Hầu như là cùng một lúc, hai người đều nhét một viên thiên đan vào trong miệng. 

             Thương tích của cả hai đều đang hồi phục nhanh chóng. 

             Đan Minh chưa bao giờ thiếu thiên đan. 

             Diệp Viễn đã chiếm đoạt phân minh Dĩnh Dương nên cũng thu giữ được một số lượng lớn thiên dược và thiên đan. 

             Lúc này, hầu bao lại căng phồng lên. 

             “Thánh Hoàng Thiên trung kỳ cũng chỉ có thế!” Diệp Viễn cười nhạo nhìn Triệu Đỉnh. 

             Sắc mặt của Triệu Đỉnh không tốt lắm, lạnh lùng hừ một tiếng: “Chẳng qua là nhờ vào ngoại lực mà thôi, có gì để đắc chí chứ! Sức mạnh của Hồng Mông chí bảo nhị phẩm là rất lớn, nhưng ngươi có thể kích hoạt được bao nhiêu lần?” 

             Trên miệng không chịu thua nhưng sau lưng của Triệu Đỉnh đã đổ mồ hôi lạnh. 

             Công kích nguyên thần của Diệp Viễn quá mạnh, ngay cả hắn ta cũng có một sự thất thần ngắn ngủi. 

             Đòn tấn công kết hợp giữa Quy Tắc Không Gian, công kích nguyên thần và Vạn Giới Sơn của Diệp Viễn vừa nãy gần như khiến người ta ngạt thở. 

             Cho dù hắn ta chỉ chậm nửa bước thôi, lúc nãy nhất định đã bị Vạn Giới Sơn chấn thành bãi thịt băm. 

             “Tự ngươi thử xem thì sẽ biết thôi! Hôm nay không phải là ngươi chết thì là ta chết!” 

             Diệp Viễn lạnh lùng cười một tiếng, thân hình lại phát động lần nữa. 

             Rầm! 

             Khoảng không lại một lần nữa rung chuyển! 

             Dư âm khủng khiếp trực tiếp chấn động đến một số đệ tử cấp thấp, họ đã nhận ra ba cường giả Thánh Hoàng Thiên đã tới, nhưng đã ẩn nấp không lộ diện. 

             Hắn cười nhạo trong lòng, nhưng ngoài mặt lại bình tĩnh đối phó với Triệu Đỉnh. 

             Diệp Viễn kích hoạt Vạn Giới Sơn, thần nguyên đang tiêu hao nhanh chóng. 

             Nhưng hắn đã chuẩn bị đầy đủ thiên đan trước khi đến đây rồi. 

             Trong trận chiến khốc liệt, hắn điên cuồng nuốt chửng Thiên Đan chân phẩm để bù đắp cho việc tiêu hao thần nguyên một cách mãnh liệt. 

             Khi thấy Diệp Viễn ăn Thiên Đan chân phẩm như ăn kẹo thì Triệu Đỉnh cũng điên cuồng mắng chửi trong lòng. 

             Mẹ kiếp quá xa xỉ rồi! 

             Ngay cả khi ở Đan Minh, Thiên Đan chân tứ phẩm cũng là thứ vô cùng trân quý. 

             Trong Đan Minh, thực sự rất ít người có thể luyện chế ra Thiên Đan chân tứ phẩm, hơn nữa tỷ lệ thành công cực kỳ thấp. 

             Đặc biệt là loại Thiên Đan chân phẩm có tính tiêu hao này, việc phân phát cũng cực kỳ nghiêm ngặt. 

             Không ai có thể sử dụng Thiên Dược tứ giai hiệu quả cao giống như Diệp Viễn vậy, và tất nhiên cũng không ai lại xa xỉ đến thế. 

             Về Triệu Đỉnh, bản thân hắn ta chính là cường giả Thánh Hoàng Thiên, cần phải sử dụng Thiên Đan ngũ phẩm. 

             Chân phẩm chính là một loại mong ước xa hoa. 

             Thậm chí đến Minh chủ Lý Trường Sinh cũng không thể luyện chế ra. 

             Vì thiên dược quý hiếm nên Thiên Đan ngũ phẩm đương nhiên sẽ càng trân quý hơn. 

             Cho dù là Triệu Đỉnh thì cũng không có nhiều Thiên Đan ngũ phẩm trên người. 

             Hai người đấu một mạch mười mấy hiệp liên tiếp, khiến cho cả phân minh Võ Định đều không ngừng rung chuyển. 

             Diệp Viễn toàn thân đầy máu, còn Triệu Đỉnh cũng không khá hơn là bao. 

             Sức mạnh của Vạn Giới Sơn quá mạnh, cho dù là bị dư âm quét qua thì thương tích của hắn ta cũng không nhẹ. 

             Hắn ta không xa xỉ như Diệp Viễn, ăn Thiên Đan chân phẩm như kẹo nên chỉ có thể cố gắng chống đỡ bằng chính mình. 

             Và trong bất giác, có mười ba cường giả Thánh Hoàng Thiên quy tụ ở phân minh Võ Định! 

             Ngoại trừ phân minh Dĩnh Dương thì tất cả các Minh chủ của phân minh khác đều đã đến. 

             Tất cả đều chết lặng khi nhìn trận chiến giữa hai người này. 

             “Tên này… Nếu cứ tiếp tục đánh như vậy thì hắn ta có thể sẽ khiến cho Triệu Đỉnh tiêu hao đến chết!” 

             “Thiên Đan chân phẩm không đáng giá như vậy sao?” 

             “Lúc trước Tổng minh muốn tiêu diệt Đan Các quả nhiên là một quyết định cực kỳ đúng đắn! Nếu không thì hiện giờ e rằng Đan Minh của chúng ta đã không có ngày ngóc đầu lên! Tiểu tử này, e rằng đã vượt xa Tổng minh về mặt Đan Đạo!” 

             … 

             Có rất nhiều Thánh Hoàng Thiên của Đan Minh đều là Thiên Dược Sư ngũ phẩm. 

             Họ đều biết rằng Thiên Dược tứ phẩm không phải là cải thảo. 

             Ngay cả là những loại thiên dược thông thường này cũng vô cùng trân quý. 

             Diệp Viễn có thể lấy ra nhiều Thiên Đan chân phẩm như vậy, chỉ có thể chứng minh rằng tỷ lệ sử dụng thiên dược của hắn là rất cao! 

             Những Thiên Dược Sư ngũ phẩm như họ, thậm chí là Tổng minh Lý Trường Sinh cũng phải lép vế khi ở trước mặt Diệp Viễn. 

             Trong lúc nói chuyện thì mười ba cường giả Thánh Hoàng Thiên đã hoàn tất việc bao vây Diệp Viễn. 

             Bùm! 

             Hai người điên cuồng đùng đoàng hơn mười chiêu, cuối cùng Triệu Đỉnh không nhịn được, mãnh liệt phun ra một ngụm máu. 

             Lúc này, khí tức của Triệu Đỉnh rối loạn, vô cùng thê thảm. 

             Diệp Viễn đã nuốt vài viên thiên đan, khí tức nhanh chóng phục hồi, hắn nhìn Triệu Đỉnh từ nơi xa xôi rồi cười khẩy: “Đã mười lăm chiêu rồi, ngươi không giết được ta nhưng đã bị ta đánh trọng thương! Ha ha, trước đó ngươi khoác lác dữ dội, lúc này đã đi đâu rồi?” 

             Triệu Đỉnh đột nhiên bật cười ha ha: “Tiểu tử, ngươi rất mạnh! Ngươi tưởng bổn tôn sẽ chiến đấu công bằng với ngươi sao? Tất cả ra đây!” 

             Trong khoảng không có một trận chấn động, hơn mười luồng khí tức mạnh mẽ đạp không bước ra. 

             Sau khi những người này xuất hiện thì khí cơ đã khóa chặt Diệp Viễn từ xa. 

             Chỉ cần Diệp Viễn cử động thì họ sẽ giáng một đòn chí mạng! 

             Ánh mắt của Diệp Viễn ngưng tụ lại và phát hiện ra một người quen thuộc trong đám đông. 

             Hoàng Phủ Vân Tư! 

             Khi đó, Phong Huyền Dịch – Tông chủ của Võ Định Thiên Tông chính là chết trong tay của hắn ta. 

             Không ngờ trăm năm không gặp, Hoàng Phủ Vân Tư cũng đã đột phá đến cảnh giới Thánh Hoàng Thiên! 

             Nhưng nghĩ lại thì cũng có gì là lạ. 

             Thứ mà Đan Minh không thiếu nhất chính là thiên đan. 

             Một bán Thánh Hoàng Thiên mà đột phá lên Thánh Hoàng Thiên là điều quá đỗi bình thường. 

             Cảm nhận được ánh mắt của Diệp Viễn, Hoàng Phủ Vân Tư cười nói rằng: “Diệp Viễn, đã lâu không gặp! Thực sự không ngờ rằng hơn trăm năm không gặp, ngươi vậy mà đã sở hữu thực lực giết chết Thánh Hoàng Thiên! Nhưng vô ích thôi! Thực lực của Đan Minh là thứ mà ngươi không thể tưởng tượng được! Hiện giờ ngươi lẻ loi một mình, chỉ dựa vào một chút lòng can đảm mà cũng muốn báo thù sao?” 

             Rõ ràng, Hoàng Phủ Vân Tư cảm thấy đã ăn chắc Diệp Viễn rồi nên hoàn toàn không quan tâm đến ánh mắt của Diệp Viễn. 

             Chỉ là hắn ta không để ý rằng trong cát bụi của ngọn núi xa xăm, có một bóng người đang rất sốt ruột. 

             Hắn ta muốn lên tiếng nhưng lại không thể nói được. 

             Mười mấy cường giả Thánh Hoàng Thiên này đã rơi vào một cuộc khủng hoảng lớn mà không hề hay biết! 

             Diệp Viễn nhìn Hoàng Phủ Vân Tư, cười nhạo: “Ha ha, ngươi đến đúng lúc lắm! Hôm nay ta có thể tóm cổ cả bọn các ngươi rồi!” 

             Hoàng Phủ Vân Tư lắc đầu cười lớn: “Diệp Viễn, ngươi rất mạnh, thiên phú cũng rất cao! Nhưng ngươi đã nôn nóng trả thù rồi! Nếu ngươi tu luyện đến Thánh Hoàng Thiên trung kỳ thì chưa chắc không có hy vọng trả thù. Nhưng hiện giờ đang đối mặt với nhiều Thánh Hoàng Thiên như vậy, ngươi cũng dám nói tóm cổ cả bọn à?” 

             “Ha ha, tên ngốc không biết tự lượng sức mình! Một Ngọc Hoàng Thiên nhỏ nhoi, thực sự tưởng rằng nhờ vào Hồng Mông chí bảo nhị phẩm là có thể trả thù sao?” Một Minh chủ trong đó khinh thường nói. 

             “Tổng minh cũng đã trên đường đến đây, thủ đoạn của hắn ta là thứ mà ngươi hoàn toàn không thể tưởng tượng được! Tổng minh đã nói rằng để ngươi lại cho hắn ta! Ngươi hãy chuẩn bị sẵn đón nhận cơn thịnh nộ của Tổng minh đi!” 

             … 

             Trong mắt của những Minh chủ này, lời nói của Diệp Viễn đúng là trẻ con lố bịch. 

             Một Ngọc Hoàng Thiên nhỏ nhoi lại dám đe dọa nhiều Thánh Hoàng Thiên như vậy. 

             Sở hữu Hồng Mông chí bảo nhị phẩm thì đã sao? 

             Có thể vượt cấp chiến đấu thì đã sao? 

             Đan Minh không phải chỉ có một Thánh Hoàng Thiên! 

             Huống hồ còn có một Lý Trường Sinh thâm sâu khó lường! 

             “Ha ha ha…” 

             Diệp Viễn không nhịn được cười lớn khi thấy một đám Thánh Hoàng Thiên giả vờ. 

             “Chết đến nơi mà ngươi còn cười được à!” Triệu Đỉnh phì cười. 

             Diệp Viễn cười nói rằng: “Chết đến nơi sao? Ha ha, đúng vậy, các ngươi chết đến nơi mà còn có tâm trạng giả vờ giả vịt ở đây, ta thực sự không nhịn được cảm thấy buồn cười! Quách Hoài, ngươi đến nói cho bọn họ biết, họ có phải là chết đến nơi không?” 

             Dứt lời, Diệp Viễn tung ra một luồng thần nguyên để hoá giải phong ấn của Quách Hoài. 

eyJpdiI6IlRCd2Q3T3htNmpUbEQzZ0YwOHoxMmc9PSIsInZhbHVlIjoidVpRaFZiMEliajZxdTNUUkptUnZoZjVKNEl1UVwvaGkyNWNZMmdQQzdcL1VZOElBcVF0aTdYOGNpQ0pXUm1adytZSFBQKytGV1ZrNUlkXC95QkROR3BNN2lGdk43N0pYaytPZ1BmbXhiMjkxR0ZBOE5COUhQdkY5aGdtRm9LOE1uVUZcLzRjKzdFdWNSUTZcLzZLT2c2Kzc0OTl6RlwveitabU9WU2NIUURQNWRLSDVIZE05S2RCdWZtUFc4MlUxV01ONitURDZybGlsVHJ3b3poQ3JOY25pazM5K3I0Y05XZUw1Y3RWM2VNK3V2TDg2clZaeW1ibU9mbVFqN3BWMHEwTzFDMktGQjFkWFJhZFwveWE5eDVvMUlNN3NDZmpmakhcL1V1NmNDN2NUbnZUb1hPbz0iLCJtYWMiOiIxODJjMjJmZWY5MWUyOTFlOWQ3NDRjY2VmNmFiNjlmZjYzZGIwNjExMmM5MTE1OWYxMDU3N2QxZjUwOTFiYzNhIn0=
eyJpdiI6ImZlV1A2OThreTV6NStiK1duN1EwTnc9PSIsInZhbHVlIjoiRFZFXC9JSlh0dWlRVFRNd2hueHY3ZDI2TGprT2p0UTU5cFU4Q3JnRW90MitXY2tXMzh5NExMQ1BaaStwdWwzR0dOS0t3ZndaOHRNdk5mTVAweGlIMGgxUk9oa0JQa2FaRVNvS2txbXlxd3NEM0ptZ3FnWlFIZGZkUjQ2ZzNuMExvVnBCTWd6TFROSjh5eUxVbm51WERNd002TzFKc3hTODVKZ3BONkd2U1wvNEdHQUF4OUp0emhEVmh4eGx2OVo2K1wvTG9Ld1ZINjZZdVBZYXBsalBPdjRmYm9jWm9LbEpJaXRrWUE5XC9rc3JPQ1FKYlgyN3g5d3QwVm9lTFdOMnc5ZjYiLCJtYWMiOiIxNTI1NTMzYWU0MjY1Mzc4ZjVjZDMzYzkyMTZlMmVlYmJjM2Y3ODlmMDdhNTJkZmJhNjZiZDFhMDQwOGE2OTgyIn0=

             Quách Hoài được hoá giải phong ấn, dùng hết sức lực gào thét lên: “Chạy! Mau chạy đi! Hắn ta sắp độ Thánh Hoàng đạo kiếp rồi…”

Ads
';
Advertisement
x