Đại quân Huyết tộc yên tĩnh như chết. 

             Không phải là sợ, là bọn họ chưa từng thấy qua người trâu bò như vậy! 

             Dám đến trước cửa đại quân Huyết tộc khiêu chiến, đúng là liên minh Thiên Nhất không ai có lá gan này. 

             Mấu chốt là chỉ có năm người! 

             Mấy tên này, điên hết rồi sao? 

             “Huyết tộc các ngươi không phải được xưng là mạnh nhất Chư Thiên à, làm gì mà đứa nào đứa nấy giống như rùa đen rụt đầu vậy hả? Có bản lĩnh thì bước ra khỏi cửa, chiến đấu một đối một với với Dương gia gia các ngươi! Dương gia gia một người đấu với mười tên các ngươi! Không phải, năm mươi! Một đám gà rù yếu nhớt, cô nãi nãi ta đã đánh tới trước đại môn rồi, ngay cả một người ứng chiến mà các ngươi cũng không có à? Huyết tộc các ngươi ngày ngày tự xưng mình lợi hại, kết quả năm nghìn đại quân, hai Chân Hoàng Thiên, mà lại bị năm người chúng ta giết sạch sẽ! Yếu ớt! Chậc chậc, thực sự là yếu đuối!” 

             Cảnh Phỉ cũng là một người sợ thiên hạ chưa đủ loạn, hành động khiêu khích như vậy thích hợp với nàng ấy nhất. 

             Người thì không cao, nhưng mà ngẩng đầu chống nạnh, nói chuyện như bà cụ non, phối hợp với vẻ mặt khinh bỉ kia, rõ ràng toát lên dáng vẻ tức chết người không đền mạng. 

             Trận chiến trong sương mù, là sỉ nhục của Huyết tộc. 

             Trong đại quân Huyết tộc có không ít kẻ từng trải qua trận chiến đó. 

             Lúc này bị Cảnh Phỉ trêu chọc một trận, ai cũng tức giận không chịu nổi. 

             Cộng thêm dáng vẻ thiếu đòn của Dương Thanh, từng người trong đại quân Huyết tộc lòng đầy căm phẫn, nhao nhao chủ động xin đánh. 

             Nhưng mà không có mệnh lệnh phía trên, bọn họ không dám tự ý xuất chiến. 

             Trong đại doanh Huyết tộc đã sớm là cảnh quần chúng xúc động phẫn nộ. 

             “Đại thống lĩnh, để cho ta xuất chiến đi, ta đi giết tiểu tử kia, báo một trận thù!” 

             Nói chuyện là Hàm Quang, trước đây hắn ta bị một kiếm của Diệp Viễn chém làm tổn thương căn cơ, đến bây giờ vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, chỉ có thực lực Thánh Hoàng Thiên hạ kỳ. 

             Lời nói của Cảnh Phỉ, giống như từng bàn tay đập vào mặt hắn ta. 

             Bởi vì trận chiến ấy, là hắn ta thống lĩnh đại quân. 

             Một trận này, cũng là một trận đánh sỉ nhục lớn nhất trong đời hắn ta. 

             Sắc mặt La Xuyên cũng rất khó nhìn, nhưng hắn ta vẫn lắc đầu nói: “Bọn họ chỉ có năm người, lại dám đến ngoài quân doanh chúng ta khiêu chiến, tất nhiên có bẫy rập! Huống hồ... Ngươi không phải là đối thủ của hắn!” 

             Hàm Quang hận không tìm được một cái lỗ để chui xuống, trạng thái bây giờ của hắn ta thật sự không phải là đối thủ một kiếm của Diệp Viễn. 

             Một kiếm Diệp Viễn vừa ra, lần này e là hắn ta đừng nghĩ còn sống nữa. 

             Nhưng cứ bị người ta chặn đại môn như vậy, thật là nghẹn khuất! 

             Nhìn dáng vẻ của hắn ta, La Xuyên nói: “Ngươi chờ đấy, chuyện này đại soái tất nhiên sẽ có định đoạt.” 

             Đại soái của đại quân Huyết tộc, cũng là một kẻ bán Chân Hoàng Thiên, tên là Huyết Linh. 

             Chẳng qua lúc này, hắn ta đang bẩm báo tình huống ở đây với thống soái tối cao của Huyết tộc, Lệ Hòa. 

             Cường giả Đế Cảnh của Huyết tộc, toàn bộ thủ ở xung quanh đường hầm không gian, không dám rời đi nửa bước. 

             Đại quân thì lại đóng ở bên ngoài. 

             “Đây là kế điệu hổ ly sơn của đại quân Thiên Nhất, chúng ta không thể mắc lừa! Phái vài Chân Hoàng Thiên đi qua, trực tiếp giết bọn họ! Nhớ kỹ, giết bọn họ thì có thể, nhưng phải tránh bị địch dụ thâm nhập!” Lệ Hòa lắc đầu, nói. 

             Đối với bọn họ mà nói, bảo vệ thông đạo mới là việc quan trọng nhất. 

             Vì mở thông đạo không gian này mà Huyết tộc đã phải bỏ ra giá cực lớn. 

             Một ngày nào đó thông đạo thất thủ, không ai gánh nổi hậu quả. 

             Đám người Diệp Viễn có hành động khác thường, càng khiến Lệ Hòa đề cao cảnh giác. 

             Mấy khí tức mạnh mẽ tuôn ra từ trong đại doanh Huyết tộc. 

             Mấy người Diệp Viễn lập tức quay đầu chạy! 

             Khoảng cách giữa mấy người bọn họ giữ với nhau rất vừa vặn, tất nhiên không thể chạy vào trong tay Chân Hoàng Thiên. 

             “Ui trời trời, đám hèn nhát các ngươi, vậy mà lại dùng Chân Hoàng Thiên tới bắt nạt Dương gia gia! Chờ Dương gia gia đột phá Chân Hoàng Thiên, sẽ trở lại giết các ngươi đến tè ra quần!” Dương Thanh vừa chạy, vừa hùng hùng hổ hổ. 

             “Quay về!” 

             Lo lắng mấy Chân Hoàng Thiên sẽ rơi vào bẫy rập, Huyết Linh đúng lúc gọi bọn họ trở về. 

             Mấy Chân Hoàng Thiên không cam lòng, chỉ đành trở lại đại doanh. 

             Nhưng bọn họ vừa về đến nơi, năm người Diệp Viễn lại quay lại. 

             “Đám cháu Huyết tộc, các ngươi chỉ biết dùng cảnh giới tới bắt nạt người à? Lão tử vô địch Thánh Hoàng Thiên, các ngươi ngay cả một Thánh Hoàng Thiên cũng không tìm ra hay sao? Một đám cặn bã, về sau đừng ở trước mặt Dương gia gia nói cái gì Huyết tộc đệ nhất, Huyết tộc vô địch, lão tử đánh cho các ngươi phòi phân luôn!” 

             ... 

             Dương Thanh kéo lớn giọng, ở trước trận địa réo rắt không ngừng, lời lẽ khó nghe gì đều phun ra, diễn dịch câu ‘đùa giỡn hèn hạ’ đến cực hạn. 

             Sau đó Chân Hoàng Thiên của Huyết tộc lại tới, bọn họ lập tức đào tẩu. 

             Ngươi vừa đi, bọn họ lại quay trở lại. 

             Trong đại quân Huyết tộc trực tiếp bùng nổ. 

             Nhất là các cường giả Thánh Hoàng Thiên, lòng ai cũng đầy căm phẫn, nhao nhao xin đánh. 

             “Đại thống lĩnh, thật sự là chúng ta không nhịn được! Mấy tên này, bắt nạt Huyết tộc ta không người!” 

             “Đại soái, để cho ta xuất chiến! Lão tử nhất định đánh đến phân của hắn cũng rớt ra, xem hắn còn dám nói cái gì vô địch trong cùng giai không!” 

             “Đúng vậy đại soái, coi như chúng ta không phải là đối thủ của bọn họ, Thánh Hoàng bách tử cũng không thể thua bọn họ, đúng không? Để cho chúng ta đánh một trận đi!” 

             “Để cho chúng ta đánh một trận!” 

             ... 

             Trong đại doanh Huyết tộc, kẻ hơi có chút thực lực gần như đều muốn bùng nổ. 

             Mặc dù thực lực không đủ, bọn họ cũng chủ trương xuất chiến. 

             Xưa này Huyết tộc vẫn lấy tư thế nghiền ép với liên minh Thiên Nhất. 

             Tuy chiến đấu ở phía Bắc này, nhưng trước đó bọn họ cũng từng trải qua một trận đại thắng. 

             Sự tình nghẹn tức như vậy, đúng là không phải thói quen của bọn họ. 

             Qua mấy lần, ngay cả đại soái Huyết Linh cũng có chút không nhịn được. 

             “Ba Hạo, Kim Thành, mấy Thiên Phu Trưởng các ngươi đi khiêu chiến bọn họ! Nhưng cẩn thận một chút, tuy mấy tên này miệng thối, nhưng đúng là thực lực rất mạnh, hiếm có địch thủ trong cùng cảnh giới!” Cuối cùng, Huyết Linh vẫn mở lời. 

             Trên thực tế, hắn ta cũng không thể nhịn được nữa. 

             Thân làm đại soái Huyết tộc, chỉ có hắn ta đè người khác ra đánh, từ lúc nào lại đến phiên người khác ầm ĩ trước mặt hắn ta? 

             Nhất là cái miệng rộng của Dương Thanh, thật sự làm cho người ta có xúc động muốn xé sống hắn ta. 

             Tên tiểu tử này không phải giống Cảnh Phỉ, rắm thối của hắn ta đúng là trời sinh. 

             Dù không nói lời nào cũng khiến người ta muốn quất hắn ta. 

             Huống chi, miệng tên nhãi này quả thực quá bỉ ổi. 

             Thấy Huyết Linh nhả ra, Ba Hạo và các Thiên Phu Trưởng, ai nấy đều lộ ra vẻ mừng rỡ như điên. 

             “Đại soái yên tâm, mấy người chúng ta, người nào không phải vô địch trong cùng giai chứ? Trừ khi đụng phải Thánh Hoàng bách tử, nếu không chúng ta cũng chẳng sợ ai! Mấy thằng nhãi kia là tự tìm chết!” Ba Hạo mừng rỡ nói. 

             Mấy Thiên Phu Trưởng trực tiếp phóng lên cao, đối diện với năm người Dương Thanh ở phía xa. 

             Dương Thanh vừa nhìn mấy người tới thì lập tức hưng phấn. 

             Hắn ta bỉ ổi, nhưng hắn ta cũng chính là kẻ điên. 

             Nghe nói Huyết tộc có cao thủ, cả người Dương Thân liền hưng phấn tới cực điểm. 

             “Chậc chậc, rốt cuộc Huyết tộc có mấy người cũng có huyết tính rồi! Mấy người các ngươi, kẻ nào là Thánh Hoàng bách tử? Những thứ khác thì lăn xa một chút, lão tử đánh các ngươi ra bã!” Dương Thanh được nước nói tới. 

             Đám người Ba Hạo vừa nghe, lập tức muốn xé xác hắn ta ra luôn. 

eyJpdiI6IjFXcjFwOXF1Qk9MXC80UXlreVwvek9RQT09IiwidmFsdWUiOiJuQVdpU3R6YXZOZ2hjQUxEVmpDY1d2TzJmVVdvM0ZsRU5iQ01VUnY4Um1zYUNxMzg1V052bEU5R1hnc0dONEhlU0pzb0JlZFFQVW5kUFhLWFVvVUl5eWlFbTI3TDY4a2RTQU5yajlNTHhrM3YrSW91MWZYcUxYTTZvekhmeVltTWNTYUNIaU9WTFp6MDhwK2Z1ZWJacGtiemtZMWRuMFhIbjc2Z2t2Ym82czJFdlk3b3FIcGFrK3RvXC9uMWxpNTFBNnRCQVVBcUJaK2lQeVhXaDZNUnlXbDZNU1lKVVYzOTVkazFPOSt6Ym1oVVlCWVwvbGFCajB1NzUwWlwvRkdVa1NpS252SVwvalFoQkxtdzZDbm8xQTk1bVpFWkxVeUMyUzJ6WUdCT051TjhFK1ZTbXlJVlFXQWtIZis3bmVhc3M5UUNCTmlSRWRGMmxhZ2U3dGhaNlBcL1JVNUxTTUl4dzEzb3E0NEFoQnNXcFVcL1VPQ095VENpbXZ2QWIwaXh0Q2t2b25xSWtqNFwvWTdoMU8wMEFLczhTMDFRSDRPNXVvWnl5cGRwQml5bzdtXC9SYlBnb2szRmFuTmVKSTBudmtqZE1oNWVtVGoyUFRYSFpTWmZ0bit6OFphTlB4SnhqYTAwQ1wvUEdDT2tWXC9rS2Z0Z0V5RUpMNlYweVpMTjRUWW1Ec3BMXC80IiwibWFjIjoiNThlZTcyMDkyNTAzNTkyMjg2YzI5ZjJkNzgyOWYzMmYyN2Q1YTgyNDJmNWQwYTI2OTdlNjgwM2M0YzI3MWQ2MiJ9
eyJpdiI6Ik1nUXdHbVJDMDZwUXBwbnhxemRXanc9PSIsInZhbHVlIjoiNWZFQ3RBXC9KdzllY0ljRjdoNW94YWVaeGRGOTlua1R5UGREdlVhWVwvM1JkNWt4RU83cmxUREh4Z3N6UzlPcWZldEhRZ3orQTBaYlpsTU92SXk2RnZydktURlUydGhKeDZWRDcyMEJkWEhDYzVyNkVScFJqQzg4UG5oWkloemdsakFwYXFoMWdOTUNkMSs1cktGQUNndkJvOThSS084TUZNVHBvaXVjODA2a2pUTWZtd242Rm55cjF6YUFjQlFZTDF1K0JMWk5EKzhXekVHTXpXbFhyV1wveVJDVWZJV2l2YWZwK2RyZ3pubEYxN055MlwvUTZMTXM4WVhWZmxRRkRRc3lRZzVrdlQyRnRGclpDYVNyeW84VFVvQ1NxVDZMa3FETzdaWXVrOU1PZVBTb0k3VUw1M0dtXC9zTEgxR2s5Q1J2Y1Vsd2I4WHhvTE11U1cyaHZhTHVmb21VQmdBRnoxMkhxQ3d4THJjQ0JaSjlBZU5pV1BzaVNKc3czd0NvZFZ0clJXMzF0QnIxTEF1MU5PXC9wTXJZemQyMmFId1V6MjFBK2tSRFVcL2VPdWFac2NMMnBvbVNPUEl1NVkzMzI5cVRWSDJZSm5YaHAyZ2RMbk9ROFdrdkk3RVQra3prd3hGNnZyWVF3TW5aeWtZc0lkM1wvcmo5S2k1cThYbzdLUnBNVXhsSjU0cjBZWVdMcEJHOGZXaDVBTmdZYTIwQ0w4aHVpTlNTemdSaktnakZVQUgwXC9uY2dTUWtIdnlJY2w2VUVLWXY4WGQrWklUYjVzWmFXK21PaTNTQ0oyUU1oT3FDdlRucFVDZllmd3N5VnB4WT0iLCJtYWMiOiI3MWUzMTBhZjVmYmU5MGM0MGRiZGE4Y2UyYmI5NmZiNjUwNGNlNTFjOTc2MjhhM2E3ZWM2NTI4ZmIwN2MzYTQxIn0=

             Dứt lời, trường thương của Dương Thanh rung lên, trực tiếp đánh về phía Ba Hạo

Advertisement
x