Thấy Diệp Viễn giật mình, Lạc Vân Khinh còn cho là 'chiến công' của mình làm hắn kinh ngạc, trong lòng không khỏi có thêm vài phần đắc ý.
Trong trăm năm ngắn ngủi, hắn ta không những tu luyện tới bán Thánh Hoàng Thiên mà còn lôi kéo được một đội ngũ khổng lồ như vậy, đúng là có tư cách kiêu ngạo.
"Lạc huynh, thực lực của huynh... Là mạnh nhất trong Huyết Minh?" Diệp Viễn hỏi.
"Đương nhiên!"
Lạc Vân Khinh gật đầu nói: "Người của Huyết Minh chúng ta có đến gần cả ngàn, bao gồm cả ta thì có tổng cộng ba đại minh chủ, một chính hai phó, đều là bán Thánh Hoàng Thiên! Hai người khác là cường giả của Vạn Tượng Thiên Tông và Thượng Ngu Thiên Tông! Đi thôi, trước tiên trở về Huyết Minh với ta, chúng ta lên kế hoạch cặn kẽ cho tương lai!"
Lạc Vân Khinh kéo Diệp Viễn, không nói lời nào mà phá không đi.
Diệp Viễn không biết làm sao, chỉ có thể ỡm ờ đi theo.
Diệp Viễn có hơi thất vọng, ngay cả một Thánh Hoàng Thiên cũng không có, vốn dĩ không làm nên sóng to gió lớn gì được!
Đối với Đan Minh mà nói, bọn hắn chắc chỉ là tôm tép nhãi nhép thôi nhỉ?
Chỉ sợ là còn chưa nói được gì khiến người ta kiêng kỵ như một câu của mình.
Dọc theo đường đi, hai người không thiếu được hàn huyên một hồi.
Diệp Viễn cũng không có giấu giếm, kể lại tình huống mình vô tình đến mảnh đất Thiên Nam.
Lạc Vân Khinh chỉ cho là Diệp Viễn ở Thiên Nam khổ tu mới có thành tựu như ngày hôm nay nên cũng không nghĩ gì nhiều.
Có điều chỉ với thời gian hơn trăm năm ngắn ngủi, Diệp Viễn đã có thể tu luyện đến Ngọc Hoàng Thiên thượng kỳ đã vô cùng không dễ dàng.
Dọc theo đường đi, Lạc Vân Khinh không dám gióng trống khua chiêng, đi vô cùng cẩn thận.
Sau nửa tháng, hai người tới bên trong một sơn mạch của biên giới Thần Khê Thiên Vực.
Trong sơn mạch, thác nước dâng trào mãnh liệt, giống như một ngân hà treo ngược!
Lạc Vân Khinh dẫn Diệp Viễn xuyên qua thác nước để đi tới một không gian bí cảnh bên trong.
Cảnh tượng trước mặt thay đổi, như là một chốn bồng lai.
Bên trong bí cảnh là cảnh tượng bận rộn.
Đại đa số người đang tu luyện, rất ít người khác thì đang bộn bề chuyện riêng.
Lạc Vân Khinh cười nói: "Diệp Viễn, nơi này của ta thế nào?"
Diệp Viễn gật đầu, cười đáp: "Không tệ!"
Hắn cảm thấy không tệ thật, với tính cách của Lạc Vân Khinh mà có thể tạo dựng nên một cơ nghiệp lớn như vậy thì chắc chắn đã bỏ ra rất nhiều.
"Ở đây vốn dĩ là một tiểu bí cảnh, Huyết Minh bọn ta công phá nó để tạo thành đại bản doanh của mình! Đừng xem Đan Minh lợi hại, chúng ta chỉ cần trốn trong này thì dù bọn họ có đào ba thước đất cũng không tìm được chúng ta đâu! Sau này, ngươi cứ ở đây an tâm tu luyện, những chuyện khác cứ giao cho ta!"
Đúng lúc đang nói chuyện thì có hai bóng người tiến lên đón.
"Minh chủ!" Hai người đồng thanh nói.
Lạc Vân Khinh cười nói: "Hai vị huynh đệ tới đúng lúc lắm, ta giới thiệu các ngươi với nhau một chút. Diệp Viễn, vị này từng là tuyệt thế thiên tài của Vạn Tượng Thiên Tông, Vu Hải Chính. Còn vị này là phó tông chủ của Thượng Ngu Thiên Tông, Chu Vân Tường! Hai người bọn họ giờ đây đều là phó minh chủ của Huyết Minh, là cánh tay trái và cánh tay phải của vi huynh!"
Diệp Viễn thi lễ với hai người: "Chào Vu huynh và Chu huynh!"
Vu Hải Chính cười nói: "Đã nghe nói đại danh của Diệp lão đệ từ lâu, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu!"
Lạc Vân Khinh lại nói: "Hai vị huynh đệ, vị này chính là người sáng lập Đan Các và là tân tông chủ của Võ Định Thiên Tông! Còn nữa, hắn cũng là minh chủ mới của Huyết Minh!"
Lời này vừa nói ra, chính Diệp Viễn cũng hết hồn, cũng biết sắp hỏng bét rồi.
Quả nhiên, sắc mặt của hai người Vu, Chu lập tức biến đổi.
“Minh chủ, ngươi đây là ý gì?” Chu Vân Tường trầm mặt nói.
Lạc Vân Khinh lơ đễnh, cười nói: “Diệp Viễn là tông chủ tân nhiệm của Võ Định Thiên Tông ta, đương nhiên không thể ở dưới Lạc mỗ được! Cho nên từ hôm nay trở đi, Diệp Viễn là minh chủ của Huyết Minh ta!"
Diệp Viễn còn chưa nói gì, nhưng Chu Vân Tường đã giận dữ nói: "Lạc Vân Khinh, ngươi xem Huyết Minh thành cái gì! Bọn ta nhận ngươi là minh chủ là do ngươi dùng chiến đấu đẫm máu đổi lấy! Tiểu tử này còn chưa lập được công lao gì, dựa vào đâu mà làm minh chủ! Chuyện của Võ Định Thiên Tông thì chỉ là chuyện của Võ Định Thiên Tông ngươi, có liên quan gì tới bọn ta đâu chứ?"
Vu Hải Chính cũng nói: “Thỉnh minh chủ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra!”
Huyết Minh lấy được tin tức là Diệp Viễn trở lại rồi.
Còn về chuyện Diệp Viễn đã làm gì ở Chân Dương Thiên Vực thì bọn họ lại không biết.
Dưới áp lực mạnh mẽ của Đan Minh, những thế lực rời rạc này muốn có được tin tức gì đó cũng là chuyện quá khó khăn.
Cho nên để một Ngọc Hoàng Thiên thượng kỳ làm minh chủ của bọn họ, đương nhiên họ không thể nào đồng ý được.
Lạc Vân Khinh đã hơi tức giận, có điều vẫn nén xuống, trầm giọng nói: "Việc này ta đã có quyết định, đừng nói thêm nữa!"
Đến mức này thì Diệp Viễn không thể không nói gì được nữa.
"Lạc huynh, ta cũng không đồng ý vị trí minh chủ này!" Diệp Viễn nói.
Lạc Vân Khinh khoát khoát tay nói: "Trước khi lâm chung lão tổ đã nói rồi, để ta giúp ngươi khôi phục Võ Định Thiên Tông! Hôm nay, sao ta có thể áp đảo trên tông chủ được? Việc này đừng nhắc lại nữa!"
Chu Vân Tường cũng có tính cách thô bạo, lạnh lùng nói: "Tiểu tử, đừng có ở đây giả mù sa mưa nữa, bọn ta sẽ không để ngươi trở thành minh chủ đâu! Huống chi nếu năm đó không phải do ngươi thì ngũ tông đạo thống cũng sẽ không bị diệt!"
Ánh mắt Lạc Vân Khinh đông lại, lạnh giọng nói: "Chu Vân Tường, ngươi có ý gì đây?"
Chu Vân Tường cười lạnh nói: "Ta có ý gì, chẳng lẽ ngươi không biết sao?"
Lạc Vân Khinh giận dữ nói: "Đan Minh có trăm phương ngàn kế, dù không có Đan Các thì bọn họ sớm muộn gì cũng gây khó dễ thôi! Hơn nữa, tới lúc đó chỉ sợ ngay cả những dư nghiệt như chúng ta cũng không có! Ngươi vậy mà còn không nhìn thấu được một điểm này sao?"
Chu Vân Tường hừ lạnh nói: "Vậy thì sao? Huyết Minh là do các huynh đệ dùng mạng đánh đổi, ta chỉ không muốn chó mèo gì đó tùy tiện đến đây hái quả ngọt của bọn ta!"
Diệp Viễn nghe vậy thì không khỏi im lặng một hồi.
Một thế lực ngay cả một Thánh Hoàng Thiên cũng không có, nghĩ là hắn có hứng thú sao?
Đừng xem những người này dường như rất lợi hại, đứng trước Đan Minh cũng không làm gì được cả.
Trên thực tế, ở trong mắt Đan Minh, bọn họ chẳng qua chỉ là một trận chê cười mà thôi!
Ầm!
Trong lúc đó, bí cảnh đột nhiên gặp một trận đất rung núi chuyển, sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Mà ngay lúc này, bỗng nhiên một tên thủ hạ vội vàng hấp tấp báo lại: “Ba vị minh chủ, đại sự không xong rồi! Xung quanh bí cảnh của chúng ta đã bị Đan Minh vây chặt như nêm cối!"
Sắc mặt Lạc Vân Khinh biến đổi mạnh, nói: "Đan Minh phái người nào đến?"
Sắc mặt thủ hạ ảm đạm báo: "Bên ngoài có mười lăm bán Thánh Hoàng Thiên, vô số cường giả Ngọc Hoàng Thiên và Vô Cực Thiên! Căn cứ của chúng ta hẳn là đã bại lộ!"
Mọi người nghe xong thì sắc mặt thoáng cái trắng bệch.
Bọn họ hoàn toàn không cách nào địch lại được nhóm lực lượng này!
Đại quân của Đan Minh hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến!
Sắc mặt Chu Vân Tường trầm xuống, giận dữ chỉ vào Diệp Viễn: "Nhất định là tiểu tử này! Hắn chân trước vừa tới, người của Đan Minh cũng tới theo! Lạc Vân Khinh, ngươi còn muốn để hắn làm minh chủ?"
Lạc Vân Khinh giận dữ nói: “Chu Vân Tường! Ngươi còn nói tiếp nữa thì lão tử đập chết ngươi! Diệp Viễn trung can nghĩa đảm, tuyệt không thể nào phản bội chúng ta!"
Chu Vân Tường lại không chịu nể mặt nể mũi, cười lạnh nói: "Biết người biết mặt không biết lòng! Huống hồ đã nhiều năm như vậy rồi, sao ngươi biết hắn không thay đổi? Năm đó chỉ là một Đại Cực Thiên Vị nho nhỏ, trong trăm năm ngắn ngủi mà đã lên được Ngọc Hoàng Thiên, ngươi không cảm thấy kỳ lạ sao?"
Keng!
Lạc Vân Khinh rút trường kiếm ra khỏi vỏ, một kiếm hướng thẳng về phía Chu Vân Tường.
Chu Vân Tường nghi ngờ hắn ta thì được, nhưng không được nghi ngờ Diệp Viễn!
Diệp Viễn cười nói: “Không phải chỉ là một đám bán Thánh Hoàng Thiên thôi sao, cứ giao cho ta. Lạc huynh chờ một lát, ta đi một chút sẽ trở lại."
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất