Bịch! 

             Thi thể của Trương Khai Vân nặng nề ngã xuống đất, mọi người bị hoảng sợ đột ngột, lúc này mới phục hồi tinh thần lại được. 

             Chết? 

             Mới vừa rồi là đại chiến kinh tâm động phách cỡ nào chứ? 

             Nhưng bây giờ thậm chí bọn họ còn không nhận ra được sự dao động của nguyên thần mà Trương Khai Vân đã chết rồi. 

             Một cường giả Thánh Hoàng Thiên lại yếu ớt như một con gà con. 

             Nghe nói trong tay Diệp Viễn có Thông Thiên Sơn nên vừa rồi cũng có không ít người thấy dao động. 

             Nhưng giờ đây họ đã hoàn toàn dập tắt ý nghĩ này. 

             Quá nguy hiểm. 

             Bí pháp nguyên thần của Đan Minh, trước mặt Thần Diễn của Hồn tộc có là gì đâu chứ? 

             Đúng là hiện giờ Diệp Viễn đã bị tiêu hao cực lớn, nhưng giết một người như Trương Khai Vân cũng không tính là quá khó khăn. 

             "Đi nói với Đan Minh là Diệp Viễn ta đã trở lại." 

             Ánh mắt Diệp Viễn quét qua đám người, sau đó trở lại Thông Thiên Giới. 

             Rất nhanh, những tin tức liên quan đến trận chiến này đã được truyền ra ngoài. 

             Ngũ đại Thiên Vực trở nên náo động! 

             Chân Hoàng Thiên chỉ tồn tại trong truyền thuyết đã xuất hiện. 

             Nhưng Chân Hoàng Thiên này vừa xuất hiện đã bị Diệp Viễn cường thế trở về đánh chạy! 

             Diệp Viễn đã từng thành lập Đan Các và đưa đến trận chiến với Đan Minh vẫn chưa chết! 

             Hắn đã trở lại! 

             Hắn đã phát triển đến trình độ có thể giết chết Thánh Hoàng Thiên chỉ trong nháy mắt! 

             Ngũ đại Thiên Vực và các đại Thiên Tông khác đều hoang mang trong lòng. 

             Trở thành con rối của Đan Minh, chẳng qua là do Đan Minh lạm dụng uy quyền, các cường giả tông môn đương nhiên thấy không cam tâm. 

             Một câu nói thản nhiên của Diệp Viễn lúc gần đi, không thể nghi ngờ chính là nói cho Đan Minh biết rằng hắn có năng lực để báo thù! 

             Có điều cường giả các phe vẫn còn đang cẩn thận xem xét. 

             Bọn họ đang đợi xem Diệp Viễn trả thù Đan Minh như thế nào! 

             ... 

             Đan Minh, trong đại điện, mấy chục luồng khí tức cường đại khiến người ta phải ghé mắt. 

             Lý Trường Sinh ngồi trên cao đường, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một Thánh Hoàng Thiên ở bên dưới, rất lâu không nói gì. 

             Bầu không khí trong đại điện vô cùng áp lực. 

             Thánh Hoàng Thiên bị nhìn chằm chằm đó đã toát mồ hôi lạnh đầy trán. 

             Cuối cùng hắn ta không chịu nổi ánh mắt đó nữa, bước ra khỏi hàng nói: "Tổng minh, cái đó... Lúc đó ta dùng một quyền xuyên thấu hư không, đảo loạn hoàn toàn Quy Tắc Không Gian! Theo lý thuyết thì hắn không thể nào còn sống được!" 

             Người này chính là minh chủ của Ngũ Quang Đan Minh, người ngày đó dẫn Đan Minh diệt Võ Định Thiên Tông, Triệu Đỉnh! 

             Tin tức truyền ra, phản ứng đầu tiên của hắn ta chính là nói vớ vẩn! 

             Một Đại Cực Thiên Vị lại có thể còn sống dưới một quyền của hắn ta! 

             Loại chuyện này đúng là không thể tưởng tượng nổi! 

             "Có thể, hắn đúng là còn sống! Chẳng những sống mà còn tu luyện đến Thánh Hoàng Thiên!" Lý Trường Sinh không vui không buồn, chỉ thản nhiên nói. 

             "Đây... Đây... Tổng minh, ngươi cho ta một cơ hội đi, ta sẽ đi giết hắn!" Triệu Đỉnh nghiến răng nói. 

             Lý Trường Sinh nhìn thẳng vào hắn ta, nói: "Ngươi giết được hắn sao? Trương Khai Vân đối đầu với hắn, bị hắn dùng công kích nguyên thần giết chết trong nháy mắt! Mặc dù ngươi là Thánh Hoàng Thiên trung kỳ, nhưng ngươi chắc chắn có thể chống đỡ được công kích nguyên thần của hắn sao?" 

             "Ta..." 

             Triệu Đỉnh hết ý kiến. 

             Tin tức truyền đến quá vớ vẩn! 

             Diệp Viễn chỉ là Thánh Hoàng Thiên hạ kỳ mà lại có thể đánh cho một Chân Hoàng Thiên ôm đầu chạy trốn chui trốn nhủi. 

             Chuyện như thế sao có thể xảy ra được? 

             Đúng là dường như đã xảy ra rất nhiều chuyện không thể. 

             Lúc này, Lý Trường Sinh bỗng nhiên cầm ra một ngọc giản, hờ hững nói: "Đây là bí pháp phòng ngự nguyên thần, sau khi tu luyện thành thì đủ để chống đỡ công kích nguyên thần cùng giai! Khoảng thời gian này, các ngươi gác lại những chuyện đang làm để tu luyện cho thật tốt! Tiểu tử kia dù có mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là người thôi, không gây ra sóng to gió lớn gì được đâu." 

             Mọi người vừa nghe đã lập tức thấy mừng rỡ! 

             Phòng ngự sự công kích nguyên thần là rất khó, nhưng có cái này thì họ không còn sợ Diệp Viễn nữa. 

             Triệu Đỉnh vui mừng nói: "Đạ tạ tổng minh! Tổng minh yên tâm, sau khi thuộc hạ tu thành môn bí pháp này thì nhất định sẽ đi giết tên tiểu tử đó!" 

             Lý Trường Sinh khẽ gật đầu, cũng không nói gì nhiều. 

             Một Diệp Viễn nho nhỏ mà thôi, hắn ta không để vào mắt. 

             ... 

             Huyết Minh, một nam tử đứng chắp tay trên đỉnh núi, ánh mắt hưng phấn, nói: "Tiểu tử, ta đã biết ngươi sẽ không chết dễ dàng như vậy mà! Chỉ cần có hai huynh đệ chúng ta ở đây, Võ Định Thiên Tông sẽ không bị diệt! Một ngày nào đó, chúng ta sẽ tiêu diệt Đan Minh!" 

             Minh chủ nổi danh của Huyết Minh chính là Lạc Vân Khinh đã từng là thiên kiêu của Võ Định Thiên Tông! 

             Những năm này, hắn ta tiến bộ từ trong giết chóc, cuối cùng cũng đạt tới bán Thánh Hoàng Thiên. 

             Chẳng qua là muốn tiêu diệt Đan Minh thì vẫn là chuyện xa không với tới. 

             Diệp Viễn trở về khiến hắn ta có lòng tin trở lại, cuối cùng cũng thấy được một ánh bình minh. 

             ... 

             Thông Thiên Giới, Di Thiên thấy Diệp Viễn thì thẳng thừng mắng to. 

             "Ngươi đồ khốn kiếp này, sao không chết ở bên ngoài luôn đi! Lần nào cũng lừa gạt lão tử, chiếu theo những gì ngươi làm, lão tử chưa về nhà đã bị ngươi gài bẫy chết rồi! Nhìn dáng vẻ nửa sống nửa chết này của ngươi, còn không bằng đã chết!" 

             Di Thiên để Nguyệt Mộng Ly mang thân xác của Diệp Viễn về lại Mê Thần Cung, lợi dụng trận pháp trong Mê Thần Cung để tu bổ hao tổn trên thân thể. 

             Nhưng bây giờ Diệp Viễn đã thành kẻ nghèo nàn chính cống. 

             Trước khi tu luyện, Diệp Viễn đã hao hết sạch tất cả Thiên Tinh, sau đó vì đi đường mà tiêu hao hết sạch Thiên Đan trên người. 

             Bất đắc dĩ, Di Thiên không thể làm gì khác hơn là dùng sức mạnh chân long của mình truyền vào trận pháp, giúp đỡ Diệp Viễn bù đắp hao tổn. 

             Kết quả lần này hắn ta lại tổn thương nguyên khí nặng nề. 

             Có điều lần này khá hơn lần trước một chút, hắn ta còn có sức lực mắng chửi người. 

             Thấy dáng vẻ nguyên thần yếu ớt của Diệp Viễn, Nguyệt Mộng Ly lo lắng nói: "Viễn ca, huynh không sao chứ?" 

             Diệp Viễn cười nói: "Không sao, tai họa ngầm của Thông Thiên Giới, lần này xem như đã trừ được tận gốc! Sau này ta sẽ giúp mọi người đạt đến Thiên Vị, chúng ta cùng đi Tam Thập Tam Thiên!" 

             Nguyệt Mộng Ly nói: "Vậy... Tìm được biện pháp cứu Linh Tuyết tỷ tỷ rồi sao?" 

             Diệp Viễn gật đầu nói: "Không bao lâu nữa là ta có thể giúp muội ấy tụ hồn! Nhắc tới thì chuyện này còn phải cảm tạ Di Thiên tiền bối." 

             "Hừ!" 

             Di Thiên hừ lạnh một tiếng. 

             Hai người này phát cẩu lương, hoàn toàn xem hắn ta như không thấy. 

             Ngươi mắng của ngươi, ta phát của ta. 

             "Thật ư? Vật thì tốt quá! Ông trời có mắt, cuối cùng cũng có thể khiến Linh Tuyết tỷ tỷ sống lại rồi!" Nguyệt Mộng Ly hưng phấn nhảy cẫng lên. 

             Nàng biết lo lắng lớn nhất trong lòng Diệp Viễn là gì, cho nên thật lòng vui vẻ thay Diệp Viễn. 

             Còn về chuyện tổn thương nguyên thần, đối với Diệp Viễn mà nói cũng không xem là chuyện lớn gì. 

             Hồn tộc chính là dùng trạng thái nguyên thần để chiến đấu, tổn thương là khó tránh khỏi. 

             Nếu 'Thần Diễn' là thánh điển Hồn tộc chí cao thì đương nhiên có thủ đoạn tu bổ nguyên thần. 

             Ba tháng sau, cuối cùng Diệp Viễn cũng khôi phục được trạng thái đỉnh phong. 

             Sau khi Diệp Viễn trở lại Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên thì dùng một kiếm chặt đứt vị trí lối đi, trực tiếp tách Thông Thiên Giới và Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên ra. 

             Cứ như vậy, hắn hoàn toàn không có mối lo về sau nữa. 

             Không có vị trí lối đi, dù là cường giả Thánh Hoàng Thiên cũng không thể nào xuyên qua ranh giới để đến Thông Thiên Giới được. 

             Mới vừa trở lại Vũ Thanh đại lục, một bóng người đã tiến lên đó, chính là Lạc Vân Khinh! 

             "Diệp Viễn! Ha ha, cuối cùng cũng tìm được ngươi!" 

             Lông mày Diệp Viễn nhướng lên, vui vẻ nói: "Lạc huynh, huynh vẫn bình an vô sự, đúng là quá tốt!" 

             Sau một hồi hàn huyên, Lạc Vân Khinh cười nói: "Diệp Viễn, nếu ngươi đã trở lại thì cứ gia nhập Huyết Minh bọn ta đi! Huynh đệ chúng ta đồng lòng thì có thể tạo nên sức mạnh to lớn! Dù Đan Minh có mạnh hơn nữa thì một ngày nào đó chúng ta cũng sẽ tiêu diệt được họ thôi!" 

eyJpdiI6InIzT0x4YWlsUGNpVkgxVnNkSlY2ZHc9PSIsInZhbHVlIjoiRThoU1JMOWw0R2Z5NlZQTjRHQStiUUpFSmJEQWpKVGJPWkJTQitUdlRWVjVhWFdheDc1NytIajNQNWozMTdldldqczRcL1pxdkdlMndYTm4rTENzWUJZRE5kdUNidm1iaUt1QmFjM0J3RlJOSGVCOHJvZmtsbjZcL3ZwUzNMSTB4ZjFMd25GOFR4b296NnVaRFl5WFgxaXBvaHZITTZVU3M3MENSRXZHeUJMTFo0NGhJdkRMekVqdVB3NVIxcjhsUFVlbmU5Y2oxVFpiVldsbVpEYWhYbTEyOUZrSUEybHg3MjZ0anIwWEkyUVprSSt4Y2VcL054K1N3NFJvdGxPOVpFN3JkY3FSd2xjd002aXpPbmFvcGlmOE8wVVwvWlFwczFpK295QjN2bnliRDRDQTFmZ2xkWmR5Z1BqalpsSTdveVR6aDU3WnBPVVpoWlNMZGxBbk83RHhGdDNvOWhvelVwbG9PcUVuY2g5ZEJjUTJRdWx5Skk5bm5leXpJSEZRa08rQiIsIm1hYyI6IjNiNjU3MjIzMmM0ZDgzNGJiZWZlNzRlYjFiMGJhMjk0NzE0NTgxNjgzYjQ1ZDJhZmE2MmE2NjlhMWQ1ZDIzMzgifQ==
eyJpdiI6IkdFanVWMUJwZ01YMVN6czcrRnljNVE9PSIsInZhbHVlIjoiOFBSVWpQeVBwc2FwUG5XSDduWlJPRDg0cllRZFJjNmVJZUJMZm5lbHVlWFF1WW1NWk8ycXhOMUtIWTZBVUJla24yMnRqNkl0cGo3K0t5VWtlZFlmS2V5S3pMOWRRaUFHVnBCbnVyZGtRRE0zUUJsR1lBTFVOM0xEUXFkdWF2UnFoMGhaZ2VZQlRmQWFsd3ZrQm85bXI0TVoyRGppb25LdVFvTGVWTzl1dXBGSVpnR1dyVUcwMlZNbzhicnBoU3FRcEQzdFwvYVNWOTcwTW5XZTFKaEtjTFlvTUJ5eTFtZkZvUjVqbTdYRDFad0ZGTHFTWSt3T3ZDZmEyckJEUGRDckZJYnc0ZHRBXC9pRWZMZkc0RHR3eTBhSEpYb2hYOTR4dVJFdmpvVFdiY3k1SmpMckhEOWNzQjJxRjlyQXliOHBxQmxhdVV3NTJMT3ZBSlZiNVdxUFk0Y1JxMDR3dlp1aExNUUozV0lWUDJlQmVMNEtKT1I4Z2dKd2x5ZEdzMXU3VVpnXC9XY1NZbXdvVzN3RW1PSFJydWdQbm4ycnMxOHlpZnliSDhOWXowYUhKeTE5c2Q2TGk5UzlFUGR0THRsRytsYzNvTitCNURRMTBEVHVMU29HZEt5YThwbUp5U1pDdVBIYkhYRFUyXC9mVkhrMHpZNyswMVk4a1pXN1h5dHhRS2k0dUVjTHdhdTk4XC9KdElTV3MrRzFmdmpUQUdLNkZ1QnlkaEdhajZVbGlPcllKUVwvZzdBajVxV0s2MncyeVMyTFFIYXozRXJwb0QzYUVVT2hyUjlEdGVaRnN0WHkyeW5jZ1Z6UU0xNUFyampMeld1dzV3MVlMZHJ1dk5KMXFMOEY2SnBLMkx0ZkdGYWpoeTU0c2JpeXJvRHQ1NEJpSXJVS2R5UEYxKzRFRFpsbFFJNGd2SG5Cb3hzbG9cL2xVdW5qXC9XZiIsIm1hYyI6ImI0ZmRmNjY1MzZlOWE5NDU3ZjE4ZDNiY2RkNDM2NTI5NzU1YzAzMDMzYTA2MWU3ZThhYzE5OGViMGMxMTIwMjEifQ==

             Diệp Viễn nhìn Lạc Vân Khinh, trên mặt lộ ra nét kỳ lạ.

Ads
';
Advertisement
x