Diệp Viễn không để ý tới Cảnh Phỉ, hờ hững nói: “Không biết mặt mũi của Diệp mỗ đáng bao nhiêu tiền nhỉ?” 

             Khi nãy hắn đã hạ thủ lưu tình, chỉ đánh bay những người này thôi. 

             Nếu không phải vậy thì bọn họ mới nhận một cú đánh của Diệp Viễn đã bị giết chết rồi. 

             Tuy rằng bây giờ hắn chỉ là Thánh Hoàng Thiên đỉnh phong hạ vị, nhưng kể từ khi chính mình đi theo con đường nghịch tu, hiểu biết của hắn về Đại Đạo càng thêm sâu sắc. 

             Mỗi một cử chỉ giơ tay nhấc chân đều bày ra uy lực. 

             Tất nhiên thoạt nhìn nha đầu Cảnh Phỉ này không đứng đắn, nhưng thật sự cũng không phải là kẻ ngốc. 

             Thật ra thực lực của đám Thánh Hoàng Thiên mà nàng ta chọc phải này cũng không được coi mạnh lắm. 

             Nếu là kẻ quá mạnh, Cảnh Phỉ cũng không thể nào chạy trốn khỏi bàn tay nhiều người như vậy. 

             “Ô Chuyên, tên tiểu tử này mạnh quá!” Một con cua khổng lồ nói với con rùa lớn, trên mặt lộ vẻ sợ hãi. 

             Đám Thánh Hoàng Thiên có mặt tại đó ai nấy đều tỏ ra cực kỳ khiếp sợ. 

             Thực lực của Diệp Viễn quá cường đại, vừa rồi nếu như hắn ra tay tàn nhẫn thì họ đã chết rồi. 

             Con rùa lớn hừ lạnh một tiếng, nói: “Tiểu tử, ngươi thật sự muốn nhúng tay vào chuyện của Thiên Quỳ hải vực sao? Ngươi phải biết rằng, năm đó có một tên tiểu tử loài người bị hải vực của chúng ta đuổi giết ngàn vạn dặm, suýt chút nữa mất mạng.” 

             Diệp Viễn nghe xong, không khỏi nhướng mày. 

             Lẽ nào người này là Trác Bất Phàm? 

             Trác Bất Phàm hoành hành ngang ngược ở Vũ Thanh đại lục, cũng phải trải qua những chuyện như này sao? 

             “Ha ha, suýt chút nữa mất mạng, nhưng chẳng phải vẫn chưa chết đấy sao? Đừng nghi ngờ gì nữa, ta nhất định quản chuyện của nha đầu này. Các ngươi có điều gì không hài lòng, cứ tìm ta!” Diệp Viễn thản nhiên nói. 

             Hắn đã rất nể mặt đối phương rồi, nếu bọn họ thật sự muốn gây thù chuốc oán, vậy thì cứ tới thôi. 

             Ngay cả thiên đạo Diệp Viễn hắn còn không sợ, chẳng nhẽ lại sợ đám Hải Tộc này sao? 

             Hơn nữa, Trác Bất Phàm có thể lao ra ngoài, lẽ nào Diệp Viễn hắn không thể làm được? 

             Ô Chuyên nghe vậy giận dữ nói: “Được lắm! Tiểu tử, cứ sẵn sàng đón nhận lửa giận của chúng ta đi! Đi!” 

             Một đám la hét rời đi. 

             Mà lúc này, Diệp Viễn vươn một bàn tay ra, phóng ra một lực hút khổng lồ. 

             Cảnh Phỉ đang định chạy trốn đã trực tiếp bị hắn túm trở lại từ hư không. 

             “Sao thế, gây chuyện còn muốn chạy à?” Diệp Viễn nói với vẻ mặt không tốt. 

             “Nào... nào có? Muội chỉ muốn đi... muốn đi dò đường, hì hì...” Cảnh Phỉ xấu hổ cười nói. 

             “Đại Hoàng, đánh mông! Đánh thật mạnh vào, đừng nương tay! Da của nha đầu này dày lắm.” Diệp Viễn thờ ơ mở miệng ra lệnh. 

             “Ai nha, đừng mà! Diệp Viễn ca ca, thật sự không cần đánh muội! Muội... muội là vì huynh nên mới gây ra họa lớn! Huynh xem!” 

             Cảnh Phỉ vừa nói vừa lấy ra một tấm da. 

             Diệp Viễn nhận lấy nhìn qua, hóa ra là một tấm bản đồ. 

             “Đây là?” 

             “Đây là Hải Đồ! Chẳng phải huynh muốn đi tới một mặt khác của biển cả hay sao? Huynh cứ hấp tấp đi bừa như vậy rất dễ xảy chuyện! Huynh phải biết, trong biển không chỉ có Chân Hoàng Thiên, trong một vài hải vực cường đại thậm chí còn có chân linh cấp đế! Dù huynh có mạnh đến cỡ nào cũng không phải là đối thủ của họ đâu! Có được tấm bản đồ này, huynh có thể tránh những hải vực cường đại kia, tự nhiên sẽ an toàn hơn nhiều.” 

             Diệp Viễn ngạc nhiên liếc nhìn Cảnh Phỉ, không nghĩ tới nàng ta lại lấy ra thứ này. 

             Quả thật, đây cũng chính là điều Diệp Viễn lo lắng nhất khi đi đường biển, 

             Biển cả quá rộng lớn, mênh mông không biết đi đâu về đâu. 

             Một khi họ xông nhầm vào hải vực cường đại, vậy đúng là chết thế nào cũng không biết. 

             Trên tấm Hải Đồ này, đánh dấu rất nhiều hải vực lớn nhỏ. 

             Nhất là một số hải vực cấp đế, đều được đánh dấu màu đỏ. 

             Mà vùng biển nơi mà họ đang ở có tên là Thiên Quỳ hải vực, là một hải vực cấp Chân Hoàng. 

             Xung quanh hải vực Thiên Quỳ còn có hơn mười hải vực cấp Chân Hoàng lớn nhỏ nữa. 

             Hay nói cách khác, trong hải vực này Hải Tộc có hơn mười vị chân linh Chân Hoàng Thiên. 

             Nhiều Chân Hoàng Thiên như vậy thì Thánh Hoàng Thiên trong vùng biển này, nghĩ thôi cũng biết có bao nhiêu rồi. 

             Trên biển không giống như đất liền. 

             Ở đây là một vùng phẳng lặng, những nơi họ từng đi ngang qua đều thuộc phạm vi giám sát của Hải Tộc 

             Dù ngươi có thủ đoạn tài giỏi nhường nào cũng không thể tránh đi tai mắt của Hải Tộc. 

             Trong đại dương có rất nhiều chân linh, lẽ nào Diệp Viễn còn có thể giết sạch chân linh trong biển sao? 

             Sự nguy hiểm của biển cả chính là ở điểm này. 

             Một khi Thánh Hoàng Thiên bình thường bị Hải Tộc nào đó chú ý, bắt tay mời thêm mấy vị Thánh Hoàng Thiên tới đây, nào có thể sống sót chứ? 

             “Sao vậy? Có một muội muội quan tâm huynh như ta, có phải huynh rất cảm động hay không?” Cảnh Phỉ đắc ý nói. 

             Diệp Viễn thu lại Hải Đồ, hừ lạnh nói: “Ít dùng chiêu này với ta! Ngươi trộm Hải Đồ này, sao lại tiện tay trộm trứng rùa của người ta đi vậy? Còn có, ngươi đánh thủng Địa Tâm đốt cháy tổ của người ta cũng là vì tìm Hải Đồ ư?” 

             Cảnh Phỉ vội vàng thè đầu lưỡi, nói: “Huynh đều biết cả rồi?” 

             “Ta lại không bị điếc, sao lại không nghe thấy chứ?” 

             Diệp Viễn tức giận nói: “Thôi được rồi, nể tình chuyện Hải Đồ, lần này tha cho ngươi!” 

             “Hì hì, Diệp Viễn ca ca tốt nhất!” 

             “Nhưng sao ngươi lại ở đây thế?” Diệp Viễn tò mò hỏi. 

             “Lúc trước huynh độ kiếp ở trên biển, Cảnh Phỉ đã biết huynh sắp phải rời khỏi. Sau đó huynh thành lập Đan Các trên Vũ Thanh đại lục, thế lực ngày càng lớn mạnh, muội lập tức biết huynh rất nhanh phải rời đi. Vì thế muội đã đến đây chờ huynh trước, từ bảy đại hải vực đi thẳng tới phía Nam sẽ tiến vào Thiên Quỳ hải vực. Nào ngờ người ta vừa chờ chính là mười năm! Mười năm đó! Dĩ nhiên người ta phải tìm chút chuyện để làm mà!” 

             Diệp Viễn nghe thấy vậy chỉ biết nghẹn lời. 

             Nha đầu này... Ngươi đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi! 

             Tuy nhiên ngẫm lại, trong lòng Diệp Viễn cũng hơi cảm động. 

             Nha đầu này chơi đùa là một chuyện, nhưng chắc đúng là đi tìm Hải Đồ thật. 

             “Ngươi muốn rời đi cùng ta sao?” 

             Cảnh Phỉ gật đầu nói: “Bây giờ muội đã đột phá Thánh Hoàng Thiên, bảy đại hải vực không còn gì thú vị nữa, thế giới bên ngoài mới vui!” 

             “Ngươi đến đây, vậy Kế Nam hải vực phải làm sao?” 

             “Trước khi huynh rời khỏi chẳng phải đã để lại một ít Thiên Đan sao? Hắc Sa thúc thúc cũng đã đột phá đến Bán Thánh Hoàng Thiên rồi, ca ca ta cũng đã đạt tới Ngọc Hoàng Thiên. Có họ ở đó, chắc không có vấn đề gì.” 

             Diệp Viễn gật đầu nói: “Được rồi, vậy người cùng lên đường với chúng ta.” 

             Cảnh Phỉ túm lấy cánh tay của Diệp Viễn, ra sức lắc rồi nói: “Hì hì, vẫn là Diệp Viễn ca ca tốt nhất!” 

             Diệp Viễn hừ lạnh nói: “Ngươi đừng có vui mừng quá sớm! Sợ rằng chúng ta không dễ đi ra khỏi Thiên Quỳ hải vực này đâu!” 

             Đúng như những gì Diệp Viễn suy đoán, sau khi đám người Ô Chuyên trở về lập tức tới Thiên Quỳ điện. 

             Chúa tể của Thiên Quỳ hải vực là một con cá biển Thiên Quỳ đắc đạo. 

             “Kình Lan đại nhân, ngài phải lấy lại công bằng cho mấy người chúng ta! Tên tiểu tử Nhân Tộc kia bắt nạt người quá đáng!” Ô Chuyên khóc lóc kể lể. 

             “Kình Lan đại nhân, tẩm cung của ta đã trở thành một đống đổ nát, bây giờ ngay cả nơi ở cũng không có, ngài phải làm chủ cho tiểu nhân!” 

eyJpdiI6ImJFeDhoS0g1YUxNMmgrdjY0XC9pRHlRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImZvXC9kbW53bXBBcWx3U2pCZGZzMk10Tmpzb1wvUFhoSHF2TWdvb1V4MTQ5Rk96bzUzUThnZ2UxNWhDd3lBT01pMG14U2MzT2FkNnVFWDYzYWJUQUNyNmNVVG84dERoZUNFS2FEbm1teXE1SHR1WHNXb2R5ZHJvSmtjK0NHZ005eVczbkM3KzhwTnJTNUZzMG9Cb0RITEtlNUY0R2ozQjJIOWtZVzV2ejFCUjg0SjJtRmlMdlhsRkZUZE9DTHh4NTJ6VXJBcWc4SmlSSnZiZ3Z3b203b0lDSmh6c1hwdXhyRVpiK3NBdEZKcVJ3XC9scWh2OXZcLzdzUEtEMzNPQW14Wk5yaTFtWTE3YUFsejllYkg4U3dZeHVtZytrMVlvYTB2dFwvUjhqT0kwQkx0VUxqWDlOTnVEUWZ5K1wvd3psZmdPd1NFbVJcL0NmZmtQUXpRM0VrVzdOY05XSDl3RFwvWFFmWEZZZDRpa0pDWHFjRFwvV0JOZGJBWlRUaHhFTzBoYzlJNEJDcCIsIm1hYyI6IjUxMDc5YzVhOTE0M2IyMmQ3ZGI2M2M5MDExZjUzNjgyZjZkM2U1MTlmNzYyYjJlODJiMmRmMzE5ZmY3MzFhZGMifQ==
eyJpdiI6Imx0Y0oyRVJoT2cxa3pnb3ZqSU5xSEE9PSIsInZhbHVlIjoicFNKU09KTGMxdHhBMVpoMDgwWkFsaTZ2NVIwaE5MNUV0K1drT3RGcnY3UU9oYnl4WUd2WVBROFJZQXYyWStVZ0ZhQTc3UjdrK0F4cFc0NXI4YUNmNHBFRkxLVkNqV29adWJoTWh5aHBwYVYyU1NkYkZPck1adm9SQlRoQTJnT0ZKTW5zSGtxTkRHYWVrWmRRbWNURFwvU0w5QlFyXC8wOHlpZ0srYjlyUmZqU242V1pEMU5XR0Z0TE5cLzI0RU4zZVJaY2NOdmd0UHlUclBPUlpzbVhHS2gzSmtiUG9jSklNb0ViNHdFNjJqdUZaUVVpc0FZQUFsUndEMjl1U2p1aWZSVmNlNlE2OGhoalV0SUFTaUMrRHR6d1FxS3dBMUhUb3NwakVVZWtmdDhvNHVnNGFUdGdtd21EZEcxc20yTG5WNGFnNmlBUnFSRStIQXpta2RmNFR6dTFNcVoyeFwvTnpyZUtQdHp4eTQ3NlZ0MFdmYWh1UisyZ2pWcDFVck0xQ0E4ZVVsYjk1WFdMNnV2ZCtxZWhQSURFOTQ2V2d4OUhQNms4Z3M2WGdEWTZKanlUVG9RemwyQjJ3d2MyZlRneTR1Z0VBMldMZTRwek1pK0VqTE5OdnhDdG54WnFSODJlcEdTc3pGWUVkZEhSdU9VNU5zVHRhTEw2eXFKaUErQ3hwaFNRIiwibWFjIjoiZjEyZTRkMjQ0N2E0MTUzNDZlZjljM2NiYzI5ZjhmZjRhZWQ4NGQ3NjI5ZWEyNWJmZDkxNTc3ZTI0YTQ0N2NjYyJ9

             Kình Lan vốn không để bụng, nhưng nghe nhắc tới thực lực của Diệp Viễn, hắn ta gật đầu nói: “Thiên Quỳ Hoàng Tôn đang bế quan, các ngươi cứ yên tâm, ta và Tinh Diệu sẽ không để yên cho chuyện này!”

Ads
';
Advertisement
x