Không ai cảm thấy Đạo Vân mất mặt, bởi vì mỗi người bọn họ đều rất kinh sợ.
Kiếm khí Diệp Viễn lưu lại lại trực tiếp chém nát một Thánh Hoàng Thiên!
Vậy bây giờ hắn mạnh tới mức nào chứ?
Không cách nào đoán được!
Phải biết rằng, kiếm khí Trác Bất Phàm lưu lại cũng không thể giết chết bọn họ!
Lúc trước bọn họ đều cho rằng Diệp Viễn bị chặt đứt con đường võ đạo nên lập tức lưu đày hắn tới vùng đất Thiên Nam.
Nhưng bây giờ Diệp Viễn trải qua đạo kiếp Tam Cửu, một bước lên trời!
Tuy rằng cảnh giới của hắn không tăng lên bao nhiêu, nhưng thực lực lại tiến bộ vượt bậc, đã áp đảo phía trên mọi người!
Hắn muốn giết người, không ai có thể thoát được!
“Diệp Viễn, lúc trước đều là bản tôn không phải! Bản tôn cũng là bị ma quỷ ám, xin... Xin ngươi tha thứ!” Ngưu Ma Thánh Tôn cũng sợ hãi nói.
Diệp Viễn cười nói: “Ha ha, Diệp mỗ mời các vị tới đây, chỉ là để bàn luận võ đạo, có phải các vị suy nghĩ nhiều quá rồi hay không? Thôi được rồi, cũng đã bàn luận kha khá rồi, chúng ta ai về nhà nấy đi. Lạc huynh, Đại Hoàng, chúng ta đi!”
Diệp Viễn nói xong cũng không màng đến đám người đang ngạc nhiên đến ngây người, bỏ đi ngay.
Thấy Diệp Viễn đã biến mất ở phía chân trời, Đạo Vân Thánh Tôn mới thả lỏng toàn thân, quần áo trên người đã ướt đẫm mồ hôi.
Áp lực vừa rồi Diệp Viễn mang đến cho hắn ta, khiến người ta hít thở không thông mà!
“Hắn... Hắn có ý gì đây chứ? Chẳng lẽ... Cứ như vậy buông tha cho chúng ta rồi?” Một Thánh Hoàng Thiên trong đó mờ mịt nói.
“Buông tha? Ha ha, sao có thể chứ? Ngươi đã quên hắn đã nói gì ở sơn môn Đan Minh à?” Thiên Lộc chua xót cười nói.
Thánh Hoàng Thiên kia biến sắc, nói: “Hắn... Hắn là muốn chúng ta chắp tay dâng lên tài sản Đan Minh?”
Thiên Lộc này vừa nhắc nhở thì hắn cũng đã nhớ tới.
Diệp Viễn từng nói, sau này các người cầu xin đưa đến trước mặt ta, bọn ta còn phải suy nghĩ!
Lúc ấy, mọi người ở đây đều cho rằng đó chỉ là nói cho oai trước khi chết mà thôi.
Nhưng ai biết chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, lời Diệp Viễn thật sự trở thành sấm!
“Chắp tay đưa lên? Ha ha, nếu đơn giản như vậy còn tốt chán! Lúc ấy chúng ta nhất thời tham lam mà bài xích Thiên Nam ra ngoài. Bây giờ e là chúng ta phải dâng trả lại gấp bội rồi! Đạo Vân, ngươi hại ta không ít đấy!” Ngưu Ma Thánh Tôn hừ lạnh nói.
Đạo Vân cũng hừ lạnh: “Chớ quên đám Thánh Điện các ngươi cầm sáu phần đấy! Bây giờ mất bò mới lo làm chuồng thì có ích gì?”
Ngưu Ma Thánh Tôn giận dữ nói: “Nếu không phải do ngươi dụ dỗ thì sao bản tôn lại làm ra chuyện như vậy?”
“Thối lắm! Rõ ràng là do ngươi tham lam, bây giờ lại muốn đổ lỗi cho ta? Được lắm! Ngươi muốn đổ thì cũng phải Diệp Viễn cho mới được!” Đạo Vân không hề nể tình cãi lại.
“Đủ rồi!”
Tử Dương Thánh Tôn lạnh lùng quát một tiếng, trầm giọng nói: “Các ngươi đủ chưa! Nếu không phải niệm tình chúng ta đều ra tay với Đan Minh, hơn nữa sau này không có sức uy hiếp với hắn thì mấy người chúng ta đã chết từ lâu rồi! Nói thật, Diệp Viễn là một người vô cùng có quy tắc, nếu xong việc chúng ta không bài xích hắn ra ngoài, không đuổi Ngũ Đại Thiên Tông ra khỏi Ngũ Đại Thiên Vực thì bây giờ hắn cũng sẽ không làm gì chúng ta! Chuyện này, nói đến cùng là chúng ta quá đáng!”
“Bây giờ nói gì cũng đã muộn rồi! Chuyện tới nước này chúng ta cũng chỉ có thể đèn nhà ai nấy rạng, mỗi người tự lấy ra thành ý của mình! Nếu không đủ thành ý, Diệp Viễn sẽ không bỏ qua cho chúng ta!”
Tử Dương Thánh Tôn nói dứt câu thì nhảy lên biến mất ở phía chân trời.
...
Một tháng sau, Thiên Nam thành hẻo lánh trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Một đám Thánh Hoàng Thiên hoảng sợ đi vào Thiên Nam thành.
Ở chỗ này không có ai dám bay vào cả!
Những Thánh Hoàng Thiên này đều xuống ở ngoài thành sau đó đi bộ vào thành.
“Lạc lão đệ, ở đây là toàn bộ của cải của Thất Tinh Thiên Tông bọn ta lấy được ở Đan Minh, nay dâng lên toàn bộ! Trừ những thứ này ra bọn ta còn chuẩn bị lễ mọn, mong Lạc lão đệ vui lòng nhận cho!”
Lúc này thái độ của Đạo Vân Thánh Tôn vô cùng khiêm nhường và cung kính.
Vì lần xin lỗi này mà Thất Tinh Thiên Tông có thể nói là táng gia bại sản!
Ngoài những tài sản có được ở Đan Minh ra, Thất Tinh Thiên Tông còn lấy ra hơn bảy phần tài sản của tông môn tạ tội với Diệp Viễn.
Này có thể nói là, __ trộm gà không thành còn mất nắm gạo!
__
Lạc Vân Khinh ngồi ở chỗ cao nhất, mặt không biểu tình, cũng không đáp lại.
Trán Đạo Vân Thánh Tôn đổ đầy mồ hôi, hắn ta biết mình không được ưa thích nhất, muốn được Lạc Vân Khinh tha thứ cũng khó hơn những người khác!
Nhưng lúc này hắn ta cũng không còn cách nào.
Diệp Viễn căn bản không muốn gặp hắn ta, hắn ta chỉ có thể suy nghĩ hết cách khiến Lạc Vân Khinh hài lòng!
Hắn ta bỗng cắn răng, lấy ra một thanh kiếm, hai tay dâng lên, nói: “Thanh Vân Tiêu Kiếm này chính là Diệp lão đệ ban tặng! Bây giờ Lạc lão đệ còn đang dùng Thiên Linh chí bảo, dùng thanh kiếm này thích hợp hơn đấy!”
Lạc Vân Khinh lại không từ chối, cầm Vân Tiêu Kiếm lên thưởng thức một lát, sau đó cất vào.
“Hồng Mông chí bảo trong tay các ngươi đều là của Diệp Viễn ban tặng! Bây giờ chẳng qua là vật về nguyên chủ thôi, sao trông như làm thịt ngươi vậy!” Lạc Vân Khinh cười lạnh nói.
Đạo Vân Thánh Tôn bất đắc dĩ cười khổ, hắn ta thật sự rất tiếc đấy chứ!
Có Hồng Mông chí bảo sức chiến đấu của hắn ta tăng lên ít nhất ba phần!
Bây giờ lại phải trả trở về đương nhiên hắn ta không cam lòng.
Lạc Vân Khinh nhàn nhạt nhìn hắn ta, nói: “Còn gì nữa không?”
Đạo Vân Thánh Tôn vội vàng nói: “Đương nhiên là còn! Đối với đề nghị lúc trước của Diệp lão đệ, bọn ta cảm thấy rất đúng! Mặc kệ là cường giả bản thổ hay là phi thăng giả đều là cường giả Thiên Vị, hẳn là tuy hai mà một! Từ nay về sau, Thất Tinh Thiên Tông không có thù hận gì với phi thăng giả, hơn nữa còn cho phép phi thăng giả bước vào tông môn! Mặt khác, Thiên Nam dù sao cũng là nơi chật hẹp nhỏ bé, các tông bọn ta đã rời khỏi Ngũ Quang Thiên Vực, cung nghênh Tam Đại Thiên Tông Phi Thăng Giả trở về.”
Ngũ Đại Thiên Tông hiện giờ chỉ lại Tam tông là có cường giả Thánh Hoàng Thiên.
Hai tông khác chẳng những không có Thánh Hoàng Thiên mà đệ tử trong tông cũng chẳng có mấy người, trên cơ bản là tồn tại trên danh nghĩa.
Ngũ Đại Thiên Tông, hiện giờ chỉ còn lại Tam Đại Thiên Tông.
Lạc Vân Khinh lạnh nhạt liếc mắt nhìn hắn ta, nói: “Coi như ngươi thức thời! Diệp Viễn đã dặn dò đây là cơ hội cuối cùng! Về sau nếu các ngươi lại làm ra chuyện xấu gì nữa thì tự gánh lấy hậu quả!”
“Không dám! Không dám!”
Đạo Vân Thánh Tôn vui mừng quá đỗi, lập tức nói không dám.
Còn ở bên kia, Ngưu Ma Thánh Tôn nhìn về phía Đại Hoàng, thật lâu không nói nên lời.
“Sớm biết có hôm nay, lúc trước đừng làm!” Đại Hoàng hừ lạnh nói.
“Haz, bản tôn biết sai rồi! Nhưng bây giờ hối hận cũng đã muộn! Đại Hoàng, niệm tình huynh đệ giữa chúng ta, ngươi giúp Vạn Yêu Đại Sơn chúng ta đi!”
Đại Hoàng là người tình nghĩa, nhưng hắn ta rất thất vọng về Ngưu Ma Thánh Tôn.
Qua cầu rút ván, bỏ đá xuống giếng, đây là cách mà Ngưu Ma Thánh Tôn báo đáp cho Diệp Viễn!
Đại Hoàng lạnh nhạt nói: “Yên tâm đi, Diệp Sư nể mặt ta sẽ không làm khó Vạn Yêu Đại Sơn! Nhưng mà, các ngươi phải tự giải quyết cho tốt, bởi vì đây là cơ hội cuối cùng!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất