Quả nhiên, chuyện kế tiếp liền thông thuận hơn rất nhiều. 

             Đệ tử Cực Dược Tông ở trước mặt Diệp Viễn trở nên kính cẩn nghe lời không gì sánh được. 

             Không có người nào dám chống đối Diệp Viễn. 

             Đại thống lĩnh Diệp Viễn cũng thật sự là một người nói lời giữ lời. 

             Dưới sự dạy dỗ của Diệp Viễn, đám người Tiêu Sơn rất nhanh đã nắm giữ được Toàn Cơ Cửu Diệp, chính thức bắt đầu tiếp nhận trấn áp độc Huyết Ô. 

             Tuy hiệu quả trị liệu của bọn họ, xa xa không bằng Diệp Viễn, nhưng miễn cưỡng thì cũng đủ dùng. 

             Diệp Viễn chữa xong cho nhóm người khó chữa trị nhất, nguy hiểm còn lại cũng nhỏ đi rất nhiều. 

             Chẳng qua đệ tử Cực Dược Tông cũng tuân thủ quy củ mà Diệp Viễn đã định ra một cách nghiêm chỉnh, không hoàn toàn chắc chắn thì không được tự tiện thi châm cho bệnh nhân. 

             Bây giờ, tất nhiên không có ai dám phản bác nữa. 

             Trong đại điện, hơn mười vị cường giả Đế Cảnh, đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn về phía Diệp Viễn. 

             “Diệp Viễn, ngươi chắc chắn là bản thân muốn làm như vậy ư? Ngươi phải biết rằng, một khi cường giả Đế Cảnh Huyết tộc thực sự ra tay, ngươi chắc chắn phải chết!” Đam Phỉ Đế Tôn nhìn Diệp Viễn nói. 

             Diệp Viễn cười nói: “Bọn họ sẽ không ra tay! Đối với Huyết tộc mà nói, việc cấp bách, quan trọng nhất không phải là tàn sát Nhân tộc, mà là trấn thủ đường hầm không gian. Cho dù cường giả Đế Cảnh hay là đại quân Đế Cảnh, số lượng của bọn họ cũng không bằng chúng ta. Trong tình huống như vậy mà ra tay với ta là quá mạo hiểm! Lỡ đâu các ngài nhân cơ hội đi đánh lén đường hầm không gian, bọn họ sẽ mất nhiều hơn được. Đương nhiên, nếu như bọn họ thực có can đảm phái người ra tay đối phó ta, các vị Đế Tôn đại nhân có thể đùa mà thành thật, đi đánh lén đường hầm không gian! Hiện tại, Huyết tộc có mười cường giả Đế Cảnh, cho dù bọn họ phái một kẻ yếu nhất đi đối phó với chúng ta, chắc hẳn phần thắng của các ngài cũng sẽ tăng lên nhiều.” 

             Ánh mắt Đam Phỉ Đế Tôn sáng quắc nói: “Như vậy, có lẽ ngươi chết chắc rồi!” 

             Diệp Viễn lơ đễnh nói: “Không nói đến cơ hội phát sinh chuyện như vậy có xác suất cực nhỏ, mà thật sự xảy ra thì những huynh đệ khác có thể vì Thiên Nhất mà chết, lẽ nào Diệp Viễn ta không thể?” 

             Mấy ngày nay, Diệp Viễn trị liệu cho những người thương, nghe được rất nhiều câu chuyện vui buồn lẫn lộn lắm. 

             Tuy vách ngăn Tuyệt Thiên có thể miễn cưỡng chặn được Huyết tộc, nhưng tất cả mọi người đều hiểu rõ, sẽ có một ngày vách ngăn Tuyệt Thiên bị công phá. 

             Càng là khi đối mặt với sống còn, càng hiện lên vô số câu chuyện thương cảm. 

             Ví dụ như, một vị Thiên Phu Trưởng tên là Thẩm Tường, trong một gia tộc gần trăm người, toàn bộ đều tử trận trong một chiến dịch. 

             Lúc đó Thẩm Tường còn nhỏ tuổi, chỉ là Đại Cực Thiên Vị. 

             Hắn ta đã tận mắt nhìn bậc cha chú tổ tông chết trận sa trường. Cảm giác bất lực này, không chỗ nào không có. 

             Liên minh Thiên Nhất vì muốn giữ lại huyết mạch duy nhất của Thẩm gia, vốn có ý định để cho Thẩm Tường đợi ở hậu phương. 

             Nhưng sau khi thực lực của hắn ta đạt đến Thánh Hoàng Thiên, liền nghĩa vô phản cố mà gia nhập đại quân Thiên Nhất, trở thành một chiến sĩ. 

             Lần này, hắn cũng trúng độc Huyết Ô, bị thương nặng, nhưng trên mặt không có nửa điểm hối hận, còn dùng vẻ mặt kiêu ngạo nói mình đã chém giết mười tên Huyết tộc. 

             Đừng nhìn chỉ có mười người, đó chính là một chiến tích cực kỳ kinh người. 

             Huyết tộc cực khó giết chết. 

             Lại ví dụ như, bảy vị của Kính Nguyệt Tông, thánh địa cấp Chúa Tể, đã từng xuất hiện một tuyệt đại thiên kiêu tên Thạch Thu Dương 

             Vị thiên kiêu này, có thể nói là vô địch trong cùng cảnh giới! 

             Phải biết rằng cấp độ ở Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên đã được công nhận là vô địch trong cùng cảnh giới, hắn ta tỏa sáng rực rỡ đến mức nào chứ! 

             Nhưng có một lần, hắn ta dẫn dắt một nhánh đội ngũ hơn trăm người, phụ trách yểm hộ một nhánh đội ngũ bị thương rút lui khỏi chiến trường. 

             Ai ngờ, lại gặp Huyết tộc mai phục! 

             Nhánh Huyết tộc này, có chừng ba ngàn người, hơn nữa còn là đội ngũ tinh anh của Huyết tộc, mỗi một kẻ đều có thực lực siêu cường. 

             Hơn nữa, trong đội ngũ còn có cường giả Chân Hoàng Thiên! 

             Vì yểm hộ người bị thương rút lui khỏi đó, Thạch Thu Dương dẫn dắt nhánh đội ngũ trăm người này tử chiến không lùi! 

             Cuối cùng, nhánh đội ngũ trăm người này, toàn bộ bỏ mình. 

             Nhưng Thạch Thu Dương độc chiến với ba đại Chân Hoàng Thiên của đối phương, giết chết hai người trong số đó. 

             Nhánh đại quân Huyết tộc đánh lén tử thương quá nửa! 

             Đối với liên minh Thiên Nhất mà nói, đây gần như là một chuyện không thể nào làm được. 

             Một mình hắn ta độc chiến ba đại Chân Hoàng Thiên, lẽ nào không có thực lực chạy thoát? 

             Nhưng hắn ta lại không làm vậy! 

             Nói cách khác, việc hắn ta sống sót còn quan trọng hơn so với đội ngũ trăm người này, có ý nghĩa hơn đội ngũ có người bị thương kia. 

             Người này là thiên tài siêu cấp được khen có hi vọng đạt được Chúa Tể Cảnh! 

             Nhưng mà hắn ta lại không lùi bước! 

             ... 

             Từng người, chuyện cũ như vậy rất rất nhiều.... 

             Cho dù Diệp Viễn đã từng trải qua quá nhiều, nhưng có lúc cũng không nhìn được mà rơi lệ lã chã. 

             Hắn là người từ nơi khác đến, nhưng cũng là một thành viên của Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên, là một thành viên của nhân tộc. 

             Ở tuyệt cảnh như vậy, hắn cần phải nỗ lực. 

             Diệp Viễn là tuyệt đại thiên kiêu, nhưng hắn chưa bao giờ cảm thấy mình tài trí hơn người. 

             Người khác có thể trả giá, hắn cũng có thể. 

             Trên thực tế, hắn vẫn luôn làm như vậy. 

             “Tiểu tử, ngươi thật sự coi mình là vô địch thiên hạ hả? Nói cho ngươi biết, cường giả trẻ tuổi trong Huyết tộc thậm chí còn mạnh hơn so với cùng lứa ở liên minh Thiên Nhất! Theo ta được biết, lần này trong đại quân của bọn họ, ba người Diêm Mông, Vô Thương và Nguyên Tranh đã tới Thánh Hoàng bách tử! Chỉ bằng năm người các ngươi mà muốn đi chọc ổ vò vẽ đó? Vậy những Đế Cảnh chúng ta đây, về sau chẳng lẽ có thể không cần lo lắng nữa rồi hả?” Lúc này, một vị cường giả Đế Cảnh mở miệng giễu cợt nói. 

             Đây là một cường giả cấp bậc Đế Vân Thiên, tên là Vi Lương, cũng xuất thân từ Cực Dược Tông. 

             Đối với chuyện Tả Trần thu Diệp Viễn làm đệ tử, ông ta rất là khó chịu. 

             Quan trọng hơn, Trương Tú bị Diệp Viễn xử tử, là một trong những đồ tôn của ông ta. 

             Lúc đầu, ông ta đã chuẩn bị đối phó với Diệp Viễn, ai ngờ Tả Trần lại chặn ngang một chân, ông ta rơi vào đường cùng, chỉ có thể hành quân lặng lẽ. 

             Bây giờ, đối với hành vi phách lối của Diệp Viễn, ông ta lại càng không vừa mắt. 

             “Thánh Hoàng bách tử ư?” Diệp Viễn hiếu kỳ nói. 

             Minh Diệc giải thích: “Trong Huyết tộc, mỗi cảnh giới đều sẽ có một trung đội. Thánh Hoàng bách tử, chính là một trăm tên Thánh Hoàng Thiên mạnh nhất trong Huyết tộc! Mỗi người đều là thiên tài tuyệt thế! Sức mạnh huyết mạch của bọn họ cực kỳ mạnh, gần như là vô địch trong cùng giai. Bọn họ còn mạnh hơn một bậc so với tuyệt đỉnh thiên tài của liên minh chúng ta!” 

             Đương nhiên, loại cường đại này xây dựng trên căn bản bọn họ có thể sống lại. 

             Đây cũng là ưu thế lớn nhất của Huyết tộc. 

             Trong cùng giai, cho dù Nhân tộc và Huyết tộc có thực lực tương đương. 

             Nhưng một bên lại không sợ chết, ngươi giết hắn mà hắn lại còn có thể sống lại, vậy làm sao đánh? 

             Đương nhiên, điều này cũng chứng tỏ thực lực Thánh Hoàng bách tử mạnh đến mức nào. 

             Diệp Viễn hiểu rõ, cười cười nói với Vi Lương: “Thứ nhất, ta không phải là tiểu tử, áp bối phận, ngươi nên gọi một tiếng sư đệ! Thứ hai, cái gì mà Thánh Hoàng bách tử, chẳng qua là gà đất chó sành! Trong Thánh Hoàng Thiên, thực sự ta chưa từng sợ người nào!” 

             Mặt Vi Lương tối sầm, những lời này của Diệp Viễn đốp chát vào ông ta. 

             Một Thánh Hoàng Thiên mà lại dám xưng huynh gọi đệ với ông ta! 

             Nhưng cố tình là ông ta lại bó tay, không có cách phản bác! 

             “Ha ha, không biết trời cao đất rộng! Đã vậy, ngươi có chết cũng đừng trách bổn tọa không nhắc nhở!” Vi Lương cười lạnh nói. 

             ... 

             Mấy ngày sau, trên đại dương, trước trận địa của đại quân Huyết tộc, năm bóng người từ trên trời giáng xuống. 

eyJpdiI6IlkwODJxZmx6OStSSmR1S3JHaHNsQWc9PSIsInZhbHVlIjoibTlyRXoyQTg1bkVmQ01aazdNNGIyd1U2N3QrVzJJaVwvdFN1OTlSQ1wvRHdwV3BWRFA0VkUzOWxrZ3RhV2krTmU4ajhnTmtRbjR5RVUxOGxkRlNOQXBZdmh0b3hsM0JyZkhadGtieHAzTzVnZkw3WmQwVlFEZDViTjhWK3VFREdYTjgybFZvTkpwZFpMVmY2MlRUc1l1QWI0dER4MFNUNFdNVkRtVFpmeGJCbUJHRTk0YjI3OWlFdms1bHlRWTlvTlhPTGYwMHBFVVQ2aGR0dmJ5cnFOaVwvQk1yMjdiMmt4aElVVmF4XC81MGVSSitGeVp2bmZIU0dRMEZVdERRZzJMcWw3bnlJUlNHWFZcL1BibGR4eStVc3hpQlQ1czFPTWJUMjJ6OUYyZXQ0UlFSaHk0cTJUOWNDZ2VzRG9oR04wb2dXQiIsIm1hYyI6Ijg2NmU3MDVlZDgzNjQwMmY4ZDcyNTk3ZDA5OWFkYzNjNTZkYTkwODdlNGQzZDQ0ODY5NmJkNzNkMmI1ZWUwZmMifQ==
eyJpdiI6ImlBeDc5V25kSk1RSXZTUzJXTE9DRnc9PSIsInZhbHVlIjoiU2FRVGJyQXl4d1JOWWowQ3BhUnV2WGlvVnVwbWtQd0kxMlJhUkQzbytQUEJYUHNoc2dLXC9WN0xJMmtJOGJMQkRyUlJCak91XC9kQ0tLVER1dWFXZ1RRQ2I2RUFPWVBaUE53OWMzY3pnM2ZrYWpiRVwvMWMwTmNwaFp5cW9XVzFiVHdvamhEQVBiaDZOUUFIN3BkMlFLNjN1N3lFQ0lEclRSUHB1Y3pJcHNZY3BnV2R6MnljaWMzUm8zUHVGS1wva0lyN1lZV3p2SU1aa3QzTjhcL25vWTBjUUd6RDlVSDdaTmFqQmQwT3dOZ1dISDQyOFdacjJoam96ejdDSld5VEM0RDNyTXcrWHVpWGNCQnV4U2YySU1YVjhaUlNRalVJV2MybmxuMUtNalQ4c2hWTEl0QnNRT25UYmc5S3h3cmNHMVhrV25HQThlWHFoVHkrQTJlR1lTMlc3aGxoaEt3NFk0ZUQ2YWZiRE5JWkE5RVBQOW9zZklBTVVMb3d4RjJ1VHhVSVJSQ2F4NG5UTklOM1loT2NwN2s4WVY2a2tCbldQUFJOQkRKUU04NmNRdFpyRStMcStmeUgzRTFueTFDZTB6b0g3RW5Dd1BpWGxHNlMyR3BCd3ZsMmRqeE1TZDhLSUZrU0xSNjFNcmpUNUwrRTBMMko1TzdZcDBWRGwwME42UW5JbG5YUHN1NlBEK2RZN1lTbVFLaDZHUzcxWXl6THVUZzNRbEJNeFhXdnJkaGY5NkxDRzVydUVNTHJRbnFJMnRqWXZSSllrRUlsMW5PcTMyNTNyRkQ0bTR2ZkxZR0ZBWEpIVElSNGgxYWNXWSttQjFkYXNQQ2N1eDZkV2xqQjVwTlJBVUlJSjhYT0thMEdmYk01XC9EUGt5NllGWGtUdGJ1TGhwTDdwaDhIYU1EbkdPSUJGa1RJakNpelBFaTdjZkoxQ0s0dnljSTlcL1wvWlF6MktCRnZqd0VQd1FaOG1uMEVzaDdtZmJacjVzZDcxRGs9IiwibWFjIjoiYzdkMDEwMzVlNjNlMjkyMDY0NWZkOWY2YTgwMmM2NzkwYjUxODc2ZTRiMWZlMTA5NzM0MDBlNTExZmVmOTYyYiJ9

             Dương Thanh hô lớn, cảm giác vô địch này đã trở về!

Advertisement
x