Diệp Viễn cưỡi Đại Hoàng, thong dong nhàn nhã dạo bộ trên biển. 

             Tốc độ không mau cũng không chậm. 

             Tiểu Long Nữ Cảnh Phỉ biến thành một con giao long, xoay vòng trên đỉnh đầu hai người họ như chú chim sơn ca vui vẻ. 

             Rất rõ ràng, họ không hề bận tâm đến chuyện của đám Hải Tộc kia. 

             “Diệp Sư, chúng ta thảnh thơi như vậy thật sự không sao chứ?” Đại Hoàng hơi thấp thỏm lo lắng nói. 

             “Ai ya, sao con trâu vàng nhà ngươi lại dông dài như vậy? Diệp Viễn ca ca của ta là đệ nhất thiên hạ, đám Hải Tộc thối này nào phải là đối thủ của huynh ấy chứ?” Diệp Viễn vẫn chưa lên tiếng, Cảnh Phỉ đã ngắt lời. 

             Diệp Viễn mỉm cười nói: “Không phải không chạy mà là có chạy cũng không thoát được. Nếu sớm muộn gì đều phải đánh một trận, vậy thì chiến thôi.” 

             “Nhưng nếu như động tới Chân Hoàng Thiên...” 

             “Chân Hoàng Thiên đâu có nhàm chán như vậy, thật sự muốn ra tay thì Trác Bất Phàm đã chết từ lâu rồi, sao có thể đuổi giết ngàn vạn dặm chứ?” Diệp Viễn cười nói. 

             Đại Hoàng ngẫm nghĩ một chút, cũng đúng. 

             Trong mắt Chân Hoàng Thiên, Thánh Hoàng Thiên chẳng qua cũng chỉ là con kiến mà thôi. 

             Giết một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ lại chẳng kiếm được bao nhiêu chỗ tốt, nào sẽ thật sự để ý đến chuyện nhỏ nhặt này? 

             Dựa theo sự hiển thị của Hải Đồ, họ mới đi chưa được nửa đường của Thiên Quỳ hải vực. 

             Hải vực cấp Chân Hoàng quá lớn, gần như gấp vạn lần Kế Nam hải vực. 

             Dù Diệp Viễn dốc hết sức lên đường, cũng cần phải mất một đến hai năm. 

             Hoàn toàn không chạy thoát. 

             Đột nhiên, Diệp Viễn xoay chuyển ý niệm nói: “Đến rồi! Là hai vị Thánh Hoàng Thiên đại viên mãn.” 

             Cơ thể Đại Hoàng trở nên căng chặt, làm tốt công tác chiến đấu. 

             Mấy giây sau, hư không rung chuyển, trên mặt biển xuất hiện một đám đông cường giả. 

             Đếm kỹ một chút, áng chừng có khoảng hơn sáu mươi vị cường giả Thánh Hoàng Thiên, gấp đôi lúc trước! 

             Kình Lan làm gương trước, nhìn Diệp Viễn rồi lạnh lùng quát lên: “Tiểu tử, ngươi dám gây rối ở Thiên Quỳ hải vực, chán sống rồi sao?” 

             “Diệp mỗ không hề gây rối, chẳng qua xá muội nghịch ngợm, ta sẽ gánh lấy họa do nó gây ra.” 

             Diệp Viễn bình thản nói nhưng lại cực kỳ khí phách. 

             Tất nhiên không thể nào đưa Cảnh Phỉ ra được. 

             Một khi đã thế vậy chỉ có nhận lấy! 

             Kình Lan nghe xong cười chế giễu nói: “Ngươi chỉ là một tên Thánh Hoàng Thiên hạ vị nho nhỏ, có thể gánh nổi sao?” 

             Diệp Viễn hờ hững nói: “Có gánh nổi hay không cứ thử thì biết!” 

             “Được, vậy thử xem.” 

             Kình Lan hét lớn một tiếng, đánh ra một quyền vang dội. 

             Một con cá voi khổng lồ huyễn ảo trực tiếp lao về phía Diệp Viễn. 

             Diệp Viễn nhướng mày, không nghĩ tới tên này lại là một cường giả hóa hình. 

             Nhưng hắn không hề do dự cũng tung ra một đấm. 

             ‘Ầm! ’ 

             Mặt biển chấn động, con cá voi khổng lồ huyễn áo kia lại bị đánh tan chỉ bằng một đấm của Diệp Viễn. 

             Thế nhưng mấy vị Thánh Hoàng Thiên trực tiếp bị hất văng bởi một chiêu quyết đấu giữa hai người. 

             Có thể thấy sức lực của chiêu này mạnh mẽ đến nhường nào. 

             Kình Lan co rụt con ngươi, kinh hãi trước thực lực của Diệp Viễn. 

             “Hóa ra là nghịch tu! Thảo nào thực lực lại mạnh như vậy!” Kình Lan ngạc nhiên hô lên. 

             Diệp Viễn kinh ngạc nói: “Thì ra ngươi lại biết về nghịch tu.” 

             Kình Lan nói với vẻ mặt khinh thường: “Điều này có gì hiếm lạ chứ! Trong biển rộng có rất nhiều thiên kiêu, dần dà ít nhiều cũng sẽ xuất hiện một vài anh tài ngay cả ông trời cũng phải ghen tị! Nhưng nếu ngươi đã bước lên con đường này cũng không sống được bao lâu! Ngươi giao nha đầu này ra, bổn tôn có thể khiến ngươi bình yên vượt qua quãng đời còn lại.” 

             Diệp Viễn cười nói: “Quãng đời còn lại vẫn rất dài, không cần ngươi nhọc lòng.” 

             Kình Lan cười lớn nói: “Tiểu tử, đừng tự thôi miên chính mình! Trong biển cả của ta, dù nghịch tu có luyện đến Chân Hoàng Thiên thì kết cục cuối cùng cũng chết thê thảm bởi đạo kiếp, không trừ một ai! Ngươi, dựa vào cái gì để trở thành ngoại lệ chứ?” 

             Diệp Viễn cười nói: “Ta nắm giữ mạng của mình chứ không phải do ông trời.” 

             Kình Lan cười mỉa mai nói: “Xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa nhỏ lệ! Tinh Diệu cùng xông lên, giết chết tên tiểu tử này!” 

             Tinh Diệu ở bên cạnh gật đầu, cơ thể đột nhiên lóe lên biến mất không thấy. 

             Những Thánh Hoàng Thiên khác lại vội vàng lùi lại. 

             Giây tiếp theo, bên người Diệp Viễn xuất hiện rất nhiều điểm sáng như những ngôi sao. 

             Vẻ mặt Diệp Viễn thay đổi, cảm nhận được sự nguy hiểm cực lớn. 

             Thân mình khẽ lắc, muốn thoát khỏi những điểm sáng như sao trời này. 

             Nhưng đúng lúc này, con cá voi khổng lồ của Kình Lan lại lao tới lần nữa. 

             Lần này Kình Lan cũng không dám xem nhẹ Diệp Viễn, trực tiếp điều động bảy phần thực lực. 

             Năm con cá voi khổng lồ chặn lại tất cả đường lui của Diệp Viễn. 

             “Tiểu tử, dù ngươi có nghịch tu cũng không nên xem thường năm vị đại chiến tướng của Thiên Quỳ hải vực chúng ta! Đi chết đi!” Kình Lan hét to một tiếng, bùng nổ toàn bộ khí thế. 

             Ánh mắt Diệp Viễn trở nên nặng nề, giữa mày mơ hồ hiện lên một thanh kiếm nhỏ. 

             Hắn chợt quát lên một tiếng, điên cuồng tấn công xung quanh. 

             Cùng lúc đó, những điểm sáng như sao trời kia đột ngột nổ tung. 

             Trên biển cả rộng lớn giống như đang bắn pháo hoa rực rỡ. 

             ‘Ầm ầm ầm... ’ 

             Tiếng nổ đáng sợ trực tiếp hoàn toàn chôn vùi Diệp Viễn. 

             Đại Hoàng trông thấy cảnh này, cũng co rụt con ngươi. 

             Thực lực của hai vị Thánh Hoàng Thiên đại viên mãn thật cường đại! 

             Sắc mặt Cảnh Phỉ cũng trở nên tái nhợt, vỗ ngực nói: “Không sao, không sao, Diệp Viễn ca ca là người mạnh nhất, nhất định sẽ không có chuyện gì.” 

             “Hừ! Nha đầu thối, ngươi vẫn nên lo lắng cho chính mình thì hơn! Năm vị chiến tướng dưới quyền của Thiên Quỳ Hoàng Tôn đều là cường giả hóa hình! Lần này vì để đối phó với tên tiểu tử kia, lập tức đã điều động hai vị, lần này tên kia chết chắc rồi!” 

             Đám người rùa lớn đã nóng lòng qua đó vây giết Cảnh Phỉ từ lâu. 

             Mà một nhóm khác cũng bao vây tấn công Đại Hoàng. 

             Khiến họ hoàn toàn không có cách nào tham gia trận chiến giữa Diệp Viễn cùng hai vị chiến tướng. 

             Quá mạnh rồi! 

             Nếu họ gia nhập vào đó, chỉ thể bị giết trong vài giây! 

             ‘Phụt! ’ 

             ‘Phụt! ’ 

             Ô Chuyên còn chưa dứt lời, hai người Tinh Diệu và Kình Lan cùng lúc phun ra máu, cơ thể bị hất văng ra. 

             Nơi bị nổ tung ban đầu lại hình thành một dải đất chân không, lấy Diệp Viễn làm trung tâm. 

             Diệp Viễn hoàn hảo không hề xây xước gì, còn hai người kia lại bị thương bởi lực chấn ngược. 

             Những Thiên Quỳ Hải Tộc có mặt ở đó lần lượt thay đổi sắc mặt. 

             “Sao... sao có thể chứ? Nghịch tu cũng không mạnh như vậy được! Hắn mới đạt tới Thánh Hoàng Thiên hạ vị thôi!” 

             “Hai vị chiến tướng lại không phải là đối thủ của tên tiểu tử này!” 

             “Nghe đồn Cửu Mệnh hải vực cũng từng xuất hiện một vị nghịch tu, nhưng lúc hắn ta đạt tới Thánh Thiên Hoàng hạ vị, cùng lắm cũng chỉ có thể chống lại một vị Thánh Hoàng Thiên đỉnh phong thượng vị! Tại sao tên tiểu tử này lại mạnh như vậy?” 

             Không phải không có kẻ nghịch tu, nhưng họ chưa từng gặp một tên biến thái nhường này! 

             Những kẻ nghịch tu bình thường đã rất ghê gớm khi có thể vượt hai cảnh giới nhỏ chiến đấu với kẻ địch. 

             Nhưng Diệp Viễn trực tiếp vượt qua ba cảnh giới nhỏ để chống địch. 

             Hơn nữa đây là lấy một chọi hai! 

             Còn là hai vị cường giả hóa hình! 

             Người có thể chen vào năm vị trí chiến tướng đều là những kẻ có thực lực vô cùng cường đại. 

             Thánh Hoàng Thiên đại viên mãn của Thiên Quỳ hải vực tự nhiên không chỉ có năm người họ. 

             Nhưng năm người họ lại là kẻ mạnh nhất. 

             Nhưng hiện tại hai người hợp sức vẫn đánh không lại Diệp Viễn, điều này có chút dọa người. 

             “Chết tiệt, tên tiểu tử này tu luyện Tam Pháp nghịch tu, quá mạnh, hai người chúng ta không thể đỡ nổi! Ô Chuyên, ngươi mau truyền tin, kêu Tử Đàn cùng với Trảm Hồn cũng đến đây!” Kình Lan quát lớn. 

             Nghe thấy vậy, Ô Chuyên vô cùng kinh ngạc. 

             Tên tiểu tử này lại mạnh đến mức này ư? 

eyJpdiI6IjlXeUxHXC9RWU1FdGdRN2JFbXNcL2dUdz09IiwidmFsdWUiOiI1MllxVkt4Z2tSSFM4R2NzRUVvV2ljbXNCT1lRcm5VRnJIN3E5RHdNc1E2a25nVW5uS29UZVZLTmI5MXdHRWlCenhCcEdjakpzVWx0TUs5V0wrOGc5dm5FZW9ER0Y3djF1dDhaOFI4c1l5eUdoN0dwOHhtTE9kXC9GbHVpQXJydGw2XC9KajRxTDRBT2c1SzdlNEtiN245TlFxeVoralJ5RytMVjdvRFFJZHErXC93dEJtNWM0SHZaRGs2clBzTzVYK0hzTjRnSDR5VGxXMmRTV2c0U0VhZ2ZRcXl5ZUZvRjVpdmdMQU5QWFJIaU9NUkxEaEpvVjhaNVlDUkJTbTVXcWhnYllsQmdWcHpteWdRV0Y1dk1xbTdSZz09IiwibWFjIjoiOWRkZDc1MGJjODkyZGZjZjA5YTBmMGM1NDFhOWNjNjUzZjZkYjIzY2Q5ZjcxZTI0MzNjZDY5MTkyZmNmY2NlZCJ9
eyJpdiI6IlhpOFlUQ1BKOFllZHo1WGZySExcL2VnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlZxaEhYenpJeXpCNWt6YjdpbnM4Mm1Hd2x5QUFCMjVlc3RTVHNWbkMzNXdIUVNaZ25semxHUlI0NDNTcmNYXC9pN1l0d0JicUIxcHRwTEJtWWl6MFwvQ1JkUXJVTXg1cERKbVdSc3djVUM5SzhLR3NmR1VNRzQxWWk5emw3M0o0S1Jub21reFVTYkxSYk40NXB6WVl6SHpQQ0tcL1lIc2QyZVwveWlyMVlNQ1NDTHBcL0thb3lHRXhWczU5N1wvOTdONWd0R2tNdm1xVWd6TlZYdnpZZHUxNjRYQzNyVWxlYkkza1BPa2t3cUVtZ0taZUR2a3JFVHcwNVVabVBmdUlnMjJPaXAiLCJtYWMiOiI1ZjIxYmJiMGEyZDBiNzJlNmQ1MDYwNmM3NWNkYWNhNTA4MzAyNWUzNzU2YzFlYWM2OTZhZjdiZDc4YjFlOGIzIn0=

             Thanh kiếm nhỏ như ẩn như hiện ở giữa mày của Diệp Viễn, không ngừng vận chuyển sức mạnh của ba quy tắc lớn, khí thế cuồn cuộn, đánh đến độ hai người Kình Lan và Tinh Diệu liên tiếp bại trận lùi lại.

Ads
';
Advertisement
x