Diệp Viễn còn chưa dứt lời, Vu Hải Chính đã ngăn cản hắn.
"Sao đây, ngươi đưa người Đan Minh tới mà bây giờ còn muốn đi sao?" Vu Hải Chính cười lạnh nói.
Mọi chuyện quá trùng hợp, chân trước họ mới đến thì chân sau người của Đan Minh cũng tới theo, người của Huyết Minh không thể không hoài nghi.
Mà trên thực tế, dọc theo đường đi Diệp Viễn cũng vô cùng cẩn thận.
Thần thức của hắn vẫn luôn tản ra, nếu có cường giả Thánh Hoàng Thiên đi theo sau đám bọn hắn thì cũng tuyệt không tránh khỏi tra xét của Diệp Viễn.
Cho nên Diệp Viễn vô cùng chắc chắn rằng đại bản doanh của Huyết Minh đúng là đã bị bại lộ từ trước.
Trên thực tế, với thực lực hiện nay của Đan Minh, nếu muốn đối phó Huyết Minh thì có thể không tìm được cớ sao?
Sở dĩ mặc kệ là do muốn vỗ béo để làm thịt thôi.
Đổi thành hắn là minh chủ của Đan Minh thì hắn cũng sẽ làm như vậy.
Nếu khắp nơi đều là tiếng phản đối, chi bằng cứ vỗ béo đã rồi một lưới bắt gọn.
Còn về Diệp Viễn thì chẳng qua đến đúng lúc mà thôi.
Diệp Viễn khẽ thở dài một tiếng, nói: "Vu huynh đã hiểu lầm, có điều nơi này đã bại lộ, các ngươi vẫn là nên thu thập một chút để chuẩn bị rời đi thì hơn."
Dứt lời, bóng dáng Diệp Viễn thoắt một cái đã biến mất trước mặt Vu Hải Chính.
Nực cười!
Hôm nay Diệp Viễn đã đạt tới Quy Tắc Không Gian tầng thứ tư hậu kỳ, chỉ là một Vu Hải Chính thì sao chống đỡ nổi hắn?
Sắc mặt Vu Hải Chính thay đổi nhanh chóng, quay đầu nhìn lại đã không thấy bóng dáng của Diệp Viễn đâu nữa.
Vu Hải Chính giận tím mặt, quát lạnh: "Lạc Vân Khinh, ngươi làm ra chuyện tốt rồi! Chúng ta đã đồng sinh cộng tử hơn trăm năm, vậy mà ngươi lại dẫn sói vào nhà, khiến cho cả ngàn huynh đệ phải lâm vào chỗ chết!"
Chu Vân Tường cười lạnh nói: "Ha ha, Lạc Vân Khinh, ngươi giỏi lắm! Ngươi lại rút kiếm đối với ta!"
Lúc này, Lạc Vân Khinh cũng bình tĩnh lại, hít sâu một hơi nói: "Nhị vị huynh đệ, mới vừa rồi là ta xúc động! Nhưng nếu nói Diệp Viễn phản bội Võ Định Thiên Tông thì có đánh chết ta cũng không tin! Đại địch trước mặt, chúng ta không thể lục đục! Nhị vị huynh đệ, chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn này trước! Chờ lát nữa các ngươi đánh ra theo ta, ta sẽ cố hết sức, cố gắng ngăn cản cường giả bán Thánh Hoàng Thiên! Hai người các ngươi dẫn theo huynh đệ phá vòng vây, có thể chạy trốn được bao nhiêu người thì phải xem số mệnh rồi!"
Thấy Lạc Vân Khinh nói như vậy, hai người Vu Hải Chính cũng biết chuyện tình nghiêm trọng.
Lúc này mà lục đục thì chẳng khác nào tìm đường chết cả.
Hai người gật đầu, bắt đầu kiểm kê đội ngũ, chuẩn bị phá vòng vây.
Huyết Minh có thể trở thành một thế lực lớn như vậy, đương nhiên không phải hạng chỉ có hư danh.
Đội ngũ ngàn người rất nhanh đã tụ họp xong.
Lạc Vân Khinh dẫn đầu, tất cả mọi người đều mang biểu tình hùng hồn liều chết.
Hiển nhiên họ cũng đã chuẩn bị quyết tử chiến một trận.
Ánh mắt Lạc Vân Khinh đông lại, hét lớn một tiếng: "Giết!"
"Giết!"
Lạc Vân Khinh tung người nhảy lên, muốn xông ra khỏi bí cảnh.
Nhưng lúc này tại lối vào lại xuất hiện một bóng người.
Diệp Viễn nhìn mọi người, cười nói: "Đã thu thập xong rồi sao? Vậy thì tốt, nơi này không thể ở lâu, đi thôi."
Mọi người trố mắt nhìn nhau, nhất là hai người Chu Vân Tường và Vu Hải Chính càng là dáng vẻ mơ hồ.
Người này sao lại về rồi?
Nếu như nói người này là phản đồ thì tại sao hắn lại trở về?
Nếu như không phải thì trên người tên này không nhiễm hạt bụi, vốn không giống như đã trải qua một trận đại chiến.
Cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì?
Còn nữa, thám tử đâu, sao đến giờ cũng không có ai trở lại?
"Diệp Viễn, sao ngươi lại trở về? Với thân pháp của ngươi thì chạy trốn hẳn không phải vấn đề, đi nhanh đi!" Lạc Vân Khinh cau mày nói.
Diệp Viễn cười nói: "Ta đến, đương nhiên là để mang các ngươi đi rồi, đi theo ta."
Dứt lời, Diệp Viễn xoay người ra khỏi bí cảnh.
Ánh mắt Lạc Vân Khinh ngưng tụ lại, đi theo.
Xuyên qua cửa vào, Lạc Vân Khinh tăng khí thế lên lớn nhất, chuẩn bị khai chiến.
Nhưng rất nhanh hắn ta đã ngây người.
Ở bên ngoài thác nước lớn, không có một bóng người!
Vèo vèo vèo...
Đại quân Huyết Minh rối rít ra lối đi, sau khi đi ra cũng thấy choáng váng.
Không phải nói bị bao vây sao?
Không phải nói cường giả vô số sao?
Người đâu?
Lúc này, một thám tử đột nhiên chui ra.
Chu Vân Tường lạnh lùng quát lên, nói: "Vương Xuân! Mấy người các ngươi đều đi làm gì vậy?"
Vương Xuân cười khổ nói: "Chu minh chủ, vừa nãy... Vừa nãy thật sự là xem đến trợn tròn mắt, nhất thời quên mất đến báo tin."
Lông mày Chu Vân Tường cau lại, nhưng hắn ta biết rõ, những người ở Huyết Minh đều là thân kinh bách chiến, có chuyện gì là chưa thấy qua đâu chứ?
Chuyện gì mà có thể khiến một người dày dặn kinh nghiệm như Vương Xuân phải xem đến sững sờ?
Hắn ta không khỏi nhìn về phía Diệp Viễn, thầm nghĩ không biết người này đã làm gì?
Điều này sao có thể?
Chỉ là một Ngọc Hoàng Thiên thượng kỳ thì có thể làm ra chuyện kinh thiên động địa gì chứ?
Vương Xuân vậy mà lại sợ hãi nhìn Diệp Viễn một cái, nói: "Đây... Vị đại nhân này vừa ra tới thì trong vòng mười nhịp thở đã giết sạch tất cả bán Thánh Hoàng Thiên của đối phương! Đại quan của Đan Minh đã chạy toán loạn tứ phía chỉ trong nháy mắt! Đại nhân đuổi giết một đường, chém chết toàn bộ Ngọc Hoàng Thiên của đối phương..."
Một mảnh im lặng!
Ngươi đọc thiên thư gì vậy!
Một Ngọc Hoàng Thiên thượng kỳ đã giết sạch tất cả bán Thánh Hoàng Thiên chỉ trong mười nhịp thở?
Bỗng nhiên, Chu Vân Tường thốt lên đầy giận dữ: "Vương Xuân, ngươi nói bậy bạ gì vậy? Ngươi nói một mình hắn đã có thể giết sạch đại quân Đan Minh?"
Sắc mặt Vương Xuân rất khó coi: "Vâng... Đúng là như vậy!"
Diệp Viễn lơ đễnh, cười nói: “Đã thu gom thi thể chưa?"
Vương Xuân gật đầu nói: "Các huynh đệ đang thu gom, hẳn là đã xong hết rồi. Đại nhân, ta dẫn ngài qua xem!"
Diệp Viễn khẽ gật đầu, đi theo.
Thi thể của bán Thánh Hoàng Thiên đương nhiên có không ít chiến lợi phẩm.
Đối với Huyết Minh mà nói cũng là một thu hoạch lớn.
Rất nhanh, thi thể đầy đất đã xuất hiện trước mặt mọi người.
Toàn bộ mọi người lại rơi vào im lặng lần nữa!
“Lý Xuyên! Sài Mông! Dương Nam! Hắn... Bọn hắn đều chết hết...” Chu Vân Tường nhìn những thi thể này, con ngươi cũng sắp rớt ra ngoài rồi.
Những bán Thánh Hoàng Thiên này đã giao thủ với bọn họ nhiều lần.
Huyết Minh đã chịu nhiều thua thiệt trong tay những người này!
Bây giờ bọn hắn lại chết sạch!
“Ha ha ha...”
Đột nhiên, Lạc Vân Khinh cười to nói: “Diệp Viễn, ngươi hôm nay đúng là khiến ta phải mở rộng tầm mắt! Ngươi, tiểu tử này, cực khổ ngươi phải giấu giếm ta!"
Diệp Viễn cười cười, nói: “Huynh cũng đâu có hỏi!"
Dứt lời, hắn nhìn về phía Chu Vân Tường, cười nói: "Chu huynh, Vu huynh, bây giờ ta có thể chứng minh ta không phải phản đồ rồi chứ?"
Chu Vân Tường lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc, nói: "Đương... Đương nhiên!”
Hiện tại hắn ta chỉ hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.
Từ lúc bắt đầu hắn ta đã nghi ngờ tư cách của Diệp Viễn.
Sau đó còn hoài nghi Diệp Viễn là phản đồ, người là do hắn dẫn đến.
Nhưng bây giờ sự thật đã chứng minh Diệp Viễn vốn là cứu tinh của bọn họ!
Hôm nay nếu như không nhờ có Diệp Viễn thì Huyết Minh đã xong đời rồi!
Mà Vu Hải Chính cũng đang toát mồ hôi lạnh.
Hắn ta vừa rồi vậy mà lại muốn động thủ với Diệp Viễn.
Diệp Viễn giết bán Thánh Hoàng Thiên như giết gà, vậy thì giết một người như hắn ta chắc chỉ cần nhúc nhích tay một chút là được.
Một Ngọc Hoàng Thiên thượng kỳ sao lại khủng bố tới mức này?
“Diệp... Đại nhân, vừa rồi, đều là Vu mỗ có mắt không tròng, xin Diệp đại nhân đừng để trong lòng." Vu Hải Chính cười khổ nói.
Diệp Viễn khoát khoát tay, cười nói: “Nhị vị huynh đệ không cần như thế, Huyết Minh không dễ gì mới vùng lên được, cẩn thận một chút là đúng. Trên thực tế, ta đến Huyết Minh cũng không phải vì chức minh chủ của các ngươi, mà là để mời Lạc huynh và nhị vị đây đi một chuyến đến Vạn Yêu Đại Sơn. Có điều bây giờ căn cứ của các ngươi đã bị lộ, không thể tiếp tục ở lại đây nữa. Chi bằng cùng mang theo các huynh đệ đây đi Vạn Yêu Đại Sơn với ta?"
Diệp Viễn cười nói: "Yên tâm đi, ta có thể làm hại huynh được sao?"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất