Hơn trăm năm thấm thoắt thoi đưa, Võ Định Thiên Tông năm xưa nay đã vật còn người mất.
Năm ấy, những người đứng đầu của Võ Định Thiên Tông đều chết trận, mấy nghìn đệ tử chạy trốn tan tác, khắp nơi đều là vách nát tường xiêu.
Nhưng hiện giờ rất nhiều kiến trúc cỡ lớn mọc lên.
So với Võ Định Thiên Tông năm đó, nơi này càng hoành tráng rộng rãi hơn!
Bây giờ chỗ này là nơi ở của phân minh Võ Định thuộc Đan Minh, không những kiến trúc hùng vĩ, mà cường giả nhiều như mây!
Trăm năm trôi qua, Đan Minh thu thập tất cả tài nguyên của toàn bộ Vũ Thanh đại lục, đào tạo ra những cường giả hàng đầu hết lớp này đến lớp khác.
Những năm gần đây, họ cũng đã cho ra đời một lượng lớn Thánh Hoàng Thiên, còn chưa kể đến cường giả Bán Thánh Hoàng Thiên cùng Ngọc Hoàng Thiên.
Trong phân minh Võ Định này, chỉ cường giả Bán Thánh Hoàng Thiên thôi cũng đã có mười mấy người rồi!
Ý nghĩa của Bán Thánh Hoàng Thiên khác với Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn.
Bán Thánh Hoàng Thiên, đó là lực lượng dự trữ đều có thể đột phá bất cứ lúc nào.
Sau trận chiến đó, Đan Minh đã chia ra thành mười lăm địa vực lớn nhỏ dựa trên cơ sở của Ngũ Đại Thiên Vực, huỷ bỏ sự phân chia trước kia của nó.
Mà mỗi một vực đều có một phân minh trấn thủ.
Minh chủ của phân minh đều là cường giả Thánh Hoàng Thiên!
Hơn nữa, giữa mỗi phân minh đều được kết nối bằng truyền tống trận.
Giữa phân minh và các thiên tông lớn cùng với các đại vương quốc cũng đều đã xây dựng truyền tống trận thống nhất.
Cứ như vậy, Đan Minh tăng cường sự kiểm soát đối với Ngũ Đại Thiên Vực càng chặt chẽ hơn.
Các thiên tông lớn hoàn toàn không gây ra sóng gió gì được.
Thật sự có người mưu đồ làm loạn, cường giả của Đan Minh có thể đến nơi ngay lập tức.
Lúc này, Diệp Viễn đứng trước sơn môn phân minh Võ Định, nhìn về phía ngọn núi chính với ánh mắt tràn đầy nhớ nhung.
“Ai vậy, dám lượn lờ ở nơi này, không biết đây là chỗ nào sao? Cút mau, bằng không ngươi biết tay ta đấy!” Hai vị Ngọc Hoàng Thiên bay ra ngoài, muốn đuổi Diệp Viễn đi.
Diệp Viễn cũng không tức giận, mỉm cười nói: “Ta đúng thật không biết, nơi này là chỗ nào?”
Một người trong số đó trầm giọng nói: “Đồ ngu ngốc vô tri, nơi đây là phân minh Võ Định của Đan Minh!”
Diệp Viễn khẽ gật đầu, cười nói: “Vậy thì đúng rồi! Tiêu diệt nơi này, chắc hẳn Đan Minh sẽ đau đấy nhỉ?”
Vẻ mặt của hai vị Ngọc Hoàng Thiên chợt thay đổi, biết rằng người này đến gây sự lập tức muốn ra tay.
Nhưng sao Diệp Viễn lại cho họ cơ hội chứ?
Chỉ thấy hắn đánh ra một quyền nhẹ nhàng, hai người kia trực tiếp biến thành một đống máu.
Ba năm đã trôi qua kể từ lúc Diệp Viễn trở về Vạn Yêu Đại Sơn.
Trong ba năm này, Diệp Viễn sử dụng Thiên Đan chân phẩm ép mình thăng cấp tới cảnh giới Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn.
Hiện giờ, hắn chỉ còn thiếu một bước xa xôi là có thể đột phá.
Nguyên thần của hắn đã đạt đến Thánh Hoàng Thiên, thân xác cũng đạt mức cao nhất Ngọc Hoàng Thiên, đột phá Thánh Hoàng Thiên chỉ là việc nước chảy thành sông.
Tuy nhiên cưỡng ép đột phá sẽ dẫn tới việc căn cơ không vững.
Cho nên trước khi Diệp Viễn đột phá, cần phải củng cố lại cảnh giới trước, tìm kiếm cơ hội đột phá.
Tất nhiên chiến đấu là thủ đoạn tốt nhất.
Chọn phân minh Đan Minh, thứ nhất có thể rèn luyện cảnh giới, thứ hai có thể dò xét thử căn cơ của Đan Minh.
Vì vậy một mình hắn đi đến phân minh Võ Định.
Trong sơn môn, có đệ tử gác cổng trông thấy cảnh này, không khỏi kinh ngạc, vội vàng phát ra tín hiệu cầu cứu.
“Mau mở Hộ Sơn đại trận! Nhanh chóng mở Hộ Sơn đại trận!” Đệ tử kinh hãi hô lên.
Đây cũng là lần đầu tiên Hộ Sơn đại trận được mở ra.
Trước kia bọn họ thấy được thực lực của Diệp Viễn vô cùng mạnh nên mới thông báo cường giả Ngọc Hoàng Thiên đến đây.
Đâu biết rằng đối phương không hề nói lý, trực tiếp tung quyền giết chết!
Lúc này Hộ Sơn đại trận được mở ra, sóng dao động tỏa ra đủ giết chết Thánh Hoàng Thiên khiến trong lòng họ hơi bĩnh tĩnh lại đôi chút.
Dù sao, đối phương chỉ là một Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn.
Hộ Sơn đại trận này là do Thiên Trận Sư ngũ phẩm của tổng minh chủ bố trí, uy lực cực mạnh.
Ngay cả Thánh Hoàng Thiên tự ý xông vào cũng chỉ tự tìm chết.
Diệp Viễn nhoẻn miệng cười, Vạn Giới Sơn sau khi thăng cấp đã nằm trong tay hắn.
Hắn thầm đọc pháp quyết trong miệng, chỉ nói ra một chữ ‘đi’.
Vạn Giới Sơn trực tiếp biến thành một ngọn núi to, đè xuống Hộ Sơn đại trận.
Tất cả cường giả của phân minh Võ Định đều nhìn thấy ngọn núi to này.
Vẻ mặt của tất cả mọi người đều thay đổi rõ rệt!
“Có thể ngăn lại không? Chắc chắn có thể ngăn lại được!”
“Chẳng qua đối phương chỉ là một tên Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn, làm sao có thể phá vỡ Hộ Sơn đại trận chứ?”
“Nhưng mà uy áp này, thật sự đáng sợ quá đi!”
‘Cạch! ’
Vạn Giới Sơn và Hộ Sơn đại trận va chạm vào nhau, trực tiếp nghe thấy một tiếng vỡ vụn.
Hộ Sơn đại trận lớn mạnh, trực tiếp nứt ra rất nhiều khe hở nhỏ.
Tất cả cường giả trông thấy cảnh này, người nào người nấy đều thay đổi sắc mặt.
“Khá thú vị! Lai lịch của Đan Minh này thần bí, quả nhiên có chút thủ đoạn! Đại trận này không tầm thường!”
Diệp Viễn vừa nói, nguyên thần trên người điên cuồng tràn ra lần nữa.
Vạn Giới Sơn lại từ trên trời giáng đè xuống!
‘Răng rắc! ’
Những vết nứt nhỏ của Hộ Sơn đại trận càng nhiều hơn.
Giây tiếp theo đã sụp đổ.
“Đây… Đây là Hồng Mông chí bảo nhị phẩm mà! Sao có thể chứ?”
Triệu Đỉnh nhìn thấy cảnh này, sắc mặt không khỏi trắng bệch!
Minh chủ của phân minh Võ Định này chính là Triệu Đỉnh, kẻ đầu sỏ hủy diệt Võ Định Thiên Tông, giết chết Hà Úc Yên và Phong Huyền Dịch!
Trong phân minh, những người khác cũng đều tỏ ra sợ hãi, thậm chí bắt đầu chuẩn bị trốn chạy.
Uy lực của Vạn Giới Sơn này thật sự quá mạnh!
“Phá cho ta!”
Diệp Viễn hét to một tiếng, Vạn Giới Sơn đột ngột rơi xuống lần thứ ba!
‘Ầm! ’
Hộ Sơn đại trận kèm theo tiếng vang vỡ vụn, Vạn Giới Sơn rơi thẳng xuống ngọn núi phía trước.
Trong thoáng chốc, tiếng than khóc nổi lên khắp nơi.
Số đệ tử Đan Minh ở ngọn núi phía trước bị đè chết đếm không xuể!
Thật ra, Diệp Viễn muốn xuyên qua đại trận dễ như trở bàn tay.
Nhưng mà, hắn cố tình gây tiếng vang như vậy chính là vì muốn Đan Minh tuyệt vọng!
Cũng giống như những gì năm xưa họ mang tới cho Võ Định Thiên Tông!
Cho dù tiêu tốn lượng lớn thần nguyên hắn cũng không nuối tiếc!
Uy lực Hồng Mông chí bảo nhị phẩm hết sức khủng khiếp, tất nhiên tiêu hao cũng cực lớn.
Với thực lực hiện nay của Diệp Viễn, nhiều nhất chỉ có thể thực hiện khoảng năm lần.
Đủ năm lần thì hắn đã không còn sức để điều khiển được nữa.
Nhưng năm lần này, ngay cả Thánh Hoàng Thiên trung kỳ bị va chạm cũng chắc chắn mất mạng!
“Tiểu tặc từ đâu đến, dám giở thói ngang ngược ở Đan Minh ta!” Triệu Đỉnh hét lớn một tiếng, nháy mắt đã tới đây.
Diệp Viễn nhìn thấy người đến, không khỏi nhướng mày.
Hắn không quen biết Triệu Đỉnh, nhưng cả đời hắn khó có thể quên được luồng khí tức này!
“Hoá ra là ngươi! Ha ha, trái lại đỡ tốn chắn ta tới tổng minh Đan Minh tìm người! Không ngờ ngươi lại ở Võ Định Thiên Tông!” Diệp Viễn nhìn sang Triệu Đỉnh, cười như không cười nói.
Triệu Đỉnh nhíu mày lại rồi nói: “Ngươi quen biết ta ư?”
Năm đó hắn ta chỉ cách không tung một quyền với Diệp Viễn, chứ không hề biết khí tức của hắn.
Mà khi ấy trong mắt hắn ta, chẳng qua Diệp Viễn chỉ là một con kiến tiện tay đã có thể nghiền chết mà thôi.
Mặc dù gây ra động tĩnh rất lớn, hắn ta cũng chưa từng để ý.
Thiên tài chưa trưởng thành, cái gì cũng không phải!
Diệp Viễn cười nói: “Hơn trăm năm trước, ngươi cách không tặng ta một quyền phá không gian, bây giờ quên hết rồi sao?”
“Ngươi là Diệp Viễn!”
Lần này Triệu Đỉnh tỏ ra kinh ngạc, không thể coi thường!
Hắn ta không biết rằng trong tay Diệp Viễn lại có Hồng Mông chí bảo nhị phẩm!
Vừa rồi uy lực đó cũng đã đủ giết chết hắn ta đấy!
Tất nhiên, uy lực là một chuyện nhưng có thể đánh trúng hay không, lại là chuyện khác.
Cường giả Thánh Hoàng Thiên sẽ không ngây người đứng đó cho Diệp Viễn giết chết.
Có điều hắn ta cũng biết, nguyên thần của Diệp Viễn đã đạt tới Thánh Hoàng Thiên, có thể giết cường giả cùng cấp chỉ trong vài giây!
Hơn trăm năm ngắn ngủi không gặp, thế mà tên này đã trưởng thành tới mức độ này.
Quá đáng sợ!
“Ha ha, xem ra ta vẫn có chút tiếng tăm, lại có thể khiến một Thánh Hoàng Thiên ghi nhớ! Năm đó, ngươi dẫn người diệt Võ Định Thiên Tông ta. Vậy ngày hôm nay, một mình ta diệt đi phân minh Võ Định của ngươi đi! Ăn miếng trả miếng, đòn lại trả đòn, không quá đáng chứ?”
Một trận đồ sát, bắt đầu!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất