“Lão tổ, tên Diệp Viễn này khinh người quá đáng! Một tên Thiên Dược Sư ngũ phẩm nho nhỏ mà lại dám cáo mượn oai hùm, giết đệ tử Cực Dược Tông chúng ta! Nếu như chuyện này cứ quên đi dễ dàng như vậy, sau này Cực Dược Tông ta còn mặt mũi nào đối diện với liên minh Thiên Nhất chứ?”
Trước mặt Tả Trần Đế Tôn, Tiêu Sơn không ngăn được lửa giận của mình.
Cực Dược Tông đáng được tôn sùng đến mức nào, đệ tử Cực Dược Tông tôn quý cỡ nào?
Một Thiên Dược Sư ngũ phẩm nho nhỏ, vậy mà lại cưỡi trên đầu bọn họ!
Có thể nhẫn nại, nhưng không thể nhẫn nhục!
Nhưng, cho dù lửa giận Tiêu Sơn có lớn như thế nào, Tả Trần dường như vẫn vô cùng đạm nhiên.
“Chỉ là mấy chuyện này thôi à? Bản tọa đã biết.” Tả Trần thản nhiên nói.
Tiêu Sơn sửng sốt, đây là phản ứng gì chứ?
“Lão tổ, Diệp Viễn...”
“Quản đệ tử trong môn cho tốt, đều phải vâng theo mệnh lệnh của Diệp Viễn! Nơi này là quân doanh, hắn là đại thống lĩnh của Thiên Dược Sư, mặc kệ ngươi là tông môn nào, đều phải phục tùng mệnh lệnh!” Tả Trần thản nhiên như trước, nói.
Tiêu Sơn có chút hoài nghi lỗ tai của mình, có nghe lầm hay không vậy?
Tả Trần lão tổ là cường giả Đế Hạo Thiên của Cực Dược Tông, ông ta lại muốn môn nhân của mình nghe theo mệnh lệnh một tên Thiên Dược Sư ngũ phẩm?
“Sao... Tại sao có thể như vậy? Lẽ nào đệ tử Cực Dược Tông ta, cứ chết vô ích như vậy sao?” Tiêu Sơn không cam lòng nói.
Tả Trần nói: “Sao lại chết vô ích? Trương Tú chết, chết quang vinh, chết có ý nghĩa. Truyền lệnh tam quân, Trương Tú không coi ai ra gì, lại dám phạm thượng, coi mạng người như cỏ rác, tội nặng nên trảm! Diệp Viễn nhiều lần lập kỳ công, có thiên phú Đan Đạo hơn người, bản tọa muốn thu làm đệ tử thân truyền. Đợi ngày chiến sự phía Bắc đại công cáo thành, bản tọa sẽ chính thức thu hắn làm đồ đệ.”
Tiêu Sơn trợn tròn mắt, đầu óc hắn ta giống như đã không còn cách nào suy nghĩ được nữa.
Từng câu nói của Tả Trần Đế Tôn, khiến hắn ta chấn động muốn hôn mê.
Diệp Viễn giết đệ tử Cực Dược Tông, lão tổ chẳng những không ra mặt vì chuyện này, lại còn nói giết thật tốt?
Không phải, đây không phải là trọng điểm!
Đệ tử thân truyền!
Tả Trần Đế Tôn lại muốn thu Diệp Viễn làm đệ tử thân truyền!
Việc này... Việc này quá dọa người rồi!
Tả Trần Đế Tôn, chính là lão tổ Đế Hạo Thiên.
Ông ta lại đích thân đứng ra, thu một Thánh Hoàng Thiên nhỏ nhoi làm đệ tử thân truyền?
Chuyện thế này, quả thực còn làm người ta khiếp sợ hơn cả mặt trời mọc từ hướng tây!
Những cường giả Đế Tôn này, người nào người nấy điên hết rồi sao?
Diệp Viễn nhanh chóng biến hoá, trở thành sư thúc của mình rồi à?
Điều này quá hoang đường!
Một con dế choắt quê mùa mà lại thành tiểu sư thúc của mình!
Đột nhiên, Tiêu Sơn cảm thấy thế giới này quá mức điên cuồng.
Hắn ta không biết mình rời khỏi đó như thế nào, đầu óc cứ mơ mơ hồ hồ.
Cường giả cấp bậc như Tả Trần căn bản là khinh thường giải thích với Tiêu Sơn.
Ông ta muốn làm thì làm.
Minh Diệc có thực lực như vậy, đã đạp nửa chân vào cánh cửa Đế Cảnh, mới có thể được vài phần coi trọng của Đam Phỉ.
Về phần Tiêu Sơn, còn chưa đủ tư cách đâu.
Tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay quá mức huyền huyễn, không có cách nào tưởng tượng nổi.
Đầu tiên là Đam Phỉ Đế Tôn tự mình ra mệnh, Diệp Viễn trở thành đại thống lĩnh nhóm Thiên Dược Sư.
Tiếp đó, lão tổ Cực Dược Tông, Tả Trần Đế Tôn lại muốn thu Diệp Viễn làm đệ tử thân truyền!
Hai đại Đế Tôn đỉnh cấp, vậy mà lại cùng lúc cất nhắc một tên Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ!
Vị trí đại thống lĩnh nay đã cực kỳ được tôn sùng.
Bây giờ, Diệp Viễn lại thành đệ tử của Tả Trần Đế Tôn, điều này còn đáng sợ hơn nhiều.
Không nói cái khác, chỉ là bối phận của Diệp Viễn đã đủ hù chết người ta rồi!
Phải biết rằng, ở Cực Dược Tông, dù cho là cường giả Đế Vân Thiên nhìn thấy Tả Trần cũng phải cung kính kêu một tiếng sư bá!
Tả Trần cũng là nhân vật có thực lực cực mạnh trong số các Đế Hạo Thiên.
Địa vị của ông ta ở Cực Dược Tông cũng vô cùng cao.
Không biết có bao nhiêu người muốn trở thành đệ tử của ông ta, tuy nhiên cũng không thể được.
Thậm chí trong đó còn bao gồm một ít cường giả Đế Vân Thiên!
...
Không ngoài dự liệu, toàn bộ đại quân phía Bắc lại một lần nữa nổ tung trời!
Tả Trần Đế Tôn thu Diệp Viễn làm đệ tử thân truyền, chuyện này quá mức chấn động.
Trong bộ doanh trại, khắp nơi đều đang nghị luận.
“Điên rồi! Đúng là điên rồi! Ta còn tưởng rằng, lần này Tả Trần Đế Tôn sẽ giận dữ, thậm chí oán giận đến rạn nứt với Đam Phỉ Đế Tôn luôn rồi chứ. Nào biết, chẳng những ông ta không làm vậy, lại còn muốn thu Diệp Viễn làm đệ tử thân truyền!”
“Đúng là động tác thần kỳ! Diệp Viễn làm đại thống lĩnh giết đệ tử Cực Dược Tông, lão tổ Cực Dược Tông chẳng những không trách tội, ngược lại còn muốn thu hắn làm đệ tử!”
“Xem ra Cực Dược Tông cũng không phải toàn là hạng người hoành hành ngang ngược! Đại nhân vật phía trên đều có đôi mắt sáng như tuyết!”
“Đại thống lĩnh Diệp Viễn là ân nhân của chúng ta, hắn có thể một bước lên trời, chúng ta cũng cùng có quang vinh!”
...
Khiếp sợ hơn, không ít người ở đây đều vì mà Diệp Viễn cảm thấy vui vẻ.
Hiệu ứng náo động của chuyện này, rất nhanh đã quét sạch lo lắng chiến bại lúc trước.
Yêu ai yêu cả đường đi, không ít quân sĩ vốn đã phản cảm với Cực Dược Tông, nay cũng hạ xuống rất nhiều.
Lúc Đam Phỉ Đế Tôn nghe được tin tức này, không khỏi sửng sốt, chợt bật cười nói: “Tả Trần lão nhị, quả nhiên vẫn khôn khéo trước sau như một! Một chiêu này biết thời biết thế, thực sự là dùng kỳ diệu tới đỉnh cao!”
Minh Diệc cười khổ nói: “Ai có thể ngờ được một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ, lập tức trở thành nhân vật chạm tay là có thể bỏng của đại quân phía Bắc chứ! Lần sau ta nhìn thấy hắn cũng phải kêu một tiếng sư thúc rồi! Sao còn làm đại soái được chứ?”
Đam Phỉ nghe vậy thì cười to nói: “Thú vị! Thú vị! Lão già Tả Trần này, từ trước đến nay không đi theo một khuôn mẫu, điểm này làm bản tọa kính phục nhất! Chẳng qua một bút lần này, thật đúng là đã làm cho ta sợ ngây người! Nhưng nói đi nói lại thì, Diệp Viễn đúng là một hạt giống tốt khó có được! Chỉ tiếc... Là một nghịch tu!”
Trong lời nói, mang theo tiếc nuối vô tận.
Sao ông ta lại không biết, Diệp Viễn là một mầm mống tốt chứ?
Nhưng mệnh nghịch tu, thân bất do kỷ!
Từ cổ chí kim, có bao nhiêu nghịch tu có thể tu đến Đế Cảnh chứ, chỉ là lông phượng và sừng lân mà thôi.
Có thể tu luyện tới Đế Hạo Thiên, càng là số có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Tu không đến, có nghĩa là thế nào?
Tử vong!
Chết dưới Đạo kiếp!
Không thành công, thì sẽ chết!
Thời điểm Diệp Viễn tự mình nghe được tin tức này, khuôn mặt cũng đầy vẻ ngơ ngác.
Ngay cả mặt mũi Tả Trần Đế Tôn thế nào hắn cũng chưa từng thấy, đối phương lại muốn thu mình làm đệ tử thân truyền à?
Chẳng qua nghĩ lại, hắn liền hiểu được ý nghĩ của Tả Trần.
Hành động này, có ý nghĩa bất phàm!
Quả nhiên, những đại nhân vật này mạnh như thác đổ, không một ai là đơn giản!
Bản thân dùng bốn lạng đẩy ngàn cân, đối phương cũng là một người biết thời biết thế.
Vậy là đã trở thành đệ tử của người khác rồi à?
Cũng không thèm tới hỏi ý của mình như thế nào à?
Biết đâu, mình từ chối thì sao?
Được rồi, thật ra bản thân Diệp Viễn cũng có chút động lòng.
Cho dù thế nào, ở Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên, Cực Dược Tông chính là tông môn Đan Đạo mạnh nhất, không ai sánh bằng!
Có thể trở thành đệ tử Cực Dược Tông, cho dù là kẻ nào thì cũng không thể cự tuyệt.
Huống chi, sư tôn lại là một Thiên Dược Sư bát phẩm có cảnh giới Đế Hạo Thiên chứ!
Đối với đám người Tiêu Sơn, Diệp Viễn coi thường.
Diệp Viễn tự cao tự đại, nhưng còn chưa đến mức không biết trời cao đất rộng.
Ở trước mặt Thiên Dược Sư bát phẩm, hắn chỉ là con kiến hôi mà thôi.
Hơn nữa Diệp Viễn cũng biết, đám người Tiêu Sơn cũng không phải là nhóm đứng đầu ở Cực Dược Tông.
Tinh anh chân chính đều ở phía Nam.
Chiến sự phía Bắc quá mức đột ngột, trong thời gian ngắn, không cách nào phái đệ tử tinh anh chân chính đi qua đây.
Phải biết rằng, trước đây một Đan Minh Thánh tử như Thương Vĩnh Ninh, đã gần như dồn được Diệp Viễn đến tuyệt cảnh.
Mà hắn ta chỉ là đệ tử bị Cực Dược Tông vứt đi, được Lý Trường Sinh dạy dỗ mà thôi.
Nhưng mà việc cấp bách trước mắt, không phải là bái sư, mà là thật sự giải quyết độc Huyết Ô!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất