Trái tim của đám người Lạc Vân Khinh đã nhấc cao ngay khi vừa tiến vào Vạn Yêu Đại Sơn. 

             Xung quanh truyền tới từng luồng khí tức mạnh mẽ, đó đều là khí tức của cường giả Ngọc Hoàng Thiên. 

             Mấy người bọn họ quá yếu khi ở trước mặt đại quân chân linh. 

             Nhưng điều khiến họ kinh ngạc chính là dọc đường này lại thông suốt không hề trở ngại. 

             Từ căn cứ đi ra, trên đường Huyết Minh cũng đã nhận được không ít tin tức. 

             Thế lực của Ngũ Đại Thiên Vực chống lại Đan Minh, ba mươi sáu nhánh mạnh nhất đều bị tiêu diệt hơn phân nửa! 

             Số còn lại cũng đều bị chết và bị thương nặng nề. 

             Những tin tức này khiến nhóm người Lạc Vân Khinh nghĩ lại mà sợ không thôi. 

             Chu Vân Tường và Vu Hải Chính càng cảm thấy áy náy đến nỗi không ngẩng đầu lên nổi. 

             Đến tận bây giờ họ vẫn còn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì thì cũng đừng làm chức phó minh chủ này nữa. 

             May là tình cờ Diệp Viễn chạy kịp tới trận chiến đầy biến cố này. 

             Tuy nhiên cũng vì thế nên Diệp Viễn cứu được hết tất cả mọi người của Huyết Minh. 

             Mà bọn họ lại hiểu lầm Diệp Viễn, cho rằng hắn phản bội bọn họ. 

             Một đám người đi đến Ngưu Ma sơn, ngay lập tức bắt đầu trở nên náo nhiệt. 

             “Diệp điện chủ!” 

             “Chào Diệp Sư!” 

             “Diệp điện chủ về rồi à!” 

             Mọi người trông thấy những vị cường giả ai nấy đều chào hỏi Diệp Viễn, trong lòng ngạc nhiên không thôi. 

             Xem ra, Diệp Viễn sống ở Vạn Yêu Đại Sơn khá lắm đây! 

             Bỗng nhiên, một khí tức hết sức dũng mãnh từ phía xa rít tới đây. 

             Ba người Lạc Vân Khinh đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt chợt thay đổi. 

             Khí tức của Thánh Hoàng Thiên! 

             Trong chớp mắt đã thấy bóng dáng của Đại Hoàng xuất hiện trước mặt Diệp Viễn. 

             Đại Hoàng cười ha ha nói: “Các ngươi đều là bằng hữu của Diệp Sư sao? Ta chỉ là người hầu của Diệp Sư thôi nên không cần khách sáo với ta, cứ gọi Đại Hoàng là được.” 

             “Người... Người hầu?” Lạc Vân Khinh suýt nữa cắn đứt đầu lưỡi. 

             Một Thánh Hoàng Thiên lại là người hầu của Diệp Viễn ư? 

             Bây giờ, Lạc Vân Khinh chỉ ước tìm một cái động rồi chui vào trong đó. 

             Mẹ kiếp, mất mặt quá đi! 

             Vậy mà sau khi hắn ta gặp được Diệp Viễn vẫn luôn khoe khoang ‘thành tích vĩ đại’ trong mấy năm nay của mình. 

             Đâu biết rằng, Diệp Viễn người ta cũng đã thu Thánh Hoàng Thiên làm người hầu! 

             So sánh chuyện này, Huyết Minh được coi là cái rắm gì chứ! 

             Một cái móng của Đại Hoàng đã có thể diệt sạch Huyết Minh rồi! 

             Hai người Chu Vân Tường càng hổ thẹn không thôi, trước kia bọn họ vẫn luôn ngăn cản Diệp Viễn làm minh chủ Huyết Minh, còn suýt nữa rút đao với Lạc Vân Khinh. 

             Lúc đó Diệp Viễn nói không làm minh chủ Huyết Minh, Chu Vân Tường còn chửi hắn làm bộ làm tịch. 

             Kết quả, người ta thật sự xem thường! 

             Đại Hoàng lại không để ý tới vẻ kinh ngạc của bọn họ, nói với Diệp Viễn: “Diệp Sư, cuối cùng ngài cũng về rồi! Những năm gần đây, Đại Hoàng hết sức lo lắng! Sau đó ta từng trở lại vài lần nhưng đều không tìm được ngài và người đó nên chỉ đành quay về.” 

             Diệp Viễn cười nói: “Có nguy hiểm nhưng vẫn an toàn, cũng xem như đã giải quyết xong. Chuyện bên này chuẩn bị như thế nào rồi?” 

             Đại Hoàng nhoẻn miệng cười nói: “Diệp Sư đoán xem, hiện tại Chúng Thánh Điện của chúng ta có bao nhiêu Thánh Hoàng Thiên?” 

             Diệp Viễn phì cười nói: “Nói mau, đừng tỏ vẻ bí mật nữa!” 

             Đại Hoàng mỉm cười nói: “Tính cả chín người chúng ta trước đó, giờ tổng cộng có ba mươi lăm Thánh Hoàng Thiên! Một lớp Bán Thánh Hoàng Thiên lúc trước hiện tại tất cả đều đã bước vào Thánh Hoàng Thiên! Mấy năm nay, dị tượng trên không của Chúng Thánh Điện chúng ta chưa từng ngừng lại!” 

             Diệp Viễn không cảm thấy gì nhưng ba người Lạc Vân Khinh lại mềm nhũn hai chân, suýt nữa lảo đảo ngã nhào dưới đất. 

             Ba mươi lăm Thánh Hoàng Thiên! 

             Mẹ kiếp ngươi đang đùa ta đấy à! 

             Cộng tất cả Thánh Hoàng Thiên của toàn bộ Vũ Thanh đại lục lại, có đến ba mươi lăm vị sao? 

             Chắc chắn tên này đang nói khoác! 

             Trong lúc họ nói chuyện, một nữ tử đi tới trước mặt. 

             Nàng ta thấy Diệp Viễn lập tức uyển chuyển cúi chào rồi nói: “Diệp Sư đã về, Khổng Linh cám ơn Diệp Sư ban tặng đan!” 

             Diệp Viễn cười nói: “Ngươi là... Khổng Linh Đại Vương? Ồ không, giờ nên gọi là Khổng Linh Thánh Tôn rồi!” 

             “Nếu không phải nhờ Diệp Sư, e rằng cả đời này Khổng Linh không còn hy vọng trở thành Thánh Hoàng Thiên! Nếu Diệp Sư có điều sai khiến, cứ việc dặn dò là được!” 

             “Ha ha, thế thì làm phiền Khổng Linh Thánh Tôn!” 

             “Diệp Sư khách sáo quá, nên vậy mà!” 

             Khổng Linh nói xong, chậm rãi rời đi. 

             Dọc đường, còn thật sự gặp được vài người quen. 

             Diệp Viễn đều từng gặp mấy người này trên đại hội Vạn Linh, khi đó họ vẫn là Bán Thánh Hoàng Thiên. 

             Hiện nay, tất cả đã đột phá tới Thánh Hoàng Thiên. 

             Những người này trông thấy Diệp Viễn, tự nhiên đều tỏ ra vô cùng khách sáo. 

             Trên đường đi, Diệp Viễn bận rộn không thôi. 

             Một vị Thánh Hoàng Thiên đi ngang qua bên cạnh, Chu Vân Tường không khỏi nuốt nước bọt, nói với Vu Hải Chính: “Đây... là người thứ mấy rồi?” 

             Vu Hải Chính hít một hơi thật sâu, cười khổ nói: “Người thứ bảy!” 

             Chu Vân Tường cũng cười gượng nói: “Ta sống cả một đời, vẫn chưa từng gặp nhiều cường giả Thánh Hoàng Thiên như vậy! Từ khi nào Thánh Hoàng Thiên cũng thành cải trắng rồi?” 

             Ba người đưa mắt nhìn nhau, đều chỉ biết cười khổ. 

             “Ha ha, mấy năm nay Thánh Hoàng Thiên đột phá quá nhiều, rất nhiều công việc của Vạn Yêu Đại Sơn đều cần bọn họ đi xử lý, cho nên có hơi lộn xộn.” Đại Hoàng giải thích. 

             Diệp Viễn gật đầu, nói: “Phía Thiên Nam thế nào rồi?” 

             Đại Hoàng nói: “Đã tặng một lô Thiên Đan đến đó, hiện giờ hai đại điện chủ và tam đại gia chủ, cùng thành chủ Thiết Tâm của phủ thành chủ đều đã đột phá tới Thánh Hoàng Thiên! Vùng Thiên Nam hiện tại có sáu đại Thánh Hoàng Thiên!” 

             Ba người Lạc Vân Khinh ngạc nhiên tới mức lục phủ ngũ tạng đều xê dịch. 

             Ngay cả ngày Ngũ Đại Thiên Tông bị tiêu diệt hôm ấy, họ cũng không cảm thấy chấn động như hôm nay. 

             Hơn trăm năm nay, bọn họ liều mạng cả một đường, sống sờ sờ giết ra một con đường máu, lúc này mới có Huyết Minh với quy mô nghìn người. 

             Nhưng Diệp Viễn đã làm những gì chứ? 

             Thế nhưng tên này lại tạo nên một đại quân Thánh Hoàng Thiên! 

             Bây giờ, những gì bọn họ nghe thấy đã có bốn mươi mốt vị Thánh Hoàng Thiên! 

             Đan Minh lợi hại thế nào đi nữa thì cũng không thể nào có nhiều Thánh Hoàng Thiên như thế nhỉ? 

             Minh chủ Huyết Minh? 

             Bây giờ Lạc Vân Khinh ngay cả tâm tư muốn khóc cũng có. 

             Cả đoàn người với tâm trạng vô cùng kinh ngạc đi đến Chúng Thánh Điện. 

             Diệp Viễn nói: “Còn Thánh Duyên Đan không?” 

             Đại Hoàng gật đầu nói: “Số lượng Thánh Duyên Đan rất nhiều, ba vị điện chủ chia bớt ba chai dùng để tu luyện, phần khác đều đã phân phát cho những Bán Thánh Hoàng Thiên kia. Hiện giờ còn lại hai chai, khoảng chừng hai mươi viên.” 

             Diệp Viễn gật đầu rồi nói: “Cho bọn họ ba viên. Lạc huynh, Chu huynh, Vu huynh, mấy ngày gần đây các huynh cứ yên tâm ở lại Chúng Thánh Điện chuẩn bị đột phá Thánh Hoàng Thiên đi! Đan Minh diệt Ngũ Đại Thiên Vực ta, đàn áp Vũ Thanh đại lục. Không lâu sau, chúng ta nhất định phải khiến hắn ta trả món nợ máu này!” 

             Chu Vân Tường thì thầm: “Thánh... Thánh Hoàng Thiên?” 

             Hắn ta chưa từng nghĩ tới, có một ngày mình lại đột phá được Thánh Hoàng Thiên. 

             Tuy hắn ta đã đạt tới Bán Thánh Hoàng Thiên, nhưng hắn ta thật sự không hề có chút suy nghĩ nào với cảnh giới này. 

             Bước này quá khó, quá khó! 

             Đến nỗi bây giờ Diệp Viễn nhắc tới chuyện này, hắn ta cảm thấy như đang nằm mơ. 

             Lạc Vân Khinh gượng cười nói: “Hoá ra, ngươi tới Huyết Minh với ta là định để mấy người bọn ta đột phá Thánh Hoàng Thiên sao?” 

             Diệp Viễn cười nói: “Bằng không huynh tưởng thế nào? Ngày đó, Đan Minh dẫn theo gần hai trăm cường giả Ngọc Hoàng Thiên, diệt Võ Định Thiên Tông ta! Hôm nay, ta sẽ dẫn theo vài chục Thánh Hoàng Thiên, giẫm đạp tiêu diệt Đan Minh của hắn ta! Ta không tin, Đan Minh của hắn ta còn có thể lật trời!” 

eyJpdiI6Ik9KS0VFRlwvczUyaVBqVUtNaW93cDRBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik53aXFneHZlTVBVNkx3Uit1Zmp0UGtGSlwveFhvNTBsaU9mdlRad2lyM01cL2JFNTBUaHUxM2dkclpsTFpOajF2TUs4Y0xaOG1yd1ZVcVwvUGp1N2JCWk9mN0IwWndLUU42amlXMGtsSmhwWXdKbFNobWhYWkhISU9mZUZQSVl4WWM0R09VMDR0aENOSGx1ZFVqMlFKNjVMV3dLSkJabzhQWngwVHRrNkpXSmtBWXdkUTBiVjFHMWc3ZkNVOERGSEY0MmZTaDc1YWlBZ3lvS0FKSEVvVm1FcUZvQVBjcXlyZ1IzRWt4a29URnJ3N3B0WTdVb1wvXC83RXdxQjFhUE9BV1RCODdNalVtWVZwYmxyXC8rSTcyMUVwY1hRPT0iLCJtYWMiOiIyZWU3ZjA0YzZkMzFmNTRjZjM1NjkwYjY0YjQ4NmRhNDQ5M2YwY2YyMDE0YTYyMmMzNWYxNmI3MWYwNzhmMWFjIn0=
eyJpdiI6IngzcjlaRjdGMDVCV253MW9MNDVNb2c9PSIsInZhbHVlIjoiZ2lXQjh1TXZnQVpRdUhPTVFXSmZkUjVXNEw3cGN4Zk83UWdoU25cL3MrRlQ5SWRDWlZGdjlrTUNKK3ZYY1Z1ZVR5YmsycVNrWVBZSTkyUng5cU1SbFBLaEtORHNCUFN2S3FxWVFRQ1Rsd2dRTDlcL2xoMFczR0ErT3JVTHlMZzlYQTd6QkJWTXM4VFRLbGhMR1I3Z3lLbVJzR1pkTGhTZlJya3RLVWg2TFEraUZ5OWRMRjRVVDhsU3hxakJOVWxkaWdyQzdKMzhYYTVXMlhSNlAxSlhteDROdGFYc1wvQlwvU3hlQVB3clwveEpGRERZTWgrQ0s1QWxWRFJhXC9Tc29uMERQWTRMS0pUWURuVjdreWkxWXJ4YVRrT1dNNnJLNGpVcWZFdjBmWTFrbkN0RzE1V2ZZOXNyZUJrMXdOY3F5OWVnZ0tjSmdHKzFoNEtPanY4VzlHVXRnVDlnPT0iLCJtYWMiOiJiZTFkMWUxNWNhOWUwOTU3MGE1NTIzMzU4ZmQ1NzMyYzc3NzE0ZGJlOGZiM2E3ODQzMmQzNmUyYmQ1ZGFhNTExIn0=

             Ai có thể ngờ được, hy vọng ở gần ngay trước mắt!

Ads
';
Advertisement
x