Trong hẻm núi trên đảo nhỏ tiếng gầm rú bên tai không dứt. 

             Sắc mặt một đám Thánh Hoàng Thiên cũng hơi thay đổi. 

             Ngưu Ma Thánh Tôn không hổ danh là Thánh Hoàng Thiên lâu đời, một thân thực lực thật sự làm cho người ta sợ hãi, còn mạnh hơn cả Đạo Vân! 

             Ước chừng một canh giờ sau, Ngưu Ma Thánh Tôn cũng thở dốc đi ra. 

             “Diệp Viễn, thực lực bản tôn có lọt vào được mắt ngươi chăng?” Ngưu Ma Thánh Tôn trầm giọng nói. 

             Vì để phô bày thực lực mà lúc nãy hắn ta đã liều mạng. 

             Khoảng cách hắn ta đột tiến còn mạnh hơn Đạo Vân Thánh Tôn nhiều. 

             Nhưng mà kiếm khí này thật sự quá mạnh! 

             Năm đó Trác Bất Phàm là đệ nhất Vũ Thanh đại lục, thật không phải nói ngoa! 

             Cho dù là kiếm khí đã mấy vạn năm, thế nhưng hắn ta vẫn không đánh nổi! 

             Diệp Viễn cười nói: “Thực lực của Ngưu Ma huynh quả nhiên bất phàm! E là trong Chân Linh ở Vũ Thanh đại lục ngoại trừ Đại Hoàng, thì ngươi là mạnh nhất!” 

             Ngưu Ma Thánh Tôn hừ lạnh một tiếng, cũng không giải thích gì. 

             Từ sau khi Đại Hoàng đi theo Diệp Viễn, thực lực tiến triển cực nhanh. 

             Đặc biệt là Tao Lãng Nhất Đề kia, tuy rằng tư thế rất quái dị, nhưng uy lực thật sự bá. 

             Nếu Ngưu Ma Thánh Tôn đánh với Đại Hoàng, tám phần là sẽ thua. 

             “Hừ! Đừng chỉ nói mà không làm! Diệp Viễn, bọn ta đều chơi qua hết rồi, nếu ngươi muốn ra oai phủ đầu mấy người bọn ta thì có phải cũng nên tự mình xuống chơi hay không?” Đạo Vân hừ lạnh nói. 

             Diệp Viễn cũng không vội, cười nói: “Hai vị đạo hữu, cảm thấy này kiếm khí này như thế nào?” 

             Ngưu Ma Thánh Tôn hừ lạnh nói: “Kiếm khí này bá đạo vô song, càng đi sâu vào trong càng mạnh! Cho dù Thánh Hoàng Thiên đại viên mãn tới cũng không thể nào xông qua!” 

             Đạo Vân cười lạnh nói: “Bút tích của Trác Bất Phàm đương nhiên là cực kỳ mạnh! Nội trong cảnh giới Thánh Hoàng Thiên căn bản không ai có thể xông qua kiếm khí này! Nhưng mà việc này thì có liên quan gì đến ngươi chứ? Ngươi đừng nói với ta một kiếm này là ngươi lưu lại đấy nhé!” 

             Diệp Viễn cười gật đầu, nói nhỏ với Lạc Vân Khinh: “Lạc huynh, mượn kiếm dùng một chút!” 

             Lạc Vân Khinh không nói hai lời, trực tiếp ném kiếm của mình cho Diệp Viễn. 

             Long Tuyền kiếm đã bị gãy vụn trong lần giết Lý Trường Sinh rồi. 

             Diệp Viễn tiếp nhận kiếm của Lạc Vân Khinh, cũng không thấy động tác của hắn có bao nhiêu hoa lệ, chỉ là nhẹ nhàng vung lên. 

             Rầm! 

             Nước biển bị chém ra một khoảng lớn! 

             Mà một kiếm này còn xuyên thẳng qua hẻm núi trên đảo nhỏ, cùng với một kiếm của Trác Bất Phàm, trùng nhau! 

             Sau đó nước biển nhanh chóng khép lại, hết thảy trở về bình thường, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. 

             Mọi người ở đây đều đột nhiên hoảng sợ. 

             Lạc Vân Khinh và đám người Đại Hoàng thì ánh mắt sáng ngời. 

             “Một kiếm này quá mạnh! Một kiếm này của ngươi lại trực tiếp thay thế kiếm khí mà Trác đại nhân lưu lại! Này cho thấy một kiếm này của ngươi còn mạnh hơn một kiếm kia của Trác đại nhân!” Lạc Vân Khinh khen rất hoành tráng. 

             “Ha ha, một kiếm này trải qua mấy vạn năm, sớm đã không còn sắc bén như lúc ban đầu! Một kiếm này của Trác Bất Phàm e là mười mất đi bảy, chỉ còn lại ba phần sức mạnh mà thôi!” Diệp Viễn cười nói. 

             Diệp Viễn khiêm tốn, nhưng ở đây đều là cường giả, sao lại nhìn không ra một kiếm này sắc bén thế nào? 

             Diệp Viễn lại dùng chính kiếm khí của mình thay đổi kiếm khí của Trác Bất Phàm! 

             Đúng, là thay đổi! 

             Một kiếm này của Diệp Viễn nhìn như tùy ý, nhưng thật ra góc độ xuất chiêu hoàn toàn trùng khớp với một kiếm của Trác Bất Phàm. 

             Hơn nữa uy lực lại còn sâu hơn một bậc! 

             Chẳng những hắn xoá đi kiếm khí của Trác Bất Phàm mà còn lấy kiếm khí của mình thay thế kiếm khí của Trác Bất Phàm! 

             Càng đáng sợ chính là, hai đảo nhỏ không hề có một chút tổn hại nào! 

             Một kiếm này của hắn đối với yêu cầu của người thi kiếm, khắc nghiệt tới mức khiến người ta giận điên. 

             Cho dù uy lực đủ mạnh nhưng nếu có chút sai lầm, cũng chỉ uổng công trở thành trò cười mà thôi. 

             Nhưng Diệp Viễn lại làm được hoàn mỹ! 

             Đây là một kiếm cực kỳ đáng sợ! 

             Đám Thánh Hoàng Thiên xôn xao hoảng hốt. 

             Theo lý thuyết, một kiếm này chỉ có cường giả Đại Đạo Hóa Hình mới có thể làm được. 

             Nhưng rõ ràng vừa rồi Diệp Viễn không có Đại Đạo Hóa Hình, sao có thể đánh ra một kiếm đáng sợ như thế? 

             Càng đòi mạng là lúc nãy Diệp Viễn quá nhẹ nhàng rồi! 

             Quỷ mới biết hắn có thi triển ra toàn lực hay không? 

             Nếu như không thì thực lực bây giờ của hắn, mạnh tới mức nào? 

             Đám người Đạo Vân đã không dám suy nghĩ tiếp nữa. 

             Đứng trước sức mạnh tuyệt đối, nhân số chỉ là gà vườn chó xóm mà thôi! 

             Nếu lúc trước không phải Diệp Viễn lấy đạo kiếp làm Lý Trường Sinh bị thương nặng, thì đừng nói bọn họ có sáu mươi Thánh Hoàng Thiên, cho dù là tám mươi cũng vô dụng! 

             Bây giờ một kiếm này của Diệp Viễn cũng đã đủ để làm lơ số lượng! 

             Đòn phủ đầu này quá lớn rồi! 

             Diệp Viễn ném lại thanh kiếm về cho Lạc Vân Khinh, cười nói với đám người Đạo Vân: “Có ai muốn xuống chơi nữa hay không? Diệp mỗ cũng không biết một kiếm mình lưu lại so với của Trác Bất Phàm có chênh lệch bao nhiêu nữa, hy vọng có người có thể giúp ta đánh giá một phen.” 

             Lời này vừa nói ra, mọi người ai nấy lo lắng. 

             Này, lại muốn quậy cái gì nữa đây? 

             Thấy không ai nói chuyện, Diệp Viễn lại cười nói: “Chỉ là chơi một trò chơi thôi mà! Chỉ cần các ngươi có thể xông vào trong khe núi, ân oán lúc trước của chúng ta xóa bỏ toàn bộ, sao hả?” 

             Mặt Đạo Vân trầm xuống, nói: “Ngươi nói thật ư?” 

             Diệp Viễn cười nói: “Lời Diệp mỗ nói, từ trước đến nay chắc như đinh đóng cột!” 

             Đạo Vân đảo mắt qua, nhìn về phía một Thánh Hoàng Thiên trong đó, nói: “Minh Diệc, ngươi đi!” 

             Minh Diệc hoảng sợ, nói: “Dựa vào đâu mà là ta?” 

             Đạo Vân cười lạnh nói: “Dựa vào thực lực của ngươi yếu nhất! Nếu không ngươi đánh với bọn ta thử xem!” 

             Minh Diệc Thánh Tôn, cũng là một Thánh Hoàng Thiên trong Đại Thiên Tông, Nhưng mà hắn chỉ là Thánh Hoàng Thiên hạ vị, thực lực yếu nhất. 

             Hắn nhìn về phía những Thánh Hoàng Thiên khác, phát hiện đám người Thiên Lộc dường như cũng có ý này. 

             Hắn không còn lựa chọn nào khác! 

             Minh Diệc cắn răng, nói: “Được!” 

             Nói xong hắn thả người nhảy xuống, xông qua. 

             Lúc Minh Diệc tiến vào phạm vi kiếm khí lập tức cảm thấy không bình thường. 

             Kiếm khí này quá sắc bén! 

             Kiếm khí từ bốn phương tám hướng đánh tới, hắn hầu như không thể chống đỡ được! 

             Mà khoảng cách đến chỗ cái khe còn tới mấy ngàn trượng! 

             Nhưng mà tốt xấu gì gã cũng là cường giả Thánh Hoàng Thiên, một thân thực lực toàn bộ bùng nổ, gắng gượng đánh văng kiếm khí. 

             Minh Diệc dùng toàn bộ sức mạnh điên cuồng phóng tới chỗ cái khe. 

             Phụt! 

             Không lâu sau Minh Diệc đã bị vô số kiếm khí chém nát! 

             Đạo Vân và Ngưu Ma nhìn nhau, sắc mặt trắng bệch. 

             Kiếm khí này hình như không giống bình thường! 

             Dù cho Minh Diệc có yếu thì cũng là Thánh Hoàng Thiên! 

             Cho dù xông vào đó cũng không đến mức mới đi được tới đó đã bị treo cổ chứ? 

             Vừa rồi Minh Diệc chỉ đi tới được phạm vi hai ngàn trượng đã bị xử lý. 

             Bọn họ ở bên ngoài căn bản không cảm nhận được sức mạnh của kiếm khí. 

             Nhưng bọn họ không phải kẻ ngốc, uy lực một kiếm này của Diệp Viễn còn mạnh hơn nhiều so với kiếm khí của Trác Bất Phàm! 

             Tên này thế nào lại làm được? 

             “Ha ha, xem ra thực lực của Minh Diệc Thánh Tôn có hơi không đủ rồi! Đạo Vân huynh, có hứng thú hay không, đi xuống chơi một lần nữa đi? Ta thấy với thực lực của ngươi thì có lẽ là có thể xông vào khe núi thôi.” Diệp Viễn nhìn về phía Đạo Vân Thánh Tôn, cười nói. 

             Đạo Vân kinh hoàng! 

             Khoảng cách hai ngàn trượng, hắn ta còn có thể đi xa hơn Minh Diệc bao nhiêu chứ? 

eyJpdiI6Im9PbFBIdmJWK2M5SjlDME5YR3Fwb1E9PSIsInZhbHVlIjoiaWt6NUFxRUExZVhVcVwveHRNK2V0NEo2Z3h3dVBcL1hLZU1GN0NOWjJuRnZrVGdHR1MxaXMxQTY4XC84YUVkZ1RNN2doWDBpNHhRa0hJTkFJQXZCV2NVV0NlOW8zZUpPTjI3UXVyeXpmdUMxUGwrYmZ4N1Z4Yjd3aVN5MHBsenFkdExkRFBQSUJ3Z0tYWW5tcW9jMlpoSVhHWHkzQ1FVOVlTcnp5XC82OHdXdkw4YlFCNjVMT2NiZlV3Y0xvUkZiMnFMbmxYVzdIRnduYndYelloZ1M1cTFBbnc9PSIsIm1hYyI6IjkzOWFmN2YyZDA5YWQzNTdkYzkxZjU3NWIxOGUwNjY3ZjY0MTZhOGNjMTcwMDExNGQ2NDk0N2FjYTY2NDA0OWYifQ==
eyJpdiI6IlZPbk9SaVo5dnhqWTJjTFdrSFFJZGc9PSIsInZhbHVlIjoidU13N0VKMjNSS2pZRUt3RURuMTR1TWs2eFRPVXNVZXNSSVhjNXpwZUVLZnRtdXJ6QU9XR293WjhzTTdlb0tvMytmb1wvMzBlQlNKaExTNkRyRVwvOUN4dUxsdGV1NTJ4ajFYUElBeEFcL041bytaV1hTNjZ3bjM0NHJkN2dmMG1SYnJvWlU0b3VGaWI2ZE1BeFJuZGdFWDJ0SXFHXC8wNGRYejdtNm9DR0pjMlhlYmVrNEpWUlVoNGpDWDlJSHdxQUlBclwvSDZ0SGg3SktobHFRK1FVMDRcL1dZUT09IiwibWFjIjoiNWJlMzQyNzUxMmY2OGI2ODQxMjRhYTA3NzM3ZDg2MTRjZTRiMDk3YTdjZjA3Y2IwYjIxMzBlZWNiMzZjYmVjYiJ9

             Đột nhiên Đạo Vân phịch một tiếng, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Diệp Viễn, khóc lóc kể lể: “Diệp đạo hữu, ta sai rồi! Ngươi... Ngươi tạm tha cho mạng chó này của ta đi!”

Ads
';
Advertisement
x