Trên biển cả rộng lớn, gió êm sóng lặng.
Một người một trâu đi trên mặt biển, nhàn nhã thoải mái.
“Diệp Sư, chúng ta cứ rời đi như vậy sao, sẽ không có việc gì hả?”
“Bây giờ thế lực của Đan Các hùng mạnh, thực lực của Lạc huynh cũng xuất sắc hơn người, đã áp đảo tất cả mọi người. Trước khi ta rời đi cũng đã tặng cho đám Ly Nhi mỗi người ba luồng kiếm khí hộ mệnh, không có gì đáng ngại.”
“Cũng đúng, hiện nay địa vị của Đan Các siêu việt, các tông môn cũng phải nhờ vả vào họ. Ít nhất trong vòng mấy trăm năm sẽ không có thay đổi bất ngờ nào. Tuy nhiên từ khi Đan Các nổi lên, võ đạo của Vũ Thanh đại lục càng thêm hưng thịnh. Không thể thiếu công lao của Diệp Sư! Mấy năm nay ngài vì Đan Các đã hao tốn rất nhiều tâm huyết!”
“Đây là chuyện ta đã hứa với mọi người, ắt phải làm được.”
“Đáng tiếc, truyền tống trận cổ xưa kia của Đan Minh lại chỉ có thể truyền một chiều. Trên biển cả mênh mông này nguy hiểm rình rập, cũng không biết chúng ta có thể đi đến đâu nữa.”
“Ha ha, Trác Bất Phàm kia có thể đi được, lẽ nào Diệp Viễn ta lại không đi nổi hay sao? Ta có một loại cảm giác, hắn ta nhất định đã tới được đầu bên kia của biển cả.”
Một người một trâu này chính là Diệp Viễn và Đại Hoàng.
Kể từ lúc Diệp Viễn áp đảo và thu phục một đám Thánh Hoàng Thiên, thời gian đã trôi qua hơn năm mươi năm.
Trong khoảng thời gian này, hắn dồn phần lớn tinh lực vào Đan Các.
Đến nay, Đan Các đã trở thành sự tồn tại siêu việt ở Vũ Thanh đại lục, trong đó cường giả như mây.
Sau khi chiếm được tài nguyên của Đan Minh cùng với các tông môn, hắn cũng mạnh mẽ nâng cao thực lực của mấy người Nguyệt Mộng Ly lên đến Ngọc Hoàng Thiên Cảnh.
Nhưng mà lần này rời khỏi, Diệp Viễn lại chỉ dẫn theo Đại Hoàng.
Trên đại dương bao la, nguy hiểm rình rập, e rằng còn có sự tồn tại của Chân Hoàng Thiên Cảnh của Hải tộc.
Tuy rằng thực lực của Diệp Viễn mạnh, nhưng đụng phải Chân Hoàng Thiên vẫn rất nhỏ bé.
“Đại Hoàng, chúng ta đã đi qua bảy đại hải vực, e rằng hải vực ở phía trước cũng có không ít Thánh Hoàng Thiên tồn tại. Chúng ta thu lại khí tức, khiêm tốn một chút.” Diệp Viễn nói.
“Dạ vâng!”
Biển rộng mênh mông, hai người họ một đường đi thẳng về phía Nam, nhưng không hề nhìn thấy bất kỳ người nào.
Tuy nhiên nơi đây đã không còn nằm trong phạm vi bảy đại hải vực, mà là nơi sâu bên trong biển cả.
Gọi là bảy đại hải vực, chẳng qua cũng giống như Vũ Thanh đại lục, là một hải vực xa xôi mà thôi.
Nơi tận cùng bên trong biển rộng mới là thật sự nguy hiểm trùng trùng.
‘Ầm! ’
‘Ầm! ’
‘Ầm! ’
Đột nhiên phía trước rợp bóng người, linh khí trào dâng lơ lửng, rõ ràng có cường giả đang chiến đấu.
Hơn nữa còn rất nhiều với thực lực cực kỳ cường đại.
“Nha đầu chết tiệt kia! Lần này ngươi đừng hòng chạy thoát!”
“Con rùa lớn nhà bà, tại sao lúc nào cũng đuổi theo ta thế? Chẳng phải có mỗi một quả trứng rùa thôi sao, cần phải như vậy không?”
“Tiểu tiện nhân, trộm trứng rùa của lão nương rồi đặt vào trong ổ của Thiên Khôi lão quỷ kia. Bây giờ nhi tử của lão nương đã chào đời, nhất nhất không chịu nhận ta! Không giết ngươi, khó giải được mối hận trong lòng bổn tôn!”
“Nghiệp chướng, ngươi đánh thủng Địa Tâm Hỏa, thiêu cháy toàn bộ long cung của bổn tôn chỉ bằng một mồi lửa! Ai nha nha, hôm nay bổn tôn nhất định phải chém ngươi thành trăm mảnh!”
“Ai nha, người ta nào biết nơi đó nối liền với Địa Tâm chứ.”
Phía trước hỗn loạn thành một đoàn.
E rằng có đến ba bốn mươi vị cường giả Thánh Hoàng Thiên đang đuổi giết một người.
Vốn Diệp Viễn không định lo chuyện bao đồng, nhưng khi nhìn kĩ lại cau mày nói: “Hửm? Sao người họ đang đuổi giết lại giống với nha đầu Cảnh Phỉ kia thế?”
Hắn còn chưa kịp nghi ngờ thì hình như người đang bị đuổi giết ở đối diện đã trông thấy Diệp Viễn, hét lớn: “Ai nha, Diệp Viễn ca ca, cuối cùng huynh cũng tới rồi! Huynh còn không tới, Cảnh Phỉ đã bị người ta giết chết rồi! Mau! Mau cứu muội với!”
Người bị đuổi giết chẳng phải là Cảnh Phỉ thì còn ai nữa đây?
Diệp Viễn nhìn cảnh tượng này không khỏi trợn mắt há miệng.
Rốt cuộc nha đầu này đã gây ra bao nhiêu tội nghiệt rồi? Vậy mà lại dẫn tới mấy chục vị cường giả Thánh Hoàng Thiên đuổi giết?
Trước sau đều là cường giả Thánh Hoàng Thiên với tốc độ cực nhanh.
Nháy mắt, Cảnh Phỉ đã đến trước mặt Diệp Viễn.
‘Vèo! ’
Cảnh Phỉ lắc người một cái, trốn sau lưng Diệp Viễn, làm mặt quỷ với một đám cường giả Thánh Hoàng Thiên, nói: “Hừ! Chỗ dựa của ta đã tới rồi, xem các ngươi còn dám đuổi theo hay không? Lại đuổi tiếp, Diệp Viễn ca ca sẽ đánh các ngươi nằm bò!”
Sau đó nàng ta nói với Diệp Viễn với vẻ đáng thương: “Diệp Viễn ca ca, sao giờ huynh mới tới, hu hu... Người ta chờ huynh đã mười năm rồi đấy! Huynh xem đám người này bắt nạt muội đến mức nào rồi? Người ta suýt chút nữa đã bị giết!”
“Tiểu tử Nhân Tộc, đưa nha đầu này ra đây! Nếu không chúng ta sẽ giết cả ngươi!”
“Nói nhảm nhiều với hắn như vậy làm gì chứ? Một con sâu của Nhân Tộc mà thôi, giết chết cả hai đi!”
“Ha ha, nha đầu này nói, nhân loại này là chỗ dựa của nó! Nha đầu kia lại lôi một tên Thánh Hoàng Thiên hạ vị ra để hù dọa chúng ta!”
“Ha ha ha...”
Đám cường giả Thánh Hoàng Thiên này vừa nghe thấy vậy thì không ngừng cười lớn.
Diệp Viễn nhìn Cảnh Phỉ, không nhịn được trợn mắt khinh thường, tức giận nói: “Nha đầu này, ngươi đã làm bao nhiêu chuyện khiến ông trời giận dữ, người người oán hận vậy hả?”
Bây giờ Cảnh Phỉ cũng đã đột phá đến Thánh Hoàng Thiên Cảnh.
Nhưng sau khi đột phá, năng lực gây chuyện của nàng ta cũng tăng vọt.
Chẳng qua Diệp Viễn cũng cảm thấy kinh ngạc, không ngờ nha đầu này lại thật sự chờ đợi mình mười năm.
Thật hay giả vậy?
Cảnh Phỉ nói vẻ mặt vô tội: “Người ta chờ huynh đến độ quá nhàm chán nên phải tìm một chút chuyện để làm chứ.”
Sắc mặt của Diệp Viễn đã đen như đáy nồi.
Không phải là ngươi tìm một chút chuyện để làm, mà ngươi lật tung cả vùng hải vực này lên đến tận trời!
Nhìn đám Hải Tộc đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, e rằng hôm nay không dễ vượt qua cửa ải này rồi?
Diệp Viễn chắp tay nói với đám Thánh Hoàng Thiên: “Thật sự xin lỗi, xá muội trẻ người non dạ, đã đắc tội đến các vị. Diệp mỗ thay mặt nàng ấy xin lỗi mọi người! Vẫn mong các vị nể tình Diệp mỗ, giơ cao đánh khẽ tha nàng một mạng.”
“Một tên Thánh Hoàng Thiên hạ vị cũng dám đòi nể mặt ư? Ngươi thật sự không biết chữ ‘chết’ viết như thế nào hả?”
“Nể tình ngươi? Mặt mũi của ngươi đáng giá bao nhiêu chứ?” Con rùa lớn đứng phía trước mở miệng khinh bỉ.
Diệp Viễn cười nói: “Mặt mũi của Diệp Viễn hẳn cũng khá đáng giá đó.”
Con rùa lớn hừ lạnh một tiếng: “Đồ không biết sống chết, nếu ngươi đã muốn chết, vậy bổn tôn sẽ tiễn ngươi một đoạn.”
Nó quát lên một tiếng, lắc lư thân mình lập tức lao về phía Diệp Viễn.
Diệp Viễn tỏ ra thờ ơ, thản nhiên chỉ một ngón tay ra.
‘Ầm! ’
Con rùa lớn trực tiếp bị hất văng cách đó trăm trượng.
Vẻ mặt tất cả mọi người lập tức thay đổi rõ rệt.
Họ đều biết con rùa lớn này chính là Huyền Minh Thần Quy, đã đạt tới cảnh giới Thánh Hoàng Thiên thượng vị.
Cường giả bậc này lại bị hất văng bởi một chiêu nhất dương chỉ của Diệp Viễn?
“A a a, tức chết bổn tôn rồi! Tên tiểu tử này có chút tà ma, mọi người cùng nhau xông lên giết chết nó rồi lại giết nữ tặc kia!” Con rùa lớn rít gào, lại lần nữa lao tới.
Diệp Viễn lắc mình một cái, đã biến mất ngay tại chỗ.
‘Ầm, ầm, ầm... ’
Chỉ trong vòng mấy hô hấp ngắn ngủi, Diệp Viễn đã đánh ra mấy chục nắm đấm.
‘Vèo, vèo, vèo... ’
Chỉ thấy từng cơ thể bị bay ra ngoài như thể bắn pháo hoa.
“Diệp Viễn ca ca, sao huynh lại trở nên tài giỏi như vậy? Ha ha ha, về sau ta có thể đi ngang rồi! Bổn tiểu thư lại thật sự muốn xem ai dám chọc ta!” Sau khi hết ngạc nhiên, Cảnh Phỉ vỗ tay tỏ vẻ vui mừng nói.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất