Trên biển rộng, kiếm khí ngang dọc. 

             Hai người Tinh Diệu cùng Kình Lan bị đánh đến độ không ngừng phun ra máu. 

             Tuy rằng đám Thánh Hoàng Thiên đuổi giết Đại Hoàng và Cảnh Phỉ đã tránh xa trung tâm trận chiến, nhưng ai nấy đều kinh hãi không thôi. 

             Hiện tại Diệp Viễn không có Vạn Tượng Thánh Thụ, nhưng lại ngưng tụ Đạo Kiếm bằng chính đạo của mình, cảm nhận được trời đất thông qua Đạo Kiếm, hoàn thiện bản thân. 

             Có thể nói, Đạo Kiếm chính là một Vạn Tượng Thánh Thụ khác, mạnh mẽ ngưng tụ sức mạnh của ba quy tắc lớn vào cùng nhau. 

             Đây là đạo của chính hắn! 

             Nhất là trải qua sự gột rửa cùng tôi rèn của Tam Cửu đạo kiếp, Đạo Kiếm của Diệp Viễn đã trở nên vô cùng cường đại. 

             Lấy sức mạnh Đạo Kiếm thúc giục lực lượng của ba quy tắc lớn, không hề thua kém với hình thái thứ năm của Tam Pháp Hóa Hình! 

             Thậm chí còn mạnh hơn. 

             Vì vậy, tuy rằng vượt cảnh giới chiến đấu Thánh Hoàng Thiên này rất vướng tay, nhưng đối với Diệp Viễn mà nói, ngoài Thánh Hoàng Thiên đại viên mãn ra thì hầu như đã không còn ai là đối thủ của hắn. 

             Tuy nhiên thực lực của hai người Tinh Diệu cùng Kình Lan cũng thật sự cường đại, lại có thể cầm cự dưới tay Diệp Viễn đến tận bây giờ. 

             “Chết tiệt, sao tên tiểu tử này lại mạnh như vậy? Tinh Diệu đại nhân và Kình Lan đại nhân sắp không chống đỡ được nữa rồi!” 

             “Sao ả Ô Chuyên kia vẫn chưa quay lại nhỉ? Tử Đàn đại nhân và Trảm Hồn đại nhân vẫn còn chưa tới, hai vị kia sắp bị giết rồi!” 

             “Nha đầu thối, có bản lĩnh ngươi đừng có chạy!” 

             Bên này, tốc độ của Cảnh Phỉ rất nhanh, dắt theo một đám cường giả Thánh Hoàng Thiên. 

             Mà ở một nơi khác, một mình Đại Hoàng quấn lấy hai mươi, ba mươi vị cường giả cũng vừa đánh vừa chạy. 

             Hiện giờ thực lực của Đại Hoàng đã đạt tới Thánh Hoàng Thiên thượng vị, sức chiến đấu cả người cũng vô cùng cường đại. 

             Nếu như không phải vì người quá nhiều thì hắn ta đã giải quyết xong từ lâu. 

             “Ha ha... Đám ngu ngốc các ngươi, sao ta phải đánh chính diện với các ngươi chứ? Đợi Diệp Viễn ca ca của ta đánh bại hai người kia, tự nhiên sẽ đến xử lý mọi người!” Cảnh Phỉ cười duyên nói. 

             Đám Thánh Hoàng Thiên đuổi giết nàng ta, vẻ mặt người nào người nấy đen như đáy nồi. 

             Họ cũng đang lo lắng điều này. 

             Ai có thể ngờ, hai vị chiến tướng ra mặt đều không giải quyết được Diệp Viễn chứ? 

             Tuy nhiên đúng lúc này, trong biển cả truyền tới hai luồng khí tức cường đại, rít gào mà tới. 

             Một đám Thánh Hoàng Thiên lập tức vui mừng khôn xiết. 

             “Đến rồi! Tử Đàn đại nhân cùng Trảm Hồn đại nhân đã đến rồi! Bốn vị chiến tường cùng ra tay, tên tiểu tử kia chết chắc rồi!” 

             “Ha ha ha... nha đầu thối, xem ngươi còn huênh hoang được nữa không?” 

             ‘Vút! ’ 

             ‘Vút! ’ 

             Hai bóng người nháy mắt xuất hiện, nhìn cảnh tượng đại chiến từ xa chợt co rụt con ngươi. 

             “Tên trộm to gan, dám làm càn ở Thiên Quỳ hải vực ta, chịu chết đi!” Tử Đàn chiến tướng giận dữ hét lên, vung đao chém về phía Diệp Viễn. 

             Trảm Hồn chiến tướng cũng không nói hai lời, trực tiếp tham gia chiến đấu. 

             ‘Ầm ầm ầm! ’ 

             Hai người Tử Đàn tham gia, lập tức khiến trận chiến thăng cấp. 

             Trên biển rộng mênh mông, cuồn cuộn dâng trào sóng to gió lớn, không ít chân linh dưới đáy biển không kịp tránh trực tiếp bị nổ bay. 

             Sức chiến đấu của bốn vị cao thủ hóa hình vô cùng đáng sợ. 

             Lúc này hai người vốn bị đánh đến độ liên tục phun máu cũng đã lấy lại tinh thần. 

             Bốn người tung hết đại chiêu, điên cuồng đàn áp Diệp Viễn. 

             Nhất thời lại thật sự có thể đàn áp được hắn. 

             “Năm vị chiến tướng đã điều động bốn vị, tiểu tử, ngươi nên cảm thấy tự hào!” Kình Lan thấy Diệp Viễn bị đè đánh, lập tức cười lớn nói. 

             Diệp Viễn hợp ngón tay thành kiếm, đánh ra từng luồng kiếm khí Tam Pháp đáng sợ, nhưng trong miệng lại bình tĩnh nói: “Diệp mỗ chỉ đi ngang qua, không hề muốn xung đột với các vị! Lại cứ tiếp tục như vậy, có thể sẽ không nương tay nữa! Các người thật sự muốn ép ta sao?” 

             Tử Đàn cười mỉa mai nói: “Tiểu tử, đánh không thắng thì cứ nhận đi! Bây giờ mở miệng xin tha đã trễ rồi!” 

             Kình Lan cười nói: “Tiểu tử, lúc trước đã cho ngươi cơ hội rồi! Bây giờ xin tha cũng đã muộn!” 

             Diệp Viễn có lòng khuyên nhủ, nhưng lọt vào tai bốn vị chiến tướng lại trở thành xin tha. 

             Dưới tình huống như bây giờ, Diệp Viễn vẫn còn giữ lại hậu chiêu. 

             Nhưng họ cứ đánh tiếp như vậy, nếu hắn dốc hết sức chiến đấu thì không thể thu tay lại. 

             Nhưng nhìn dáng vẻ đám Hải Tộc này cũng không định thu tay. 

             Diệp Viễn hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng quát lên: “Càn Khôn Kiếm Trận, tụ!” 

             Thanh kiếm nhỏ giữa mày của Diệp Viễn bỗng toát ra ánh sáng cường đại. 

             Trên không trung hàng trăÂm thanh kiếm nhỏ lập tức ngưng tụ. 

             Diệp Viễn ngưng tụ thanh Hóa Hình Kiếm bằng thần nguyên, hợp thành Càn Khôn Kiếm Trận! 

             Bây giờ Diệp Viễn không tu Thế Giới, chỉ tu Đạo Kiếm. 

             Thế giới của hắn sụp đổ, tất cả thần nguyên đều cất giữ bên trong Đạo Kiếm. 

             Đạo Kiếm chính là nơi chứa căn cơ của Diệp Viễn. 

             Kiếm ở người ở, kiếm vong người mất! 

             Càn Khôn Kiếm Trận vừa được xuất ra, lập tức đã bao phủ bốn vị chiến tướng vào bên trong. 

             Cùng lúc đó bốn đại chiến tướng thay đổi sắc mặt, ai nấy đều cảm thấy vô cùng nguy hiểm. 

             Kiếm trận vừa dâng lên, bốn người họ trực tiếp bị tách ra, từng người chiến đấu, áp lực lập tức tăng vọt. 

             Tuy nhiên nháy mắt, tình thế lại xoay chuyển lần nữa. 

             Những Thánh Hoàng Thiên khác trực tiếp ngốc lặng. 

             “Đây… đây… hắn còn có át chủ bài?” 

             “Kiếm trận thật cường đại! Bốn vị đại nhân đã sử dụng Đại Đạo Hóa Hình vẫn không thể nào phá vỡ vòng vây!” 

             “Ngay cả bốn đại chiến tướng cũng không thể làm được gì tên tiểu tử này, giờ phải làm thế nào cho phải?” 

             Mọi người cũng không nghĩ tới, Diệp Viễn lại mạnh đến mức này. 

             Mười đại chiến tướng đã điều động bốn vị, thế nhưng vẫn bị hắn đè đánh. 

             Đây chẳng phải là nói, ngoài Thiên Quỳ Hoàng Tôn ra, Diệp Viễn có thể hoành hành ngang ngược ở khắp Thiên Quỳ hải vực này sao? 

             Cảnh Phỉ đang chạy trốn nhìn thấy kiếm trận vừa dâng, lập tức cười lớn nói: “Diệp Viễn ca ca giỏi quá! Xem các ngươi còn ai dám bắt nạt ta, chờ lát nữa kêu huynh ấy xử lý các ngươi!” 

             Cả đám Hải Tộc thật sự muốn nổi điên. 

             Nha đầu này thật sự quá kiêu ngạo! 

             Nhưng họ lại không làm gì nàng ta được. 

             “Nha đầu thối, ngươi đừng vội đắc ý! Chờ Thiên Quỳ Hoàng Tôn ra tay, các ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!” Ô Chuyên thấy thế, cực kỳ giận dữ quát lên. 

             Hai vị chiến tướng vừa rồi bà ta mời đến, tưởng rằng có thể nháy mắt xoay chuyển tình huống, hoàn toàn giải quyết mọi chuyện ổn thỏa. 

             Nào ngờ, bà ta còn chưa kịp thở dốc, Diệp Viễn đã đè đánh bốn vị chiến tướng. 

             Nha đầu này còn cố tình kéo thù hận, bà ta chỉ ước gì trực tiếp xé xác nha đầu này. 

             Cảnh Phỉ làm mặt quỷ với bà ta, đắc ý nói: “Nói phét! Thiên Quỳ Hoàng Tôn thật sự muốn ra tay thì đã hành động từ lâu rồi, còn chờ đến bây giờ sao? Ha ha, con rùa lớn nhà ngươi, lát nữa ta muốn cưỡi ngươi đi ngắm biển! Nếu ngươi dám không nghe, ta sẽ đánh cho ngươi phải rụt cổ! Còn không ngoan ngoãn, ta lại kêu Diệp Viễn ca ca đánh nát óc ngươi ra!” 

             Ô Chuyên gần như sắp nổi điên khi nghe thấy lời này của Cảnh Phỉ. 

             Nếu ngày thường nghe thấy câu này, nó chỉ coi như đang nghe lời nói đùa. 

             Nhưng bây giờ còn thật sự có khả năng! 

             Nghĩ tới bản thân bị nha đầu này đùa nghịch như món đồ chơi, trong lòng bà ta đã muốn chết rồi. 

             “Các ngươi còn thẫn thờ ở đó làm gì thế? Bốn người chúng ta không phải là đối thủ của hắn, lại kêu thêm một vài người tới đây! Mau trở lại Thiên Quỳ điện, tăng cảnh giới của toàn bộ Thiên Quỳ hải vực lên mức cao nhất! Đi nói cho Vân Ương, kêu hắn mời chiến tướng của ba đại hải vực lân cận tới đây!” 

             Trong trận chiến, đột nhiên truyền tới tiếng quát to của Kình Lan. 

             Rõ ràng hắn ta đã đánh đến độ nổi nóng. 

             Không phải hắn ta không thể chấp nhận thua cuộc, chẳng qua toàn bộ Thiên Quỳ hải vực lại bị một tên tiểu tử loài người khiêu chiến, về sau còn không phải trở thành trò cười cho các đại hải vực khác hay sao? 

eyJpdiI6IlwvSmhXS2VPOXNBalptUEdUelc4cnh3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Im5SMWMrWFIzRExpM1NKSnZtQVNnSmRWaUd5amYzenVMZjU1Q0FpbG5QVkdxdkM3WE42S2g3SUl1MDNZbFJrQVdmSU1vUjJ3RzR3UmtvR0M5YjZ4aUNWR0ZsVlM2cG53XC9KXC9maDAzYW1qRjNaK09QMERKVXMzRXFHZmxuNkM1aVFMeG10TmtDTlFzMVNWSHhcL041RHhuZ0xhRytHTFBVMGF4V1A3d3dlTGFzdjl5dWRKWFgwYk43OFlGK2s5NElMMGtDVlJPK2pmMG5mZ2U5Qm40MkkyaXpmUGFzWDhwTFcya2ZMZkVxWU5MQjA9IiwibWFjIjoiNzA4OWFkOWNlMGU2MGUxYWRlYmM4NWYwMDIzODUyYzFmZTVmNGJiNTczOWFkZGVmMWVmMzJiNTZkMzA5M2ViYyJ9
eyJpdiI6IlYyQVN2TEdyMzVcL2dcL1pFdWkyenA2Zz09IiwidmFsdWUiOiJiNCtcL2Mwd2pCUDJhMnlvSUFmTWtNMGJJOEhIdGpkbHNsRTNRb21sbDNUZ1drcmxTVDlcL0xIU2xZOXd1N0ZmK1E3dWw0cnphOFpWbURzdW1iVWpUMWRaQmNBVk5VQWUwc0QrOTNRZHQrMWQ2dUtqNHRmMU9LRGU5RWNDaEhuXC9FRnVpQVhOTHlaTkF0U254XC9qZUNORFFJeWN1YTJRTnZnWHJUcnZEMkJWSjJiamlPT2E3ZXBSUE1IVHA4ckZzcjRsRk9yVjBCY0FNdTNXR1JSRHBVMjdhT0FHdUhaWXozSmNhclwvR0FhaXF5QzNPNnRCK1R1T1hGVFJBK0d3UGQ4bFhISWpMdHYwMUFZd25WVUNqdngrb0FJbXA1UTlaeFwvUzB5V0lnYk1MM1Uxcz0iLCJtYWMiOiI4NmYwOTc3OWYyMzY2ZjcwNGIwNGJmMzI0MzcyYzlkOTFiMWQ1OWI5MGIzYTAyYmM5YTA4MTc2N2IwZTRkNjA3In0=

             Lần này gây lớn chuyện rồi!

Ads
';
Advertisement
x