thì Diệp Viễn của bây giờ đã vượt qua Chu Tùng Tuyền của năm đó! 

             Hoa Tông vô cùng khó hiểu đối với lời dặn dò của sư tôn. 

             Loại giọng điệu đó, giống như là... hơi lấy lòng tiểu sư đệ! 

             Trước đó trong lòng hắn ta có bao nhiêu khinh thường và không cam tâm thì giờ đây cũng đã tiêu tán hết. 

             Hai người đều là người có thủ đoạn thông thiên, ra tay đương nhiên không giống với người thường. 

             Có điều số lượng người quá nhiều, hai người họ dùng thời gian một ngày mới có thể chữa khỏi cho toàn bộ những người bị trọng thương. 

             Mà đám người Ngô Giang cứ vậy quỳ ở đó, không biết phải làm sao. 

             Chữa khỏi cho người cuối cùng xong, Diệp Viễn đứng dậy cất cao giọng nói: "Chư vị, Cực Dược Tông sẽ không thấy chết mà không cứu! Mọi người đều đến từ phía Nam, biết rõ trận đại chiến ở đó thảm thiết đến mức nào. Người bị thương quá nhiều nên mới dẫn tới cục diện hiện giờ. Có điều chư vị yên tâm, trước tiên mọi người cứ chờ ở đây, Diệp mỗ sẽ sắp xếp người đến, căn cứ theo thương thế của mọi người mà tiến hành trị liệu. Các vị, kính xin tuân thủ trật tự, như vậy mới có thể khiến nhiều người được chữa trị hơn." 

             "Được, đa tạ Diệp đại sư xuất thủ cứu giúp!” 

             “Diệp đại sư yên tâm, bọn ta chỉ đến cầu y, tuyệt đối không quấy rối!" 

             "Bọn ta tin vào danh dự của Cực Dược Tông, bọn ta sẽ chờ ở đây!" 

             ... 

             Dứt lời, những người bị thương này lập tức tỏ thái độ. Trong lòng ai nấy đều rất cảm kích Diệp Viễn. 

             Vốn dĩ với thân phận của Diệp Viễn thì không cần để ý tới bọn họ làm gì. Nhưng Diệp Viễn lại không ngại vất vả mà cứu chữa cho mấy trăm người. 

             Lời hắn nói, đương nhiên mọi người sẽ tin. 

             Có điều Hoa Tông bên cạnh lại nhíu mày, nhưng rất nhanh đã giấu đi. Có mấy lời không thể nói trước mặt nhiều người như vậy. 

             Diệp Viễn còn chưa tiến vào tông môn, sợ rằng không biết được sự phức tạp bên trong một tông môn cấp Chúa Tể! 

             Dứt lời, Diệp Viễn đi đến chỗ Ngô Giang đang quỳ trước mặt mình. 

             Sắc mặt Ngô Giang cực kỳ khó coi, có điều chỉ có thể hô lên: "Đệ... Đệ tử bái kiến sư thúc!” 

             Diệp Viễn thản nhiên nói: “Không biết hiện tại ta đã có tư cách dạy dỗ ngươi chưa?" 

             Tuy trong lòng Ngô Giang khó chịu, nhưng vẫn gật đầu nói: "Sư thúc đương nhiên có tư cách dạy dỗ đệ tử!" 

             Trong tông môn, hắn ta không có thực lực mạnh, cũng không có địa vị cao, nếu không đã không bị phái tới thủ ở sơn môn. 

             Cho nên với thân phận này của Diệp Viễn, hắn ta không trêu vào được. 

             "Có tư cách là được! Ngươi nghe đây, hôm nay Thiên Nhất đại lục nhất trí chuyện đối ngoại, tuy hai mà một! Những người này đều là chiến hữu của chúng ta! Cực Dược Tông ta là đệ nhất đại tông đương thời, đương nhiên phải đảm đương trách nhiệm của đệ nhất đại tông! Danh vọng của Cực Dược Tông là do những Chúa Tể lão tổ, những cường giả Đế Cảnh đánh ra! Các ngươi chỉ là ngồi mát ăn bát vàng thôi!" 

             "Các ngươi ở hậu phương nên hoàn toàn không biết được sự tàn khốc ở tiền tuyến! Nếu như ngươi cũng trải qua chuyện thân nhân tử vong, biết được sự cường đại của Huyết tộc thì các ngươi sẽ không lạnh lùng đến thế! Chuyện của tất cả đệ tử Cực Dược Tông có mặt ngày hôm nay, ta sẽ báo cáo lên Cực Quang Các, để các ngươi đến vách ngăn Tuyệt Thiên cảm nhận một chút cái gì gọi là tàn khốc, cái gì gọi là chiến hữu!" 

             Hoa Tông ở bên cạnh nghe thế cũng trợn mắt há mồm. 

             Vị sư đệ này, là quá ngây thơ hay là quá ngạo mạn vậy? 

             Ở đây có đến mấy trăm Thánh Hoàng Thiên, mười Chân Hoàng Thiên, ngươi nói đày đi là đày đi được sao? 

             Một tông môn lớn như vậy, quan hệ rất rắc rối phức tạp. 

             Thánh Hoàng Thiên còn được, nhưng sau lưng Chân Hoàng Thiên đều có bóng dáng của nhiều hoặc ít những cường giả Đế Cảnh. 

             Động đến một hai người, lấy mặt mũi của Tả Trần, đương nhiên không ai dám nói ra nói vào. 

             Nhưng động đến mấy trăm người thì Tả Trần cũng không cứu được đâu! 

             Báo cáo lên Cực Quang Các... Lời này mà người cũng dám nói! 

             Thật sự cho rằng Cực Dược Tông là do ngươi mở sao? 

             Hoa Tông vô cùng đau đầu, vị tiểu sư đệ này chưa nhập tông môn mà đã gây ra phiền phức không nhỏ rồi. 

             Đương nhiên hắn ta không cho rằng Diệp Viễn có bản lĩnh làm được chuyện này. 

             Nhưng mà nói khoác cũng nói rồi, đến lúc đó nếu không làm được thì mặt mũi của Tả Trần sư tôn phải đề vào đâu? 

             Chẳng qua những lời này lại nhận được sự hoan hô nhất trí của những người đến xin chữa bệnh kia. 

             “Diệp đại sư uy vũ!” 

             “Diệp đại sư làm tốt lắm!” 

             ... 

             Đám người tiền Nam đã bị những người này làm cho mất hết mặt mũi. Cho nên khi nghe Diệp Viễn nói vậy, bọn họ đương nhiên là vỗ tay khen hay. 

             Còn đám Ngô Giang cũng bày ra vẻ mặt cung kính, nhưng trong lòng thì thầm cười lạnh. 

             Cũng không biết tên nhà quê này chui ra từ đâu, thật sự cho rằng có vi sư là Tả Trần Đế Tôn thì có thể tung hoành ở Cực Dược Tông sao? 

             Số lượng đệ tử Cực Dược Tông không dưới mười vạn. 

             Nhiều môn nhân đệ tử như vậy, phe phái trong đó chắc không cần phải nhiều lời nữa. 

             Càng là đại tông môn thì quan hệ bên trong càng rắc rối phức tạp. 

             Nếu ngươi là Đế Cảnh thì lời này đúng là có vài phần uy hiếp. Nhưng chẳng qua ngươi chỉ là một Thiên Dược Sư ngũ phẩm nho nhỏ mà thôi! 

             Dù cho thiên phú có cao hơn nữa, vậy thì có thể ảnh hưởng đến quyết định của cấp cao sao? 

             Không biết sống chết! 

             Người trẻ tuổi, quả nhiên thích mua danh chuộc tiếng, ưa giả vờ đó! 

             Chỉ là ngươi giả bộ như vậy, có cân nhắc đến cảm nhận của sư tôn ngươi không? 

             Ngô Giang quỳ ở đó, khóe môi cong lên nụ cười lạnh lùng: "Cứ theo sư thúc xử trí!" 

             Hoa Tông nhíu mày, vung tay lên nói: “Các ngươi đều lui ra đi, đổi một nhóm người khác đến đây để duy trì trật tự!” 

             Ngô Giang dập đầu với Hoa Tông rồi dẫn người lui xuống. 

             Trên đường đi, sắc mặt Ngô Giang đầy vẻ coi thường, nói: "Ha ha, đúng là một tiểu tử ngây thơ! Hắn cho là bái Tả Trần sư gia làm thầy thì có thể bay lên cành cao làm phượng hoàng sao? Chẳng lẽ hắn không biết bên trong Cực Dược Tông này còn có Đế Thích Thiên và Chúa Tể Cảnh?" 

             Tiền Nam cũng cười lạnh nói: “Tên này khoe khoang như vậy, sau khi chúng ta trở về thì thổi phồng thêm một lớp nữa cho hắn! Nếu không thì cũng không thể hiện được sự lợi hại của vị sư gia này của chúng ta!" 

             Ngô Giang như vậy thì trên mặt không khỏi hiện lên ý cười. 

             Đúng vậy, hôm nay tiểu tử đó thể hiện như vậy, mình không báo cáo lại một chút thì có lỗi với hắn quá! 

             Tuy ngoài sáng hắn ta không chọc nổi Diệp Viễn, những vẫn có thể làm chút chuyện mờ ám sau lưng mà. 

             Ví dụ như khiến mọi người đều biết chuyện Diệp Viễn ngạo mạn! 

             Đến lúc đó xem tiểu tử này làm sao xử lý cục diện! 

             Hơn nữa, nếu Tả Trần biêt chuyện này thì nhất định sẽ nhìn Diệp Viễn với 'ánh mắt khác'. 

             Về phần thể diện của Tả Trần, xin lỗi, đó không phải chuyện của bọn ta. 

             Ngô Giang hắn ta và Tả Trần là mối quan hệ bắn đại bác cũng không tới được! 

             ... 

             Đám người Ngô Giang đi rồi, Hoa Tông cũng dẫn Diệp Viễn rời khỏi sơn môn. 

             Hắn ta để ý rằng tuy không còn người duy trì trật tự, nhưng hơn vạn người này vẫn giữ trật tự ngay ngắn như cũ. 

             Hơn nữa, vẫn đang có không ít người bị thương chạy đến từ bốn phương tám hướng. 

eyJpdiI6Ik1QYjJxMFF0Q1VqM3NnTlYrNmFJQnc9PSIsInZhbHVlIjoib0h6ME9XUGtQaWk1bVwvMEt5RVB2YXpFNEtuWUpiZ2k2T1hKYm5YdVR5RTlXZXgwREZzTGpCTEhFNWo0Y2JHT3p5SVc0U3NPb1A4dndFaDQ3SXVvZUVUZEkxOE5PNlRlSVdmSG1DdkJxSkNtSHRWN1lZeEU5T3UwblQ2ZWNDTFlnRlVYbjJvSTQ5NnJPNFdiOWNZeER2K1wvb2pBV3ZuSVVYd1dJMFMySjBCUmNXS0dnVUpwYVJUTytCM3hwNEtVY1d0cnVyRDJqRndkZUpjbkQyMVFyOXRwNEtGblFqb1pxTlRxZEVaRTVwVW13NFNzcEdBb1dPTitKS1pyTzlFRDVTU2ZUeXlORDdvbTFSY1FRYVF4Y29GXC9cL1dKYTQzK0tYQ0dBY05XNXlST1k5a2czcjN1XC9YWVBuNVRoaldJYnhNYys1U1VrOFVWdCtcL0pVaW9OakRMR3JLTFRJN0tmQkZ1VERkcFlEWHV5dytTOXo2dVhHRmwzUnlWczhDMyt5S2dkYU83NXJwblNyZVlhN1ZSTENKOWpVdz09IiwibWFjIjoiYWUxMGVlMzQxMDI4NjJkZjk3Y2ZlZmRkYWEzMGZmODg1NjQ0Yjc5MjllYWE4M2IzMWNlZjQ3YjZiNjA5ZTI4NCJ9
eyJpdiI6IjFpZVBQaHpoZ1ZLZVBXV3R0SXFyeWc9PSIsInZhbHVlIjoiNUFkbkR5b1N5RzhnSzV2R3lGQU1BeHNveEpWM3N4dEd5S2NBY0pzQ1JGQTJRZlNDMHpHRFU0b0dvMFB4akFwMVNlN2Q4dmgxaHZXb2FCM0QwOTd5UElMQVRCMmQyWkNBRyt5Wng2dnJvMXlHZkQrb3dcL2FRSDNIQmlqdjQ1N0dPelBcL1M1XC81XC9hU2ZlVjlXMmpcLzJ2TjdJMThmZzcwcWUxcXlvU1Y0MDZDZG1qU01KWElDQVM4UjhFaWFFVXpMTWlha0l2RWJiNnliNXRcL2hDMDV2NThhYys2Q0hnTzcraDFmeG03c3Y1RW9aMDkxcVU5ZzJIcFhYR1duSGlZaUlOVFlTY1Rjem1Zd0lmMkRKY2xNemNCTUE9PSIsIm1hYyI6IjgwOGZmODYwOTI0YTFjNmVlY2VlZjBmYzNmOWM0YjJiYTQ4ZjdhNDEwNjNhNDQwNDk5OWQ0YjkwNGRkZWRjM2QifQ==

             Hắn ta biết rõ cách làm của Diệp Viễn là đúng, nhưng có một số việc hắn ta cũng là lực bất tòng tâm!

Advertisement
x