“Đáng chết! Quy tắc không gian của tiểu tử này đã đạt đến trình độ siêu phàm, tốc độ thật nhanh!”
Dưới quy tắc không gian của Diệp Viễn, một vị Thánh Hoàng Thiên trung vị như Triệu Đỉnh này cũng chỉ thể hít bụi.
Một mình hắn ta không giữ chân Diệp Viễn được.
“Chạy mau! Tách ra chạy!” Triệu Đỉnh quát lớn một tiếng, lập tức vang vọng khắp sơn môn.
Đám cường giả Ngọc Hoàng Thiên nghe thấy vậy, vẻ mặt chợt thay đổi, nào còn kịp do dự nháy mắt chạy trốn tan tác.
Diệp Viễn tản ra thần thức, có thể đủ để nắm bắt mọi phương hướng của tất cả các vị cường giả.
‘Bùm! ’
Diệp Viễn nhảy vọt một bước đã đuổi kịp một vị Ngọc Hoàng Thiên thượng vị, một đấm đánh nổ tung!
“Đồ khốn khiếp, bổn tôn giết chết ngươi!” Triệu Đỉnh nổi giận, đuổi theo Diệp Viễn rồi tung chiêu.
Nhưng Diệp Viễn hoàn toàn không định giao chiến với hắn ta, lắc mình một cái lại lần nữa tránh đi.
‘Ầm! ’
Một quyền này của Diệp Viễn bùng nổ, mặt đất nứt toác.
Trong nháy mắt các đệ tử cảnh giới Tiểu Cực Thiên Vị, Đại Cực Thiên Vị đã thương vong vô số.
Hai mắt Triệu Đỉnh đỏ ngầu, nổi trận lôi đình.
Hắn ta không bận tâm đến một ít đám đệ tử chết hay bị thương này.
Nhưng Diệp Viễn cứ tàn sát bừa bãi như vậy, giết nhiều rồi thì dù là Đan Minh cũng không thể gánh nổi!
Không thể giết chết được Diệp Viễn vốn đã chọc giận tổng minh chủ.
Nếu lần này bị Diệp Viễn diệt sạch sơn môn, vậy hắn ta thật sự không thể ngẩng đầu lên được.
Nhưng hắn ta cũng hết cách.
Triệu Đỉnh không đuổi kịp Diệp Viễn.
Diệp Viễn lợi dụng quy tắc không gian với tốc độ cực nhanh!
Thậm chí chỉ búng tay một cái đã giết chết một vị Ngọc Hoàng Thiên.
Chờ đến khi Triệu Đỉnh đuổi tới, Diệp Viễn đã đuổi theo giết chết những người khác rồi.
Cảm giác bất lực này khiến Triệu Đỉnh sắp phát điên!
Đối phương chẳng qua chỉ là một Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn!
“Ha ha, đệ tử của Đan Minh thật yếu! Năm đó ngươi tàn sát Võ Định Thiên Tông có phải cũng ôm tâm tình này hay không?” Tiếng giễu cợt của Diệp Viễn vang lên trong không trung.
Diệp Viễn lại tung thêm một cú đấm, trực tiếp nổ tung giết chết một vị Bán Thánh Hoàng Thiên đang bay lượn.
Với thân xác Bán Thánh Hoàng Thiên này của hắn kết hợp với huyết mạch chân linh hỗn độn, giết chết Bán Thánh Hoàng Thiên cùng cấp thật sự quá dễ dàng.
Chỉ trong vòng mấy trăm nhịp hô hấp, Diệp Viễn đã chém giết năm vị Bán Thánh Hoàng Thiên, cùng với hơn hai mươi vị cường giả Ngọc Hoàng Thiên cũng như rất nhiều võ giả cấp thấp.
Trong thoáng chốc, toàn bộ sức chiến đấu cấp cao của Phân Minh Võ Định đã giảm đi một phần ba!
Triệu Đỉnh chạy theo phía sau không ngừng gào thét, nhưng cũng không làm gì được Diệp Viễn.
“Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết! Hôm nay bổn tôn nhất định phải giết ngươi!” Triệu Đỉnh rít gào nói.
Diệp Viễn nghe xong bật cười nói: “Cường giả Thánh Hoàng Thiên đều yếu ớt giống như ngươi sao? Gào tới gào lui cũng chỉ có mấy câu này thôi sao. Ngươi muốn giết ta thì đến đây nào!”
Đúng lúc này hư không run lên một trận.
Hai bóng người xé không mà ra!
Triệu Đỉnh nhìn thấy người tới không khỏi mừng rỡ như điên, hét lên: “Ngô Hưng Duệ, Lâm Trung Vi, các ngươi đến vừa đúng lúc, giữ chân tên tiểu tử này giúp ta để ta tới giết hắn!”
Trong lúc Diệp Viễn lấy Vạn Giới Sơn trấn áp Hộ Sơn đại trận, Triệu Đỉnh đã xin cứu viện khắp nơi.
Hiện tại cuối cùng hai vị này cũng chạy tới đầu tiên.
Hai người Ngô Hưng Duệ thấy cảnh lộn xộn khắp núi, nơi nơi đều là thi thể, không khỏi trợn mắt há miệng.
Phân minh Võ Định bị một Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn diệt trừ?
Phải biết rằng, phân minh Võ Định chính là một trong những phân minh mạnh nhất trong mười lăm phân minh.
Triệu Đỉnh còn là đại cao thủ Thánh Hoàng Thiên trung vị.
Bây giờ lại không thể làm gì được một vị Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn!
Nhưng khi thấy tốc độ kinh người của Diệp Viễn, họ mau chóng đã hiểu ra.
“Được, cứ giao cho chúng ta!” Hai người Ngô Hưng Duệ đưa mắt nhìn nhau, lập tức động thân chặn Diệp Viễn lại.
Triệu Đỉnh cười lớn nói: “Tiểu tử, bây giờ xem ngươi còn chạy đi đâu được!”
Một người chỉ có thể theo sau hít bụi của Diệp Viễn.
Nhưng ba vị Đại Thánh Hoàng Thiên bọn họ có thể làm hẹp vòng vây, khiến con đường chạy trốn của Diệp Viễn bị thu nhỏ lại.
Hơn nữa thực lực của Triệu Đỉnh cường đại, chắc chắn có thể vây giết Diệp Viễn.
Đạt tới cấp bậc Thánh Hoàng Thiên, lĩnh ngộ được thiên địa đại đạo, xuyên qua hư không.
Tác dụng của quy tắc không gian trở nên nhỏ hơn rất nhiều.
Cũng vì quy tắc không gian của Diệp Viễn quá mức mạnh mẽ, nếu đổi thành bất kỳ một vị Ngọc Hoàng Thiên nào thì một cái tát của Triệu Đỉnh cũng đủ để lấy mạng hắn ta.
Thấy ba vị Đại Thánh Hoàng Thiên vây giết tới đây, Diệp Viễn không hề hoảng hốt.
Hắn cười chế giễu một tiếng, cơ thể không lui mà còn tiến tới, lại thật sự nghênh đón Lâm Trung Vi!
Vẻ mặt Lâm Trung Vi thay đổi một cách rõ rệt, quát lớn nói: “Hắn muốn tấn công bằng nguyên thần, cẩn thận!”
Tấn công bằng nguyên thần bị hạn chế trong một phạm vi nhất định.
Vì vậy, Diệp Viễn tới gần Lâm Trung Vi chính là muốn trực tiếp giết chết hắn ta chỉ trong vài giây!
Nhưng Diệp Viễn không nghĩ tới, căn cơ của Đan Minh lại thâm hậu như vậy, thế nhưng đã tu luyện bí pháp phòng ngự nguyên thần.
Lý Trường Sinh tự mình lấy ra bí pháp phòng ngự nguyên thần, cũng không phải là thứ tầm thường gì đó, nếu không hắn ta đã phổ cập nó từ lâu.
Nhận được nhắc nhở, sắc mặt Lâm Trung Vi đột ngột thay đổi, lập tức vận chuyển kỹ năng bí truyền.
“Chân Hồn Bộc!” Diệp Viễn tức giận quát lên một tiếng, sức mạnh nguyên thần bùng nổ.
‘Ong! ’
Lâm Trung Vi chỉ cảm thấy nguyên thần rạn nứt, cả người bị chấn động đến choáng vàng, ngây người đứng ở đó.
Nhưng hắn ta vẫn còn chưa chết!
Bí pháp phòng ngự nguyên thần đã có tác dụng.
“Chết tiệt!” Diệp Viễn khẽ mắng một tiếng, trực tiếp xuyên qua phía Lâm Trung Vi.
Triệu Đỉnh và Ngô Hưng Duệ đuổi quá sát sao, hắn không thể nào xuống tay được.
Hắn có thể chém Lâm Trung Vi một nhát, nhưng chính mình cũng sẽ phải chết trong tay hai người Triệu Đỉnh.
Thánh Hoàng Thiên trung vị cũng không phải nói giỡn!
Bây giờ tuy rằng Diệp Viễn tài giỏi, nhưng vẫn chưa đạt tới trình độ có thể giết chết Thánh Hoàng Thiên trung vị.
Sự chênh lệch giữa các cảnh giới quá lớn!
Nhưng hắn thật sự không ngờ tới, Đan Minh lại có bí pháp phòng ngự nguyên thần mạnh mẽ như vậy.
Phải biết rằng, bí pháp nguyên thần của hắn bắt nguồn từ ‘Thần Diễn’!
Cho dù đối phương có thân xác, hắn vẫn có thể giết chết người cùng cảnh giới chỉ trong vài giây.
Nhưng Lâm Trung Vi lại trực tiếp ngăn được.
Trong lòng Diệp Viễn đã sáng tỏ, đây chắc chắn là di chứng để lại của trận chiến giữa mình cùng Nhan Ngọc Chân.
Có lẽ đám người này đều tu luyện loại bí pháp này.
Nhưng lần này cả ba người họ bao vây hắn.
Nếu như chỉ có một người, hắn muốn giết đối phương cũng không khó.
Tuy rằng bí pháp phòng ngự này mạnh, nhưng bí pháp tấn công của hắn càng mạnh hơn.
Không thấy Lâm Trung Vi bị nổ một chút, cả người đều ngây ra đấy hả?
“Ha ha ha, coi như các ngươi may mắn! Lần này không chơi đùa với các ngươi nữa! Nhưng các ngươi cần phải bảo vệ sơn môn cho tốt, ta sẽ tới bất cứ lúc nào!” Diệp Viễn cười lớn một tiếng, nghênh ngang rời đi.
Hai người Triệu Đỉnh hoàn toàn không thể đuổi kịp.
Diệp Viễn muốn giết người, bọn họ tự nhiên có thể vây giết.
Nhưng hắn một mực muốn chạy trốn thì họ hoàn toàn không ngăn được.
Đúng lúc này, cuối cùng Lâm Trung Vi cũng tỉnh táo lại, nhưng vẻ mờ mịt ngập tràn trong ánh mắt.
“Vừa rồi... đã xảy ra chuyện gì thế?”
Sắc mặt Triệu Đỉnh vô cùng khó coi.
Ba vị cường giả Thánh Hoàng Thiên, trong đó còn có một vị Thánh Hoàng Thiên trung vị vây giết một tên Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn lại để đối phương chạy mất.
“Đòn tấn công nguyên thần này của tên đó thật sự rất mạnh! Lâm Trung Vi mở phòng ngự ra nhưng vẫn bị hắn nổ cho choáng váng! Nếu như một mình đánh nhau với hắn, hắn có thể giết chết các ngươi dễ như trở bàn tay!” Triệu Đỉnh sa sầm mặt nói.
“E rằng tên tiểu tử này sẽ không thu tay như vậy! Các ngươi mau chóng trở về bố trí phòng thủ, bây giờ ta sẽ quay về bẩm báo với tổng minh chủ!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất