“Quách Hoài là heo sao? Một người sống sờ sờ mò đến Truyền Tống trận mà hắn ta lại không phát hiện ra!” Trong đại điện Đan Minh, Lý Trường Sinh trông có phần bực bội. 

             Truyền Tống trận bị phá huỷ, cho dù tốc độ của họ có nhanh đến mấy thì cũng không thể hỗ trợ kịp thời. 

             Đến khi họ lao tới phân minh Dĩnh Dương thì nơi đó chỉ còn lại một sơn môn đổ nát. 

             Phân minh Dĩnh Dương bị san bằng, điều này không chỉ là mất đi một phân minh. 

             Ý nghĩa lớn hơn là ảnh hưởng đến sự thống trị của Đan Minh! 

             Ngũ đại Thiên Vực không phải không có Thánh Hoàng Thiên, chỉ là những người này đều khiếp sợ bởi sự hùng hậu của Đan Minh, không dám làm gì mà thôi. 

             Nhưng giờ đây, hành vi vả vào mặt này của Diệp Viễn đã làm lung lay đến nền tảng thống trị của Đan Minh. 

             Một khi cuộc khủng hoảng nổ ra toàn diện thì sẽ khó mà kiểm soát được! 

             Bên dưới, một đám cường giả Thánh Hoàng Thiên câm như hến, không dám lên tiếng. 

             Bọn họ ai nấy đều vô cùng kinh ngạc! 

             Ai cũng không ngờ rằng Diệp Viễn lại có thể lặng lẽ mò đến nơi đặt Truyền Tống trận. 

             Phải biết rằng trong cả quá trình này, Diệp Viễn phải đối mặt với Hộ Sơn đại trận, vô số cường giả tuần tra và rất nhiều cấm chế phát động. 

             Bất kỳ một sự sơ suất nào cũng không thể làm được. 

             Nhưng Diệp Viễn đã làm được! 

             “Tìm cho ta! Cho dù là đào ba thước đất cũng phải tìm ra tiểu tử này cho bổn minh!” Lý Trường Sinh lạnh lùng quát. 

             “Điều này… Tổng minh, tiểu tử đó lẻ loi một mình, lại thông thạo Quy Tắc Không Gian, hoàn toàn… Không thể tìm được! Tiểu tử đó sau khi tiêu diệt phân minh Dĩnh Dương thì đã hoàn toàn biến mất, chúng ta đã phái hết mọi người ra ngoài rồi nhưng không có tin tức gì cả!” 

             Người đang nói chính là cường giả Thánh Hoàng Thiên thu thập thông tin của Đan Minh, hắn ta hiện giờ cũng hết sức đau đầu. 

             Diệp Viễn lẻ loi một mình, sau khi tiêu diệt phân minh Dĩnh Dương, tuỳ ý chui vào trong một khu rừng rậm núi sâu nào đó thì họ trên căn bản chính là mò kim đáy bể. 

             Trừ khi bản thân Diệp Viễn sẵn lòng để lộ, bằng không thì họ hoàn toàn không thể ra tay được. 

             Sắc mặt của Lý Trường Sinh lạnh lùng, trầm giọng nói: “Vậy các ngươi vào trong lối Truyền Tống trận cho ta! Chỉ cần tiểu tử đó vừa lộ mặt thì tất cả mọi người lập tức hỗ trợ! Nếu có sai sót gì nữa thì ta sẽ hỏi tội các ngươi!” 

             … 

             Một tháng sau, bóng dáng của Diệp Viễn lại xuất hiện trên bầu trời của phân minh Võ Định. 

             Trong tay của hắn vẫn còn mang theo Quách Hoài với dáng vẻ như chó chết. 

             Trong một tháng nay, Diệp Viễn cũng đang chuẩn bị độ kiếp! 

             Độ kiếp, hắn có lòng tin nhưng chắc chắn phải chuẩn bị đầy đủ. 

             “Ha… Ha ha ha, tên khốn nạn, xem lần này ngươi còn sống được không!” Quách Hoài trong miệng mang máu, cười thảm nói. 

             Trong một tháng nay, hắn ta ở bên cạnh Diệp Viễn, cảm giác khủng hoảng lúc có lúc không đó khiến cho hắn ta gần như tuyệt vọng. 

             Ngay cả một người ngoài như hắn ta cũng cảm nhận được cơn khủng hoảng kinh hoàng. 

             Chứ huống chi là bản thân Diệp Viễn. 

             Ầm! 

             Diệp Viễn mặc kệ hắn ta, thẳng thừng ném Quách Hoài xuống đất, cát bụi tung toé. 

             Tiện tay phong đi giọng nói của hắn ta, khiến hắn ta không thể nói ra lời. 

             “Triệu Đỉnh, ra đây chịu chết!” Diệp Viễn lớn tiếng nói. 

             Vụt! 

             Triệu Đỉnh ngay lập tức xuất hiện ở trước mặt Diệp Viễn. 

             Nhìn thấy bộ dạng thê thảm này của Quách Hoài, khoé miệng của Triệu Đỉnh không khỏi khẽ co giật. 

             Thực lực của Quách Hoài rất mạnh, sau này đột phá lên Thánh Hoàng Thiên trung kỳ hầu như là chắc như đinh đóng cột. 

             Hiện giờ lại trực tiếp bị phế đi. 

             “Diệp Viễn, ngươi còn dám đến đây à!” Triệu Đỉnh trầm giọng nói. 

             “Trên đời này còn có chỗ mà ta không dám đi sao? Ta đến được một lần thì đương nhiên sẽ dám đến lần thứ hai, ngươi thì có thể làm gì được ta chứ?” Diệp Viễn bình thản nói. 

             Triệu Đỉnh cười khẩy nói: “Ở trước mặt bổn tôn, ngươi cũng chỉ là một con chuột chạy ôm đầu thôi! Ngươi, chẳng qua là một con chuột nhát gan!” 

             Hắn ta đang nói khích Diệp Viễn để kéo dài thời gian. 

             Trong khoảng thời gian này, tất cả cường giả Thánh Hoàng Thiên đều canh giữ ở bên cạnh Truyền Tống trận. 

             Ngay khi hắn ta vừa mới xuất hiện thì đã truyền tin tức này ra. 

             Hiện giờ tất cả các cường giả Thánh Hoàng Thiên của Đan Minh đang hội tụ đến đây. 

             Chỉ cần Diệp Viễn bị bao vây, cho dù hắn có bản lĩnh phi thường thì chắc chắn cũng sẽ chết! 

             Có vẻ như Diệp Viễn không chịu được nói khích, lạnh lùng cười nói rằng: “Cách khích tướng vụng về như vậy, ngươi tưởng ta không nhận ra sao? Ha ha, hôm nay ta sẽ đấu với ngươi một trận! Thánh Hoàng Thiên trung kỳ thì đã sao?” 

             Triệu Đỉnh bật cười ha ha khi nghe vậy: “Mồm còn hôi mùi sữa, ngươi dám đối đầu trực diện với bổn tôn à, bổn tôn sẽ giết chết ngươi trong vòng mười hiệp!” 

             Đối mặt với Diệp Viễn, hắn ta cũng không dám khoác lác. 

             Thân pháp của Diệp Viễn quá lợi hại, cho dù là chiến đấu trực diện thì hắn ta cũng đừng hòng giết chết Diệp Viễn trong một hai chiêu thức. 

             Có thể khiến cho Triệu Đỉnh nói ra lời này, toàn bộ phân minh Võ Định đều kinh ngạc về thực lực của Diệp Viễn. 

             Phải biết rằng khi ở trước mặt Thánh Hoàng Thiên trung kỳ, Ngọc Hoàng Thiên chính là giống như sâu bọ vậy! 

             Nhưng trong lòng Triệu Đỉnh vui mừng khôn xiết khi thấy Diệp Viễn không có ý định chạy trốn. 

             Tiểu tử này đúng là không biết sống chết! 

             Không cần nhiều, chỉ cần năm Thánh Hoàng Thiên đến đây, cho dù Diệp Viễn có Quy Tắc Không Gian thì cũng đừng hòng chạy trốn! 

             Triệu Đỉnh trong lòng mừng thầm, còn Quách Hoài ở trước sơn môn thì không ngừng vùng vẫy. 

             Hắn ta muốn thông báo cho Triệu Đỉnh mau chóng di tản, nhưng hắn ta vùng vẫy đến mặt đỏ bừng cũng không thể nói ra được. 

             Hiện giờ hắn ta đã là một tên vô dụng, Đan Minh hoàn toàn không có người đến quan tâm hắn ta, hắn ta cũng chỉ có thể sốt ruột thế thôi. 

             “Ha ha, vậy sao? Triệu Đỉnh, ta với ngươi thâm thù đại hận, hôm nay ta sẽ giết chết ngươi ở trước sơn môn Võ Định để tế vong hồn của người Võ Định Thiên Tông đã khuất!” 

             Diệp Viễn giơ lòng bàn tay lên và Vạn Giới Sơn xuất hiện trong lòng bàn tay. 

             Khi cảm nhận được sự dao động mạnh mẽ từ Vạn Giới Sơn truyền đến, Triệu Đỉnh cũng lộ ra vẻ mặt nghiêm nghị. 

             Vụt! 

             Diệp Viễn cũng không nói nhiều, chớp một cái đã đến chỗ cách Triệu Đỉnh không xa, thân pháp thậm chí còn nhanh hơn suy nghĩ! 

             “Chân Hồn Bộc!” 

             Diệp Viễn quát lớn một tiếng, ngay lập tức thi triển ra đòn công kích nguyên thần. 

             Đoàng! 

             Triệu Đỉnh đề phòng từ trước nên đã vận hành ‘Kim Cương Pháp Thân’. 

             Nhưng cho dù là vậy thì nguyên thần của hắn ta vẫn cảm nhận được đòn tấn công bùng nổ, cả người đều ngưng trệ trong một khoảnh khắc. 

             Điều mà Diệp Viễn cần chính là một khoảnh khắc này! 

             Lúc này, Vạn Giới Sơn trong tay hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. 

             Ngay khoảnh khắc đầu tiên thi triển công kích nguyên thần thì hắn đã đánh về phía Triệu Đỉnh. 

             Sau một hồi thất thần ngắn ngủi, cảm giác khủng hoảng mãnh liệt ập đến trong lòng Triệu Đỉnh. 

             Gần như là theo bản năng, hắn ta lập tức lẩn trốn vào trong hư không. 

             Rầm! 

             Khoảng không nơi Triệu Đỉnh đứng nổ tung! 

             Sự dao động khủng khiếp khiến cho các đệ tử của phân minh Võ Định đều ngã ngửa. 

             Cùng lúc đó, sắc mặt của Diệp Viễn cũng thay đổi đáng kể, có một cỗ khí tức vô cùng nguy hiểm từ phía sau phát ra. 

             Hắn không hề quay đầu lại mà lập tức lẩn vào trong hư không. 

             Rầm! 

             Nơi Diệp Viễn đang đứng ầm ầm nổ tung! 

             Cổ họng của Diệp Viễn ngòn ngọt, lập tức phun ra một ngụm máu, rõ ràng đã bị trọng thương rồi. 

             Trong tay của Triệu Đỉnh có một Ngọc Như Ý đang tỏa ra ánh sáng mờ nhạt. 

             Ngọc Như Ý này chính là Hồng Mông chí bảo! 

             Vì để mưu toan Diệp Viễn nên Triệu Đỉnh đã giấu Ngọc Như Ý vào trong hư không từ sớm. 

             Đợi đến khi Diệp Viễn đi tới thì hắn ta sẽ đột ngột bắn tên ngầm. 

             May thay phản ứng của Diệp Viễn rất nhanh, nếu không thì lần này đã thăng thiên rồi! 

             Tuy nhiên Triệu Đỉnh cũng không dễ chịu. 

             Khí tức của hắn ta rất rối loạn, rõ ràng là hắn ta cũng đã bị thương nhẹ. 

             Ngay cả khi hắn ta đã tránh được đòn của Vạn Giới Sơn, sức mạnh của Hồng Mông chí bảo nhị phẩm cũng có thể truyền vào trong hư không và đánh thương Triệu Đỉnh. 

eyJpdiI6IiswVVpJWVR6Y1FTS3NINkNwSnl6VFE9PSIsInZhbHVlIjoiZXd5ejhMejZ1NkxGb01YZDVuREtwMVNXR0JhM1FaTXp6RkUzNGM5SXVITTlMbTJmd2JaOUNMZFZHcTMwRFJlczhScVlmSThiSFwvUFhSdzJ5NjBVR0dpMkx6RUs2XC8wREZjZjdCZjhseHFNQWlRUnM5cEl2M2c4MVBtS1ZoaW1RZ2hPaW5kOTJaTmNPODh2T0Y0ZFl5SndSS0d2OTJaaHlST002REVaK252OStIbmo3ZktHMCtBTzRGSnZzRUlYN0FKOXM5bWtLRlVEMTNEMCsyUDA2dVlLcHluaHRUV3JZVkJLeEJpeWxCQXBVNUMrcnFYa2M4QTVNU1Nla0N1aTZaTG5JV3VrQnFOeGFFbmhyYyt5S1N2eE9OZ3ZDWE11YUZ1K01vSkI2bFpuVExEYWhKRm1UblpZcENaZElFVlFCUm1NRWFBSVwvSExhRzBWVnNYeWNoeVF6dlVpRWowSWtBSFNTaTlJdFJMS2dFPSIsIm1hYyI6ImU2MjhlMzk3NjhiNWRhMGQ5YjA3NjBkYWE3ZGJjMjI0ODFhYTAwODc3Yzk3OTRiNzNhY2ViNTA2OTQ2MTBhZTcifQ==
eyJpdiI6ImV3MFZtUG16bzZXamVXOUJaTUpickE9PSIsInZhbHVlIjoiaHNiVGQ5XC9HZFVFNHJtNVlYcVpLZ0k1QWJiSmlsbUMwdDNqNWpqMVI5Tm85TVVMZGxhY1NGelRYRjZpY3pZdkpqY05TS1lpcXdsYVNvMndLSDVWTTVKREcxZm44ODZ1QU1hZ3lKdk8rSFlzR2RiT1BtTUpnd2JFTFY1SHUzb2tHVmdJTlRHbHpZcGRldHJrNFNyQU5TZ3pBWmVLQjJ5d1EzWUZNeHRQaWxoV1ZHQ2k2R3hpbW95VUJyUjVrVmxNOG1yT2tmcTRINXFWWjhsWG5hbGNjQjVVQTZ6dXBuNW0xcjhKMzc1bVpLbjQ9IiwibWFjIjoiODJkZWJkNWRkOTJkZTBkYzFhZjYyZTUzMGFlY2Q1ZjI1MmJmMWIwODRhOTNlZmU0NmJlMWYyNTZmYTUxMmY1YiJ9

             Ngang tài ngang sức!

Ads
';
Advertisement
x