Diệp Viễn không hề nói nhiều, nhưng thái độ khinh bỉ càng sâu hơn một bậc so với Dương Thanh. 

             Nhưng Huyết tộc bên này thật sự không ai dám nói chuyện. 

             Ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên người ba người Diêm Mông. 

             Chỉ có Thánh Hoàng bách tử mới có thể đối phó được với Diệp Viễn. 

             “Thánh Hoàng bách tử chó má gì chứ, đám cặn bã Huyết tộc làm ra cái bảng xếp hạng thì tưởng rằng chính mình vô địch thiên hạ sao? Nào, nào, nào, có bản lĩnh thì đánh một trận với Dương gia gia nhà ngươi! Lần này chúng ta một đấu một!” 

             Dương Thanh không vui khi trông thấy dáng vẻ cực ngầu của Diệp Viễn. 

             Hắn ta vốn định quét ngang Huyết tộc, kết quả lại để Diệp Viễn đoạt mất nổi bật, trong lòng đang vặn vẹo đây. 

             Nguyên Tranh lộ ra vẻ mặt nghiền ngẫm, nói với Diêm Mông nói: “Đi chơi đùa cùng bọn họ không?” 

             Diêm Mông khẽ gật đầu, nói: “Để ta làm chuyện cực nhọc này cho.” 

             Nguyên Tranh cười nói: “Ai bảo thực lực ngươi yếu nhất chứ? Cứ tùy ý chơi đùa đi, loại mặt hàng này cho rằng chính mình giết mấy tên rác rưởi đã có thể giao chiến cùng chúng ta sao? Để họ mở mang một chút, cái gì kêu Thánh Hoàng bách tử!” 

             Diêm Mông cũng khẽ mỉm cười, cơ thể đột nhiên hóa thành một cầu vồng máu đánh về phía Dương Thanh. 

             Người chưa đến, nhưng Dương Thanh đã cảm nhận được huyết khí bao la, khóa chặt cả người hắn ta. 

             Lúc này vẻ bất cần đời trên mặt Dương Thanh đã tan thành mây khói, thay vào đó là vẻ mặt nặng nề. 

             Trong mắt hắn ta, Diêm Mông giống như một con thứ dữ Hồng Hoang, còn cường đại hơn bất cứ người nào Dương Thanh từng gặp. 

             Trong số các cường giả cùng cấp, hắn ta chưa từng gặp phải một đối thủ đáng sợ như vậy. 

             Dương Thanh không hề giữ lại điều gì, thúc giục quy tắc Thương Đạo cùng quy tắc Hủy Diệt lên cao nhất. 

             Một thương này chính là chiêu thức đỉnh cao của hắn ta. 

             Diêm Mông cầÂm thanh kiếm máu trong tay, nói với vẻ mặt khinh bỉ: “Thương pháp không tồi, đã đạt tới tinh hoa, nhưng vẫn còn quá yếu so với Thánh Hoàng bách tử.” 

             Gần như trong chớp mắt, hai luồng sức mạnh cực kỳ cường đại va chạm vào nhau. 

             ‘Ầm! ’ 

             Cơ thể Dương Thanh bỗng bị hất văng ra ngoài. 

             ‘Phụt! ’ 

             Trong miệng hắn ta không ngừng phun máu tươi, đã mất sức chiến đấu chỉ bằng một chiêu. 

             Hơn nữa, vừa rồi một luồng huyết khí chui vào trong cơ thể hắn ta, khiến Dương Thanh trúng phải độc Huyết Ô. 

             Diêm Mông nhìn về phía Diệp Viễn, hờ hững nói: “Đồ rác rưởi giống con kiến, cũng dám tranh giành cùng diều hâu! Tiểu tử, vốn dĩ ngươi phô trương sức mạnh một hồi, may mắn có thể chuồn khỏi. Nhưng nếu ta đã ra tay, ngươi hãy ở lại nơi này thôi! Cho dù các ngươi có âm mưu quỷ kế gì, đều vô ích trước thực lực tuyệt đối!” 

             Trong mắt gã ta, Diệp Viễn rất nực cười. 

             Khiêu khích Thánh Hoàng bách tử, vậy phải sẵn sàng thừa nhận lửa giận. 

             Bên phía Huyết tộc hoàn toàn sôi trào khi gã ta đánh bại Dương Thanh chỉ bằng một chiêu. 

             “Một chủng tộc hèn mọn như nhân loại, sao có thể là đối thủ của Huyết tộc chứ?” 

             “Diêm Mông đại nhân oai phong! Để tên tiểu tử này biết, không thể xâm phạm thiên uy của Huyết tộc ta!” 

             “Tiểu tử, vừa rồi không phải ngươi rất huênh hoang sao? Bây giờ lại tỏ ra kiêu ngạo tiếp xem!” 

             Lúc trước họ bị đè đánh quá tàn nhẫn, bây giờ đại quân Huyết tộc có được cơ hội, nào chịu bỏ qua? 

             Họ không ngừng giễu cợt Diệp Viễn cùng Dương Thanh. 

             Quả thật, sức chiến đấu Diêm Mông biểu hiện ra ngoài quá mức mạnh mẽ. 

             La Xuyên thấy vậy, không khỏi cười to nói: “Tiểu tử này biết rõ có bách tử ở bên trong đại quân, thế mà còn dám khiêu khích. E rằng hắn không biết, số thiên kiêu của các tộc chết trong tay Diêm Mông trong tay đã vượt quá mười đầu ngón tay!” 

             Huyết Linh cười nói: “Tên ngu ngốc Minh Diệc kia muốn sử dụng mấy thiên tài để dụ hổ rời núi, bây giờ trộm gà không thành còn mất thêm nắm gạo! Có Bách Tử ở đây, tiểu tử này muốn chạy cũng không chạy thoát được!” 

             Hiện giờ chiến lược của Huyết tộc chính là sừng sững đứng im như núi. 

             Mặc kệ ngươi có bao nhiêu thủ đoạn, ta chỉ cần giữ vững lối vào. 

             Tuy nhiên cứ co đầu rút cổ không ra như vậy, cũng khiến mấy người Diệp Viễn có không gian làm càn. 

             Nhưng mà, mọi người được mở rộng tầm mắt trước sức chiến đấu nghiền áp mà Diêm Mông biểu hiện ra ngoài. 

             Thực lực của Dương Thanh cũng mạnh. 

             Nhưng khi đứng trước mặt Diêm Mông, hoàn toàn không đỡ nổi một đòn. 

             Mà Diêm Mông là kẻ gần như đứng bét trong số ba người họ. 

             Trong hư không ở nơi xa, có mấy bóng người đang ẩn nấp. 

             Đám người Vi Lương, Đam Phỉ cũng đang chú ý tới tình huống của trận chiến này. 

             Diệp Viễn bằng lòng lấy thân mạo hiểm, dĩ nhiên họ không thể nào buông tha một cơ hội như vậy được. 

             Một khi cường giả Đế Cảnh của Huyết tộc ra tay, họ sẽ lập tức túm lấy cơ hội chiến đấu. 

             Nhưng đáng tiếc là, Đế Cảnh của Huyết tộc giống như rùa đen rụt cổ, hoàn toàn không hề là không dao động. 

             Lúc này, Vi Lương thấy Dương Thanh bị thua chỉ với một chiêu, hơn nữa cơ thể còn bị thương nặng thì không khỏi cười lạnh nói: “Đã nhắc nhở họ trước rồi, Thánh Hoàng bách tử cũng không phải dễ chọc, bọn họ lại không chịu nghe! Ha ha, bây giờ hình như họ rất hưởng thụ cảm giác bị người vả mặt cảm giác đấy! Tuy nhiên cái giá đắt phải trả chính là mạng của mình.” 

             Những người khác đều im lặng không nói, kể cả Đam Phỉ ở bên trong. 

             Quả thật, bọn họ cũng không xem trọng Diệp Viễn lắm. 

             Bọn họ cũng biết thực lực Diệp Viễn mạnh, nhưng thực lực cùng danh tiếng Thánh Hoàng bách tử có được là do tích lũy qua rất nhiều trận chiến, chắc chắn không phải hư danh. 

             Những người này, ai nấy đều cái đều là hạt giống Đế Cảnh. 

             Hơn nữa hiện tại người ra tay vẫn là Diêm Mông kẻ gần như yếu nhất trong số đó. 

             Diêm Mông nhìn Diệp Viễn, như thể đang xem một người chết, dửng dưng nói: “Ta biết ngươi tu luyện Đạo Kiếm vô cùng lợi hại, đã từng chém giết Hàm Quang chỉ bằng một kiếm. Nếu ngươi tung ra chiêu kiếm này, nói không chừng còn có thể chiến đấu ngang tay! Thế nào, muốn thử một lần hay không?” 

             Gã ta biết sự ghê gớm của Đạo Kiếm, đương nhiên cũng biết đó là lá bài tẩy cuối cùng của Diệp Viễn. 

             Một khi thi triển, vậy chắc chắn phải chết ở nơi này. 

             Nhìn Diêm Mông làm ra vẻ, Diệp Viễn bỗng cười nói: “Nếu ngươi chỉ có chút thực lực đó, vậy đối phó với ngươi thật sự không cần dùng Đạo Kiếm! Ngươi có chắc không kêu tên mạnh nhất ra đây sao?” 

             Diêm Mông nói với vẻ mặt khinh thường: “Trước khi chết, còn muốn làm bộ hả? Ta còn chưa có dốc hết sức đối phó với tên tiểu tử kia thì hắn ta đã bại trận rồi. Bây giờ để ngươi mở mang một chút sức mạnh thật sự của ta vậy!” 

             Dứt lời, Diêm Mông giơ thanh kiếm máu lên, huyết khí đáng sợ nhuộm hồng cả vùng chân trời. 

             Trong một mảnh không gian này, dường như có một số thứ đã trở nên khô héo. 

             “Huyết Sắc Điêu Linh!” 

             Một nhát kiếm này của Diêm Mông còn mạnh gấp mấy lần so với chiêu kiếm đối phó với Dương Thanh vừa rồi. 

             Tiếng kinh hô của mọi người vang lên khắp cả một vùng. 

             Ai cũng không nghĩ tới, Diêm Mông còn chưa hề dốc toàn lực đối phó với Dương Thanh. 

             Cơ bắp trên người Diệp Viễn đang nhanh chóng trở nên khô héo. 

             Sức mạnh này không giống sức mạnh của quy tắc, nhưng lại vô cùng khủng khiếp. 

             Mà đúng lúc này, Diệp Viễn cười lạnh một tiếng, long uy trên người bất ngờ phóng lên trời! 

             Uy lực kia trực tiếp đẩy huyết sắc vô tận ra ngoài. 

             ‘Grào! ’ 

             Trên người Diệp Viễn phát ra ánh sáng màu xanh nhạt. 

             Long uy hiện rõ! 

             Long uy của Diệp Viễn vừa ra, trực tiếp đè ép huyết sắc đáng sợ kia xuống. 

             Mọi người lại lần nữa thay đổi sắc mặt! 

             Hóa ra điểm mạnh nhất của Diệp Viễn không phải là Càn Khôn Kiếm Trận. 

             Long uy vờn quanh người Diệp Viễn, hắn nhìn Diêm Mông rồi thản nhiên nói: “Lần trước độ kiếp, huyết mạch lột xác, còn chưa thử qua sức mạnh chân chính của huyết mạch cấp chiến hồn. Hôm nay, lấy ngươi thử xem thế nào! Cửu Thiên… Hóa Long Quyền!” 

             Diệp Viễn lạnh lùng quát một tiếng, trực tiếp đánh ra một quyền, nghênh đón thanh kiếm máu của Diêm Mông. 

             ‘Ầm! ’ 

eyJpdiI6ImV5Vjd6dXR5eXQ1VWRVMllKTUxcL0t3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Im9pN2VER1FBNWFlXC9QeTE1OWE0RzZiS0pBaXFYZllhNkFOWXRFcWt2WEJrQVVsZ2lDc0pXcmRnelZYV1B6WWgrdW5MN09sU1pQZUh6M1B2RGxseXdUWkFNdmdJSVBRS0d6ZElLbzRuTW1ubkx2UDcxQkRzejAwd0ZPNHQxcWlMSjlqNFVpczBFbDRqSExFa0M0S1hqczZ3YlE1bytzVjRJQWVwcXJVbjZMWmlTelMwR05uSVoyK3drVkNXdCtJUHVhS0d3eXFPaGpjaDJjVlwvV0xkWkxNKzBpYVhLdVp4MWJkRmdCTjd4b0VrOD0iLCJtYWMiOiI5ZDVhNmQxMTg4ZDcwOWNkYzUzZGQ5MjNjZmM0ZmRiM2YzZTAyYWFmODBlYjMzZDljYjJmNTNkMGY0OGMxZTBjIn0=
eyJpdiI6ImtcL0FSbFI0MFBpN3gyMW9OUWdGWXh3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImQ0SW5CNk1SWnBCOHpCTDYyTnlcL3NyOTBwSzlFXC92Z0laQngzdGlvVlhlR2duRnFYZ2paSXREN2VudUtQVTdoKzNrdXVlSk93Q0RcL25wa21IWndoZGQyQUF6cDBzbW1HSThMSHJJSTJQYVJyU3p4cjExK1wvamx4QWM0ck94Q1hRMlo2NUxYeDQ4V0c3eEdtME1zeUpScnZneDcxb21GYjg5VDBVTFNLY3RGdFA5THVMbEZqcTNEZE4xVzFUbEg1b0llRGdFYkVETG5TZ1wvNzZHUU1PR2JNam51ZFwvREloNlZVaXJDNDIrUk1KT1NRWDlmdHB0akRXd3FreFZqTzJ1Uk1jVVwvRlQwMldQRThoOEE3ZkJuZytwTllVTWswMURveVBtQnhHUlRTenozVUJvNXJRNUFNNWlNcjhiXC9ZQWFueFBhd1U0WWVWZUtia25wMGJUMWxqUXZ3PT0iLCJtYWMiOiJhNWYwOWU3NDczZGRiMWY0MzViODY1OGE5Y2M0YjQ1OTI1ZTA4YzZiMjg3MjE4NWZkMzViNTRlZjA4OTI0MzFjIn0=

             Uy lực huyết mạch cấp chiến hồn mạnh tới cực điểm.

Advertisement
x