“Kém cỏi! Quá yếu! Huyết tộc các ngươi cũng chỉ biết khoác lác thôi sao? Thực lực như vậy cũng dám ra hô to gọi nhỏ với Dương gia gia nhà ngươi à? Ta đã nói rồi, sẽ đánh ngươi không thể sống lại thì chính là đánh đến chết mới thôi.”
Trên hư không, Dương Thanh mua may cây thương bay tới.
Ba Hạo nhất định phải nôn ra máu dưới uy lực của một thương này.
Tuy Ba Hạo cũng là Bán Chân Hoàng Thiên, nhưng hoàn toàn không phải là đối thủ của Dương Thanh.
Nhóm cường giả Huyết tộc, sắc mặt người nào người nấy đen như đáy nồi.
Ngông cuồng không đáng sợ, mà đáng sợ ở chỗ người ta huênh hoang nhưng mình vẫn đánh không lại!
Nhất là tên miệng thiếu đánh Dương Thanh kia.
Tuy rằng hắn ta hèn hạ, nhưng thực lực bản thân lại thật sự rất mạnh.
Nhất là kể từ khi đi theo Diệp Viễn, chém giết Hải tộc đến độ trời đất tối sầm, hơn nữa còn độ kiếp thành công, thực lực hiện tại thật sự có thể nghiền ép các cường giả cùng cấp.
Không phải thực lực của Ba Hạo không mạnh.
Gã ta không hề khoác lác, đúng là gã hiếm có đối thủ trong cùng một cảnh giới.
Nhưng giờ so sánh với Dương Thanh lại kém quá xa.
Mấy ngày nay Dương Thanh cũng không nhàn rỗi, cũng lần lượt giao chiến với các cường giả của Thiên Nhất liên minh.
Không thất bại một trận nào!
“Này, mấy người các ngươi còn ngây người ở đó làm gì? Dương gia gia nhà ngươi đã nói lấy một chọi năm mươi thì chính là một mình ta đánh với năm mươi người các ngươi! Đến đây, cùng nhau lên đi, để gia gia nhà ngươi tận hứng nào!” Dương Thanh vừa đè đánh Ba Hạo vừa huênh hoang nói.
Mấy Thiên Phu Trưởng kia gần như sắp bùng nổ.
Tên này thật sự quá hèn hạ!
Có thể nói những người đến trông chừng lối vào không gian đều là tinh anh của Huyết tộc.
Sức chiến đấu của họ khá cường hãn.
Nhưng bây giờ lại bị một tên cùng cấp đè đánh!
Khiến họ không còn giữ nổi vẻ mặt bình tĩnh nữa rồi.
“Mẹ nó, đây là chủng tộc đại chiến, lại không phải lôi đài đấu võ. Nói quy củ với chúng làm con mẹ gì chứ! Cùng xông lên xé nát miệng tên này đi!”
“Nếu ngươi muốn lấy một chọi năm mươi, chúng ta sẽ làm đúng như ngươi mong đợi!”
“Loài người ngu dốt, các ngươi sẽ biết được khiêu khích Huyết tộc chính là sai lầm lớn nhất trong đời này của mình đó!”
Họ tổng cộng có mười hai vị Thiên Phu Trưởng cùng tới, tất cả đều là Bán Chân Hoàng Thiên!
Mười hai người bắt tay với nhau, thực lực vừa nhìn đã biết.
Tuy thực lực của Dương Thanh cường đại, nhưng còn chưa mạnh đến mức này.
“Diệp Viễn, ngươi còn đứng đó mà nhìn à! Muội muội nhà ngươi, đây là muốn hố chết ta sao? Bọn họ đều không tuân quy củ, ngươi lại tôn trọng quy củ với họ làm gì chứ?” Dương Thanh hét lớn.
Diệp Viễn cười nói: “Chẳng phải ngươi muốn lấy một địch năm mươi ư? Bây giờ mới có mười hai người, ta không tiện ra tay!”
“Ta xxx, mẹ kiếp lần nào ngươi cũng hố ta! A a a, ta không sống nữa!” Dương Thanh quang quác kêu lên.
Tên này chính là một kẻ dở hơi.
Tuy nhiên năng lực lôi kéo hận thù cũng thật sự rất mạnh.
Nếu không Diệp Viễn cũng sẽ không dẫn hắn ta tới.
Nháy mắt đã thu hút được mười hai vị Bán Chân Hoàng Thiên, đây chính là một món lớn!
Tên Dương Thanh này liên tục kêu gào, nhưng cũng sẽ không bị thua ngay được.
Diệp Viễn đổ dồn sự chú ý về phía đại bản doanh của Huyết tộc.
Hắn vừa liếc nhìn đã trông thấy ba bóng người.
Cho dù đứng xen lẫn bên trong đại quân, ba người kia vẫn như thể hạc trong bầy gà.
Cường giả Huyết tộc ở bên cạnh họ nhìn cả ba người với ánh mắt mơ hồ lộ ra vẻ sợ hãi cùng kính nể.
Trong số đó, thậm chí còn có cả mấy vị Chân Hoàng Thiên.
Gần như trong nháy mắt Diệp Viễn đã có thể đoán ra ba người này, chính là ba kẻ trong số Thánh Hoàng bách tử.
Thánh Hoàng bách tử có huyết mạch cực mạnh, tương lai tiến vào Đế Cảnh gần như là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Diệp Viễn còn nghe nói, xưa nay Huyết tộc có truyền thống bình chọn Thánh Hoàng bách tử.
Cường giả Chúa Tể Cảnh bây giờ hầu hết đều là kẻ xuất chúng trong đám bách tử này.
Bởi vậy có thể thấy được, thực lực của họ mạnh đến nhường nào.
Diệp Viễn đang nhìn họ, mà họ cũng đang xem hắn.
“Tiểu tử kia rất mạnh!” Diêm Mông đột nhiên nói.
Vô Thương không cho là đúng nói: “Có mạnh hơn nữa thì đã sao? Chẳng qua một tên nghịch tu mà thôi, loại bàng môn tà đạo hoàn toàn không đáng để nhắc tới!”
Nguyên Tranh cười nói: “Nhưng đừng xem thường tiểu tử này, nghe nói khi La Xuyên đuổi giết hắn, tên đó đã đưa tới Đạo kiếp thất cửu! Thế nhưng hắn lại vẫn còn sống dưới Đạo kiếp này chỉ sợ sức chiến đấu không hề thua kém hai người các ngươi!”
Hắn ta vừa thốt ra lời này, Diêm Mông cùng Vô Thương lập tức sa sầm mặt mũi.
Trong ba người bọn họ, Nguyên Tranh xếp ở vị trí thứ tám mươi tám cao nhất.
Vô Thương đứng thứ hai với vị trí chín mươi ba.
Diêm Mông xếp chót với vị trí chín mươi bảy.
Muốn tiến vào danh sách xếp hạng Thánh Hoàng bách tử, mỗi bọn họ đều phải xông ra từ trong biển máu mới có được, tuyệt đối không hề làm giả.
Vị trí tám mươi tám còn mạnh hơn số chín mươi.
Không cần phải nghi ngờ về điều này.
Cho nên quả thật Nguyên Tranh có tư cách khinh thường hai người họ.
Diêm Mông còn đỡ, nhưng Vô Thương lại giận dữ nói: “Nguyên Tranh, ngươi đừng vội huênh hoang! Không bao lâu nữa, ta nhất định sẽ đẩy ngươi xuống dưới!”
Thánh Hoàng bách tử đều là kẻ điên, sức chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ.
Tất nhiên đám người như bọn họ không cam lòng kém cỏi hơn người khác.
Vì vậy xếp hạng của trăm người này cũng thường xuyên thay đổi.
Trên thực tế, cũng không thể khinh thường thực lực của những người ở vị trí phía dưới một trăm được.
Diêm Mông xếp hạng chín mươi bảy cũng chưa chắc đã đảm bảo.
Cũng chính vì cơ chế như vậy khiến sức chiến đấu của Huyết tộc vô cùng cường đại.
Hơn nữa họ có cơ thể bất tử, về cơ bản không có đối thủ trong cùng một cấp bậc.
Do vậy, dù Diệp Viễn có mạnh đến nhường nào, ba người này cũng không để vào trong mắt.
Nguyên Tranh không thèm bận tâm cười nói: “Chỉ dựa vào ngươi? Ha ha, chờ giải quyết xong chuyện ở đây, ta định đi khiêu chiến với Khải Lâm!”
Hắn ta vừa mới thốt ra lời này, sắc mặt hai người Vô Thương lại lần nữa thay đổi!
Khải Lâm là cường giả xếp ở vị trí tám mươi lăm.
Nếu như Nguyên Tranh khiêu chiến thành công, vậy thì xếp hạng sẽ tăng vọt một bước lớn.
Thực lực của tên này đã mạnh đến mức này rồi ư?
Mà đúng lúc này, Diệp Viễn đột niên vươn ngón út ra, ngoắc ngoắc về phía ba người họ với vẻ mặt đùa cợt.
Sát khí trên người cả ba đột nhiên lan rộng.
Nguyên Tranh giễu cợt nói: “Thú vị, tên này lại đang khiêu khích chúng ta.”
Nói xong, hắn ta khẽ lắc đầu, bày ra dáng vẻ không hề dao động.
Ý tứ đó rất rõ ràng, ngươi còn không đáng để chúng ta ra tay!
Quả thật, Nguyên Tranh hoàn toàn không để Diệp Viễn vào mắt.
Đạo kiếp thất cửu lại tính là thứ gì chứ?
Sức chiến đấu của họ không hề thua kém với Chân Hoàng Thiên!
Chắc chắn vượt qua Đạo kiếp thất cửu.
Diệp Viễn cũng không để bụng, đột nhiên nhoẻn miệng cười.
‘Xoát! ’
Mấy trăÂm thanh kiếm nguyên thần lập tức tỏa ra, trực tiếp lao vào bên trong trận chiến.
‘Phụt phụt phụt! ’
Hắn vừa đến như thể hổ rơi vào bầy dê.
Đám người đánh ngang tay với Dương Thanh, chưa đầy mấy chiêu đã bị Diệp Viễn tiêu diệt!
Đúng vậy, không phải bị chém giết mà là bị tiêu diệt!
Tất nhiên tất cả mọi người không để ý tới, mỗi khi Diệp Viễn giết một người lại sử dụng Đạo Kiếm ép ra một giọt tinh huyết.
Động tác này của hắn cực kỳ bí mật, ngay cả Chân Hoàng Thiên cũng đừng nghĩ phát hiện ra.
Dương Thanh nhìn thấy mà kinh hãi không thôi, quang quác kêu lên: “Tên tiểu tử nhà ngươi lại trở nên mạnh hơn rồi!”
Đạo kiếp thất cửu đã gột rửa Diệp Viễn rất nhiều.
Dựa vào việc mượn uy lực của Đạo kiếp, quả thật thực lực của hắn đã tiến thêm một bước.
Càn Khôn Kiếm Trận của hắn càng trở nên mạnh hơn!
Trong vòng chưa đầy một trăm nhịp thở, mười hai người đã bị tiêu diệt sạch sẽ.
Mà Diệp Viễn cũng thu thập được mười hai giọt tinh huyết.
Sau đó, Diệp Viễn lại vươn ngón út một lần nữa, ngoắc ngoắc về phía ba người kia với ý tứ khiêu khích càng đậm.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất