Màn sương máu kia muốn ngưng tụ lại lần nữa, nhưng Diệp Viễn tung tiếp một quyền.
‘Ầm! ’
Hư không rung chuyển, những sương mù máu kia trực tiếp bị tiêu diệt.
Tuy nhiên Diệp Viễn lại sử dụng Đạo Kiếm đè ép, thu lấy một giọt tinh huyết.
Vừa rồi Diêm Mông còn ngông cuồng bá đạo, nhưng vừa mới đối mặt với Diệp Viễn đã bị chém chết.
Cả đại bản doanh của Huyết tộc lặng ngắt như tờ.
Diệp Viễn bĩu môi, thờ ơ nói: “Cái gọi là Thánh Hoàng bách tử chỉ có chút thực lực này thôi sao? Ta vẫn còn chưa bày ra sức lực cả người đâu.”
Diệp Viễn nói ra những lời này từ tận đáy lòng.
Hắn cho rằng Diêm Mông có thể đỡ được mấy cú đấm của mình, không nghĩ tới ngay cả một quyền cũng không căng nổi.
Quá yếu!
Từ huyết mạch cấp chiến linh nâng đến huyết mạch cấp chiến hồn, đây là sự tăng vọt về chất lượng.
Uy lực các kỹ năng chiến đấu thuộc về Long tộc của Diệp Viễn không chỉ tăng lên mấy chục lần.
Hơn nữa sức mạnh huyết mạch của hắn thật sự là khắc tinh của Huyết tộc.
Ít nhất trong cùng một cảnh giới, Diêm Mông hoàn toàn không có cách nào sử dụng sức mạnh huyết khí để đe dọa mình.
“Sao… sao có thể chứ? Thậm chí Thánh Hoàng bách tử còn không đỡ nổi một chiêu?”
“Hóa ra tên này có huyết mạch Long tộc cấp chiến hồn! Đây gần như là điều không thể nào trong các Thánh Hoàng Thiên.”
“Rõ ràng tên là chỉ là một Nhân tộc, tại sao huyết mạch Long tộc lại cường đại đến nhường này?”
Trong đại bản doanh của Huyết tộc, đột nhiên vang lên tiếng bàn tán thắc mắc.
Cảnh tượng trước mắt này thật sự lật đổ sự hiểu biết của họ.
Trong tưởng tượng của họ, mặc dù Diệp Viễn có chút thực lực, nhưng cùng lắm cũng sẽ thua sau mấy chục hiệp đấu kịch liệt với Diêm Mông.
Ai có thể nghĩ tới, thậm chí Diêm Mông còn không căng nổi một hiệp.
Sự tương phản mãnh liệt này mang tới sự đả kích quá lớn đối với họ.
Ngay cả một vị đại soái như Huyết Linh cũng phải mất một lúc lâu mới lấy lại tinh thần.
Một đám cường giả Đế Cảnh ẩn náu trong hư không đều lần lượt nhìn về phía Vi Lương với ánh mắt quái lạ.
Vi Lương bỗng không biết phải giấu khuôn mặt già vào đâu.
Đam Phỉ Đế Tôn đang ở đây đấy, hắn ta muốn mắng chửi mà cũng không dám.
Hắn ta vừa mới dứt lời thì Diệp Viễn đã chém chết Diêm Mông rồi.
Đúng là một cái tát vang dội!
Vẻ kinh ngạc chợt thoáng hiện trong mắt Đam Phỉ Đế Tôn, ông ta nói: “Không nghĩ tới tên tiểu tử này lại thật sự có huyết mạch chân linh cấp chiến hồn! Xem ra lần độ kiếp thất cửu trước đó, hắn đã gặt hái được không ít! Cho dù trong huyết mạch chân linh Hỗn Độn, huyết mạch Long tộc cũng là sự tồn tại tối cao! Huyết mạch cực kỳ khó thăng cấp, không nghĩ tới một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ lại có thể đạt đến bước này! Tả Trần, ngươi đúng là nhặt được bảo bối rồi!”
Tả Trần nghe xong cũng chỉ im lặng, nhưng khẽ thở dài một tiếng.
Mọi người đều hiểu rõ ý tứ của hắn ta, Tả Trần đang than thở về thân phận nghịch tu của Diệp Viễn.
Thực lực có mạnh đến đâu, nhưng rốt cuộc thành tựu cũng có hạn.
Hơn nữa càng lợi hại thì phải chịu sự trừng phạt của ông trời càng nặng hơn.
Hắn thật sự là một hạt giống tốt!
Chỉ tiếc là một nghịch tu!
Hắn ta nhận Diệp Viễn làm đệ tử truyền thừa, chủ yếu là để cứu vãn danh tiếng của Dược tông.
Mà Diệp Viễn cũng dựa vào thế lực của hắn ta để giữ vững vị trí đại thống lĩnh này.
Mọi người lợi dụng lẫn nhau mà thôi.
Cũng không có tình thầy trò gì đó
Tất nhiên nếu Diệp Viễn không phải là nghịch tu thì Tà Trần nhất định sẽ nhìn hắn bằng con mắt khác.
Một thiên tài có thể tiện tay chém giết Thánh Hoàng bách tử, dù có đi tới đâu đều là sự tồn tại được mọi người tranh giành.
Như vậy hắn ta mới được coi thật sự nhặt được bảo bối.
“Hai người các ngươi không dám tới chiến thì cút về đi! Đừng có lại nói thêm những lời như Thánh Hoàng bách tử vô địch thiên hạ gì đó nữa, đúng là mất mặt mà!” Diệp Viễn nhìn Vô Thương cùng Nguyên Tranh ở phía xa rồi lắc đầu nói.
Dáng vẻ đó thật sự khiến người ta tổn thương.
Sắc mặt Nguyên Tranh cùng Vô Thương đã đen như đáy nồi.
Quả thật, cảnh tượng vừa rồi đã khiến họ chấn động mãnh liệt.
Ai có thể nghĩ tới, Diêm Mông cường đại lại không đỡ nổi một chiêu như vậy chứ?
Ngay cả một kẻ mạnh như Nguyên Tranh, bây giờ trong lòng cũng không nắm chắc.
Hai người này đứng giữa không trung, đi cũng không được mà ở lại cũng không xong, vô cùng xấu hổ.
Diệp Viễn cười nói: “Vẫn là câu nói kia, một đấu một, một mình ta khiêu chiến với cả đám người các ngươi! Nếu như các ngươi cảm thấy thực lực vẫn chưa đủ, cũng không ngại gọi thêm mấy chục vị nữa tới đây đi. Diệp mỗ đều tiếp hết!”
‘Bốp, bốp, bốp, bốp, bốp, bốp! ’
Trong không trung, dường như vang lên tiếng vả mặt.
Diệp Viễn lặp lại câu nói của Dương Thanh, vô cùng ngông cuồng bá đạo.
Hắn không chơi hèn hạ như Dương Thanh, nhưng khi nói ra lại vô cùng khí phách.
Lời này được thốt ra dựa trên khí thế vô địch.
Sự kiêu ngạo của Huyết tộc bị đả kích đến độ không chỗ nào lành lặn khi đứng trước thực lực tuyệt đối của Diệp Viễn.
Bây giờ họ hoàn toàn không có tư cách để kiêu ngạo.
Không thấy hai vị Thánh Hoàng bách tử còn lại thậm chí còn không dám tiếp đấy sao?
Dương Thanh che ngực, vẻ mặt buồn bực nói: “Mẹ kiếp, lại bị tên này đoạt mất sự nổi bật rồi! Thực lực của hắn mạnh như vậy, thế mà vừa nãy lại thấy chết không cứu! Tên đáng chết này, một ngày nào đó ta sẽ giẫm hắn dưới lòng bàn chân mà chà đạp.”
Hắn ta đau đớn nhận ra sự chênh lệch giữa mình và Diệp Viễn ngày càng lớn.
Nguyên Tranh co rụt con ngươi, trầm giọng nói: “Ngươi không cần phải khích chúng ta, ta cũng không tin mình và Vô Thương bắt tay hợp tác vẫn không phải là đối thủ của ngươi!”
Trong lòng Diệp Viễn có hơi tiếc nuối, nhưng vẫn vươn ngón út ra, ngoắc về phía hai người họ.
Dáng vẻ cực kỳ coi thường.
“Nguyên Tranh, không cần tỏ ra dũng cảm nhất thời! Tiểu tử này muốn khích ngươi ta tay! Hai người các ngươi mau chóng trở về doanh trại, không cần để ý tới mấy tên này!” Ngay lúc Nguyên Tranh đang định ra tay, Huyết Linh trầm giọng nói.
Hắn ta vừa thốt ra lời này, đồng nghĩa với việc Huyết tộc nhận thua.
Hai người Nguyên Tranh là Thánh Hoàng bách tử, trong lòng kiêu ngạo đến nhường nào?
Huyết Linh không nói thì còn đỡ, vừa nói ra họ càng muốn chiến đấu.
“Hừ! Không cho phép khinh nhờn danh tiếng của Thánh Hoàng bách tử ta.”
Nguyên Tranh hừ lạnh một tiếng, đạp lên hư không, trực tiếp lấy ra một chiếc chuông máu khổng lồ, chụp về phía Diệp Viễn.
Cùng lúc đó, Vô Thương cũng hóa thành một đống máu, bao vây nơi Diệp Viễn đang đứng.
Chiếc chuông máu khổng lồ vừa được tung ra, trời đất nổ ầm ầm, huyết khí ngút trời.
Hồng Mông chí bảo nhị phẩm!
Uy lực này còn mạnh hơn rất nhiều so với Diêm Mông.
Hai người hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Cộng thêm máu của Vô Thương như thể toát ra từ trong Cửu U.
Cường giả Huyết tộc vừa nhìn thấy thế, trái tim không khỏi run rẩy, dấy lên mấy phần hy vọng.
Diệp Viễn hoàn toàn không hề để ý tới khí thế khiếp người này, vẫn tung ra Cửu Thiên Hóa Long Quyền như cũ.
Cửu Thiên Hóa Long Quyền của hắn đã luyện đến tầng thứ ba, uy lực vô biên.
Bây giờ Diệp Viễn dựa vào một đòn này đã đủ để đánh nổ tung cường giả Chân Hoàng Thiên hạ vị.
Uy lực của huyết mạch không phải nói chơi.
Chỉ thấy hai tay hắn cùng đưa ra, lần lượt tấn công về phía hai người kia.
‘Ầm! ’
Chiếc chuông khổng lồ phát ra âÂm thanh, chấn đến màng nhĩ của mọi người đau đớn.
Nguyên Tranh điên cuồng hộc máu, cơ thể bay lộn ra sau.
Vô Thương càng thê thảm hơn cả hắn ta.
Đống máu của hắn ta trực tiếp nổ tung chỉ với một đấm này của Diệp Viễn.
Sắc mặt Nguyên Tranh khó coi đến cực độ, trầm giọng nói: “E rằng thực lực của hắn ta đã gần bằng cường giả của năm mươi vị trí đầu trong Thánh Hoàng bách tử! Hai người chúng ta hợp tác cũng chắc chắn không phải là đối thủ của hắn.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất