"Nghe ý này của ngươi, vẫn còn muốn hưng sư vấn tội ta sao?" Ngô Giang nhìn Diệp Viễn, cười lạnh nói. 

             "Thì sao, không thể à?" Diệp Viễn vẫn thản nhiên như cũ. 

             Sắc mặt Ngô Giang trở nên lạnh lẽo, nói: "Cho ngươi chút màu sắc mà ngươi đã muốn mở phường nhuộm luôn rồi! Chỉ là một Thánh Hoàng Thiên mà dám nói khoác không biết ngượng trước Cực Dược Tông ta, ai cho ngươi lá gan đó vậy?" 

             Diệp Viễn vẫn không quay đầu lại, chỉ hờ hững nói: "Cực Dược Tông là một trong những thế lực lớn ở Thiên Nhất, cũng là đệ nhất tông môn Đan Đạo. Trong đại chiến với Huyết tộc, đệ tử Cực Dược Tông huyết chiến sa trường, trị khỏi cho vô số người bị thương, đạt được danh tiếng lớn. Thế mà ngươi, cả các ngươi nữa, lại không quan tâm đến mấy vạn người đang bị thương, thấy chết mà không cứu, lòng dạ như sắt đá. Mặt mũi của Cực Dược Tông đã bị các ngươi làm cho mất hết!" 

             Mọi người nghe thấy thì nhao nhao gật đầu tán thành. 

             Danh vọng của Cực Dược Tông đúng là đạt đến đỉnh sau khi xảy ra đại chiến. 

             Đệ tử Cực Dược Tông chẳng những chiến đấu tại tuyến đầu, tử thương vô số, mà còn cứu chữa cho rất nhiều người bị thương. 

             Bàn về danh vọng, hiện nay Cực Dược Tông đã là đệ nhất đại tông, xứng đáng không thẹn! 

             Nhưng cũng bởi vì thế mà trong Cực Dược Tông có không ít đệ tử cuồng vọng tự đại, không xem ai ra gì. 

             Trước đó là đám người Đạo Trần, bây giờ lại là đám người Ngô Giang, đúng thật là như thế. 

             Nếu muốn bàn về công lao thì những người cảnh giới nhỏ bé như Ngô Giang thì có bao nhiêu công lao chứ? 

             Nhưng bọn họ lại bôi xấu danh tiếng của Cực Dược Tông. 

             Hôm nay Diệp Viễn đến Cực Dược Tông, đương nhiên phải quan tâm đến. 

             Huống hồ Ngô Giang và Tiền Nam lại vô cùng máu lạnh, trơ mắt nhìn những người này chết mà cũng không thèm ngó ngàng gì tới. Điều này đi ngược lại với Đan Đạo và y đạo của Diệp Viễn, là chuyện mà hắn không thể dễ dàng tha thứ được. 

             Ngô Giang nghe xong thì cũng không giận, ngược lại là cười nói: "Ồ, ngươi chỉ là một Thánh Hoàng Thiên mà cũng biết trách trời thương dân đấy! Chẳng qua ngươi có chọn sai chỗ để ra vẻ không thế? Ngươi là thứ gì mà dám dạy dỗ bổn hoàng tôn?" 

             Tất cả mọi người đều cảm thấy Diệp Viễn điên rồi. 

             Ngươi dạy dỗ một Thánh Hoàng Thiên như Tiền Nam thì thôi đi. 

             Bây giờ sư thúc của người ta đã đến mà ngươi còn muốn dạy? 

             Mười mấy người này đều là cường giả Chân Hoàng Thiên đó! 

             Bên này của ngươi chỉ có một Chân Hoàng Thiên thôi. 

             Ngô Giang cũng lười nói nhảm, trực tiếp ra dấu để mười mấy Chân Hoàng Thiên đồng loạt xông lên. 

             Thanh thế đó khiến người ta sợ hãi vô cùng. 

             Mọi người xung quanh cảm thán một tiếng, đã bảo ngươi chạy từ lâu mà ngươi không chịu chạy, hiện giờ có muốn chạy cũng không thoát được! 

             Mà ngay lúc này, một bóng người đột nhiên ngăn lại trước đường đi của đám người Ngô Giang. 

             Ngô Giang nhìn thấy người tới, không khỏi thầm vui vẻ trong lòng, nói: "Ngô Giang bái kiến Hoa Tông sư thúc!” 

             “Bái kiến Hoa Tông sư thúc!” 

             “Bái kiến Hoa Tông sư gia!” 

             Những Chân Hoàng Thiên và Thánh Hoàng Thiên kia đều nhao nhao bái kiến người này. 

             Hoa Tông chính là đệ tử thân truyền của Tả Trần. 

             Tuy hắn ta chỉ đạt cảnh giới Chân Hoàng Thiên đại viên mãn, nhưng có thân phận là đệ tử thân truyền của Tả Trần nên bối phận cao hơn so với Ngô Giang đồng trang lứa. 

             Đương nhiên, Ngô Giang cũng không có cái gì không phục. 

             Chẳng bao lâu nữa là Hoa Tông sẽ bước vào Đế Cảnh! 

             Đế Cảnh đó, cho dù là cảnh giới Đế Vân Thiên yếu nhất thì cũng không phải là nhân vật có cũng được mà không có cũng chẳng sao trong tông môn nữa. 

             Cho nên địa vị của Hoa Tông tại Cực Dược Tông là không hề thấp! 

             Hoa Tông khẽ gật đầu, xem như đáp lại. 

             Ngô Giang vẫn còn mừng rỡ nói: "Hoa Tông sư thúc đến đúng lúc lắm, kẻ này dám thu mua nhân tâm trước sơn môn của Cực Dược Tông, chửi bới Cực Dược Tông, còn đánh gãy chân đệ tử của Cực Dược Tông ta. Thỉnh sư thúc làm chủ, bắt tên này lại!" 

             Ngô Giang đúng là người lão luyện, nếu Hoa Tông đã đến thì cứ giao chuyện này lại cho Hoa Tông làm chủ. 

             Muốn đánh muốn giết đều do hắn ta định đoạt. 

             Hoa Tông cũng không có phản ứng gì, chỉ thản nhiên nói: "Quỳ xuống." 

             Ngô Giang và đồng môn đều sững sờ, nói: "Hoa Tông sư thúc..." 

             Hoa Tông nhíu mày lại, trầm giọng nói: "Quỳ xuống!" 

             Ngô Giang đương nhiên không dám chống đối Hoa Tông, chỉ đành không cam lòng quỳ xuống rồi nói: "Không biết đệ tử đã đắc tội gì với Hoa Tông sư thúc, xin sư thúc chỉ rõ!" 

             Hoa Tông không để ý tới hắn ta, mà là nhìn về phía Diệp Viễn: "Diệp sư đệ, có cần vi huynh hỗ trợ không?" 

             Một câu này khiến tất cả mọi người đều chấn động. 

             "Hắn... Hắn nói gì đấy? Vậy mà hắn lại gọi vị đại sư này là... sư đệ?" 

             "Không phải chứ? Tuy vị đại nhân này là Chân Hoàng Thiên, nhưng Ngô Giang Hoàng Tông lại gọi hắn là sư thúc, có thể thấy hắn có địa vị rất cao tại Cực Dược Tông! Vậy mà hắn lại gọi một Thánh Hoàng Thiên là sư đệ?" 

             “Nói như vậy, chẳng phải Ngô Giang kia cũng phải gọi Diệp đại sư một tiếng sư thúc sao? Khó trách Diệp đại sư vẫn luôn dùng giọng điệu dạy dỗ người khác, thì ra thân phận của hắn lại dọa người đến vậy!" 

             "Cực Dược Tông, không hổ là đệ nhất đại tông của Thiên Nhất, quả nhiên là đức cao vọng trọng! Chỉ là có một vài người đi sai đường mà thôi, chúng ta đã trách lầm Cực Dược Tông rồi!" 

             ... 

             Một tiếng 'sư đệ' này đã khiến tất cả mọi người đều nổ tung. 

             Trước đó thật sự không ai ngờ đến. 

             Chỉ là một Thánh Hoàng Thiên thì có là gì so với Cực Dược Tông chứ? 

             Mặc dù Cực Dược Tông không phải là siêu cấp đại tông môn như Mê Thần Cung, nhưng đệ tử Thánh Hoàng Thiên thì có đến mấy vạn người. 

             Có thể nói là sở hữu nhiều Thánh Hoàng Thiên nhất trong những tông môn cấp Chúa Tể! 

             Đối với những cấp cao kia mà nói, vốn dĩ không để ý đến sống chết của một Thánh Hoàng Thiên. 

             Muốn bộc lộ tài năng từ Thánh Hoàng Thiên thì chỉ có thể nghịch thiên đạt tới Đế Cảnh! 

             Nếu không được thì cũng phải đạt được đến Chân Hoàng Thiên. 

             Cho nên ai cũng không ngờ Diệp Viễn lại là cấp cao ở Cực Dược Tông. 

             Hắn khiến mọi người bất ngờ hết lần này đến lần khác! 

             Với thân phận này, cuối cùng mọi người xung quanh cũng hiểu vì sao Diệp Viễn lại dạy dỗ Ngô Giang và Tiền Nam. 

             Những người này đang bôi đen Cực Dược Tông! 

             Diệp Viễn nhìn không lọt nên vả mặt họ một chút. 

             Mậu câu này cũng đã làm tiêu tan cảm xúc tiêu cực của mọi người với Cực Dược Tông. 

             Còn đám người Ngô Giang thì chỉ biết trợn tròn mắt. 

             “Sư... Sư đệ? Hoa Tông sư thúc, không phải người là đệ tử nhỏ nhất của Tả Trần sư gia sao? Từ bao giờ lại lòi ra thêm một sư đệ?" Ngô Giang sợ đến ngơ ngác. 

             Nói cách khác, vừa rồi bọn họ đã lên mặt với sư thúc? 

             Vừa rồi ta còn mắng ngươi là thứ gì? 

             Ngô Giang chỉ cảm thấy trong miệng đắng chát. 

             Tại Cực Dược Tông, Thiên Dược Sư đứng đầu, võ giả xếp thứ hai. 

             Mà Tả Trần là Thiên Dược Sư bát phẩm nên có địa vị cực cao. 

             Nếu không, dù Hoa Tông có là đệ tử thân truyền thì Ngô Giang cũng sẽ không cung kính đến như thế. 

             Dù sao thì hắn ta cũng có sư thừa. 

             Nhưng hiện giờ mình lại đắc tội với đệ tử của Tả Trần sư gia! 

             Họa này quá lớn rồi! 

             Hoa Tông chào hỏi, Diệp Viễn vẫn không xoay người lại, chỉ thản nhiên nói: "Vậy làm phiền Hoa sư huynh rồi! Sư đệ đang thi châm, không thể đứng dậy bái kiến sư huynh được, xin sư huynh rộng lòng tha thứ. Chờ sau khi chữa khỏi cho những người bị thuơng này thì chúng ta lại nói chuyện." 

             Hoa Tông khẽ gật đầu nói: “Nên như thế mà! Người trọng thương đến bên này của ta!" 

             Vì vậy, hai người này liền bắt đầu trị liệu cho những người bị thương này. 

             Hoa Tông là Thiên Dược Sư lục phẩm đỉnh phong, thực lực vô cùng mạnh, nếu không thì cũng không được Tả Trần nhận làm đệ tử thân truyền. 

             Hắn ta vừa mới tới, trước đó cũng chưa từng thấy Diệp Viễn chữa trị cho những người khác. 

             Có điều lúc Tả Trần đưa tin cho hắn ta đã nói về một ít đặc điểm đặc biệt của Diệp Viễn, 'Toàn Cơ Cửu Diệp' này là một trong số đó. 

eyJpdiI6InRsQ3lLWjlMc2xmWWRHXC93cFRXU093PT0iLCJ2YWx1ZSI6IjlJS3dIc25jWTN1Tm9cL0RtTFgyN2FTU1RcL3JjYUhQMmlDWWxBUzJMTFVBb0YxMGFcL2lxbThXWWR3UWxySlZiYlN4bjJ2ckpSRW9IeUZiQ2lDbjVLZDRmMEQxWGJZRnZDcXBlSmRXeE4ydGZoQjROaWdDeU5lTzhvR3hlSUlPU1BDYnN3dnpUNDU1YWRaeEIzdzl4dkFCTldzTDhKRW9SS3NBVG52dE90eCtORVp1eXVNeFhyem03SFRYWEVzKzJkVTFJWXFab3lMazZ6SnUrdDVLaEh1M29TZzdYUFE0QnRwRSt1Y01cL0VMMit3TUQ5TTV2YU1sVHI0eUtpS2VkeVdcLzBaaUF3YWNJd243R1lKMkZQRVRHOVBRbnNJVEdrVzhlVkVLWExic28rOFk9IiwibWFjIjoiNTY4ZTJjYmE0ZjAwZDQ0MWFmYWQ1MjM5ZWY0Mjg2MGI4ODM2OTA0ZjY4ZjE5NzM3NmM0ZmJlZjBiOGQ4ZTczMiJ9
eyJpdiI6IjZtc3pMWWdPNjFoT0pPaW4yejVObmc9PSIsInZhbHVlIjoiTThCY09aWVdqbVNYNE5jVE1MeVRodWhHNmxYZ0Z1Unp3RTBqRU13OWp4cmh3b1lyTDM3ejJ1UGx0OU9XUW1oXC91aHVtWWlCUVNTRnpieUFtcG1xWjRKY3dGS0w1WmZ6cjdIeFwvMWN0UUpqYUhhbm50WlhXcmNEd1Jpd0l5cmFNcDRZRDF6ZmFSOVdyeWZYRXJtQzVZMVBkcm81TStUTjV0K1wvTFFjeWw2WHkyNytzWkZJUVVtSlhOdDNTU3JRelNVY0Z6NTZuS05xNFpVSHA2MkhvRmwxMFFTQzQ3MDVyQjNUQzhWNm1CZ1hlVGswa01MN0VyTUVLa2t5aEdubVJtbGJGN0VFTHp6YU9YTUg5WXNXaEsrNnNcLzVjek1ZdGoxaHZvSlc0YnM0a2FVZ1dEXC9ycUtCaU51RHltdDRyQVdJM2lxSGYwcjFUUm9JSGJGUWVXdDNVbFE9PSIsIm1hYyI6ImY1ZjMyODQ4OGZhNmJlNDQ2MzY5NjhkZjViYzlkZjc4YzBjNjEyYTRlNGFiNDk0ZThkYTMyNDgwNTlkMGQ3NjkifQ==

             Vô cùng mạnh mẽ!

Advertisement
x