Mau chạy đi!
Những Thánh Hoàng Thiên này đều lộ vẻ mặt khó hiểu.
Độ Thánh Hoàng đạo kiếp sao?
Cái tên này không phải đã bị Diệp Viễn đánh khờ rồi chứ?
Một Ngọc Hoàng Thiên mà độ Thánh Hoàng đạo kiếp cái gì?
“Quách Hoài, ngươi đi nghỉ ngơi một lát đi, đầu óc bị đánh hỏng rồi!”
“Diệp Viễn, hắn ta nói ngươi sắp độ Thánh Hoàng đạo kiếp rồi, ngươi thử độ một cái cho bọn ta mở mang tầm mắt nào?”
“Ha ha ha…”
Một đám Thánh Hoàng Thiên cười lớn không dứt.
Bọn họ nhận ra Quách Hoài đã triệt để trở thành một tên vô dụng và không thể cứu lại được nữa.
Nếu không phải như vậy thì bọn họ cũng sẽ không tới hiện giờ cũng không phát hiện ra Quách Hoài.
Nếu là một cường giả thì đương nhiên sẽ không ai dám cười nhạo.
Nhưng bây giờ… Không ai quan tâm đến hắn ta nữa.
Quách Hoài nghe thấy tiếng giễu cợt của đám đông, lo lắng đến mức không ngừng vùng vẫy trên mặt đất, điên cuồng hét lên: “Hắn ta thực sự sắp độ kiếp rồi! Khi hắn ta đánh với ta thì đã muốn đột phá! Sở dĩ muốn trấn áp cảnh giới chính là vì dụ các ngươi ra đây, dùng Thánh Hoàng đạo kiếp chết cùng với các ngươi! Mấy tên ngu xuẩn các ngươi còn không mau chạy đi!”
Nghe thấy tiếng kêu khàn cả cổ của Quách Hoài, một vài người đã cau mày lại.
Những người có mặt ở đây đều không phải là khờ, những gì Quách Hoài nói tuy không thể tin được nhưng vẫn dấy lên sự cảnh giác của một số người.
Trước đây bọn họ đều cảm thấy Diệp Viễn quá hấp tấp rồi, có được bảo vật quan trọng thì đã đến đây trả thù.
Nhưng bây giờ suy nghĩ cẩn thận thì có vẻ như có gì đó không đúng lắm.
Tuy nhiên Diệp Viễn không để bọn họ do dự quá lâu.
“Ha ha, vì các ngươi đã muốn mở mang tầm mắt, vậy thì… Thoả mãn các ngươi!”
Trong khoảnh khắc này, hắn hoàn toàn buông thả trấn áp cảnh giới, một cỗ khí tức khủng khiếp xông thẳng lên trời cao!
Trên hư không, điềm lành bao quanh!
Nhưng cùng lúc đó, từng đám kiếp vân khiến người ta kinh sợ cũng nhanh chóng ngưng tụ ra.
Nguy cơ!
Một nguy cơ lớn!
Trên trời cao truyền đến khí tức độ kiếp, khiến cho bọn họ đột nhiên biến sắc.
Những Thánh Hoàng Thiên có mặt ở đây, ngoại trừ một ít người thì hầu như đều đã từng độ Thánh Hoàng đạo kiếp.
Nhưng không ai trong bọn họ gây ra một Thánh Hoàng đạo kiếp đáng sợ như vậy!
Sấm sét ẩn trên trời cao, bọn họ đã cảm thấy ngột ngạt!
“Cái này… Cái này thực sự là Thánh Hoàng đạo kiếp! Làm sao có thể chứ!”
“Hắn ta đây là bị trời ghen tị! Thánh Hoàng đạo kiếp này chắc chắn sẽ kinh thiên động địa!”
“Một khí tức đáng sợ, ta cảm thấy… Bản thân sắp không thể thở được rồi!”
“Cái tên này rốt cuộc đã dẫn đến bao nhiêu thiên kiếp…”
…
Trên thực tế, Diệp Viễn cũng hết sức kinh ngạc trước sức mạnh của Thánh Hoàng đạo kiếp này.
Cỗ khí tức kinh khủng từ trên chín tầng mây truyền đến cũng khiến hắn khá kinh ngạc.
Gầm!
Gầm!
Gầm!
Một ảo ảnh chân long không ngừng bay lượn trên chín tầng mây.
Tất cả máu trên người Diệp Viễn đều sôi sục vào khoảnh khắc này.
Hầu như là trong chớp mắt, thân xác của hắn đã trực tiếp vượt qua rào cản lớn này và đạt tới cảnh giới Thánh Hoàng Thiên.
Và thần nguyên của hắn cũng đang tăng vọt trong thời khắc này!
Thế giới bên trong cơ thể của Diệp Viễn lúc này như thể hoà làm một với đất trời!
Từng quy tắc của Đại Đạo hiện ra trước mặt Diệp Viễn.
Đột phá Thánh Hoàng Thiên là một sự thăng hoa và cũng là một cơ duyên lớn!
Khi đột phá, chính là một cơ hội tiếp xúc gần với Thiên Đạo.
Loại cảm giác này vi diệu khó tả.
Diệp Viễn cảm thấy linh hồn của mình đã hoàn toàn thăng hoa!
Những gì mang lại chính là sự tăng vọt của thực lực!
“Chết tiệt, tiểu tử này tại sao lại yêu nghiệt như vậy! Khi đột phá lại gây ra Thánh Hoàng đạo kiếp xưa nay chưa từng có! Mau chạy đi, còn ngây người ở đó làm gì?” Triệu Đỉnh quát lớn một tiếng, bóng dáng đột nhiên biến mất ngay tại chỗ!
Những người khác lúc này mới hoàn hồn sau cú sốc, chỉ cảm thấy sau lưng lạnh lẽo.
Không chút do dự, tất cả mọi người đều đồng loạt chạy trốn!
“Bây giờ mới biết chạy à? Đã trễ rồi!”
Chỉ thấy Diệp Viễn đưa một bước ra, hầu như là trong chớp mắt hắn đã đuổi kịp Hoàng Phủ Vân Tư!
Đầu của Hoàng Phủ Vân Tư ‘ong’ một tiếng và triệt để mù mờ!
Mẹ kiếp, đừng đuổi theo ta chứ!
Hắn ta bây giờ thật muốn tự tát mình hai cái.
Vừa rồi tại sao lại khiêu khích Diệp Viễn chứ, tại sao phải gây chú ý giữa nhiều Thánh Hoàng Thiên như vậy thế?
Khiêm tốn một chút, có lẽ Diệp Viễn sẽ không chọn mình rồi!
Nhưng bây giờ có nói gì cũng đã muộn rồi!
Bởi vì Thánh Hoàng đạo kiếp đã đến!
Xoẹt!
Một tia chớp xuyên qua bầu trời, như thể cắt bầu trời ra làm hai vậy!
Diệp Viễn cũng sởn cả da đầu, hắn không chút chần chừ, trực tiếp triệu hồi Vạn Giới Sơn.
Đoàng!
Sấm sét giáng xuống, không kém cạnh gì với đòn tấn công!
Phạm vi tấn công của luồng lôi kiếp này rất rộng, những Thánh Hoàng Thiên đó vẫn chưa chạy được bao xa thì đã bị áp lực của Đại Đạo gạt ra khỏi hư không.
Phù phù phù…
Một đám Thánh Hoàng Thiên, cho dù không phải ở giữa tâm bão thì lúc này cũng chấn động, miệng phun ra máu.
Hoàng Phủ Vân Tư ở gần Diệp Viễn nhất thì thê thảm rồi.
Hắn bước vào Thánh Hoàng Thiên vốn chưa được lâu, thực lực cũng không được xem là quá mạnh trong Thánh Hoàng Thiên.
Cú đánh này trực tiếp hạ gục hắn ta từ giữa không trung.
Chỉ thấy máu trong miệng hắn ta điên cuồng phun ra như thác nước vậy.
Và bên đây, một vòng sáng màu vàng đất mờ nhạt phát ra từ trên Vạn Giới Sơn đã bao trùm lấy Diệp Viễn.
Đoàng!
Sấm sét giáng xuống, Diệp Viễn giống như quả bom vậy, bị ném thẳng xuống đất.
Diệp Viễn cảm thấy trước mắt choáng váng, cả người giống như tan rã vậy.
Sức mạnh của Thánh Hoàng đạo kiếp quá mạnh rồi.
Tuy nhiên hắn có sự che chở của Vạn Giới Sơn, tốt hơn nhiều so với Hoàng Phủ Vân Tư.
Hoàng Phủ Vân Tư chưa chết, nhưng hắn ta nằm co quắp trên mặt đất và không ngừng co giật.
Chỉ với một đòn, hắn ta rõ ràng chỉ còn lại nửa cái mạng.
Triệu Đỉnh kinh ngạc nhìn về phía hư không rồi lại nhìn Diệp Viễn, lẩm bẩm: “Đạo… Đạo kiếp Cửu Pháp!”
“Đạo kiếp Cửu Pháp! Chính là đạo kiếp Cửu Pháp trong truyền thuyết! Mẹ kiếp, quá khủng khiếp rồi!”
“Tiểu tử này lại dẫn dụ ra đạo kiếp Cửu Pháp!”
“Mau chạy đi! Nếu bị tiểu tử này đuổi kịp thì chết chắc!”
…
Trong thức hải của Diệp Viễn, Di Thiên cũng đang mắng Diệp Viễn: “Tên tiểu tử khốn kiếp này, quá làm càn rồi! Đạo kiếp Cửu Pháp, đâu có người nào độ như ngươi? Mẹ kiếp, không muốn sống sao?”
Di Thiên chợt cảm thấy tiểu tử này nói không chừng sẽ tự hành hạ mình đến chết trong ngày nào đó.
Ước mơ về nhà của mình e rằng sẽ không thể nào trở thành hiện thực rồi!
“Cái đó… Đạo kiếp Cửu Pháp là gì vậy?” Diệp Viễn ngỡ ngàng nói.
Hắn thực sự không có khái niệm gì về Thánh Hoàng đạo kiếp cả.
Di Thiên lạnh lùng hừ một tiếng: “Trong lôi kiếp vừa rồi, ngươi đã cảm thấy được có bao nhiêu loại quy tắc dao động?”
Diệp Viễn sững sờ, nói: “Hình như là… Chín loại!”
Sở dĩ lôi kiếp vừa rồi kinh khủng chính là vì đã dung hợp chín loại sức mạnh quy tắc!
Diệp Viễn có Vạn Giới Sơn trong tay, theo lý mà nói thì độ Thánh Hoàng đạo kiếp giống như chơi vậy.
Nhưng hiện giờ hắn đã bị trọng thương bởi một đòn.
Rõ ràng cuộc đạo kiếp này là phi thường!
Hắn ta biết tiểu tử này yêu nghiệt, nhưng không ngờ rằng lại yêu nghiệt đến mức độ này!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất