Các cường giả vây xem đều trợn mắt há hốc mồm!
Ngươi là Chân Hoàng Thiên đó, cứ vậy mà bị kinh sợ à?
Chân Hoàng Thiên trong truyền thuyết là người dù lên trời xuống đất gì cũng làm được!
Kết quả lại bị một Thánh Hoàng Thiên hạ kỳ đánh chạy mất!
Đánh chạy cũng được đi, còn nói thẳng là sẽ chạy khỏi Vũ Thanh đại lục!
Mọi người nhìn nguyên thần gần như trong suốt của Diệp Viễn, trong ánh mắt là vẻ khác lạ.
Người này trâu bò quá!
Chẳng qua Diệp Viễn thấy Nhan Ngọc Chân chạy thì lại thở phào nhẹ nhõm.
Trận chiến này gần như đã hao hết sạch nguyên thần của hắn!
Nguyên thần của Chân Hoàng Thiên thật sự quá cường hãn.
Dù Nhan Ngọc Chân không có bao nhiêu thủ đoạn nguyên thần, dù hắn ta đã phân ra phần lớn hồn lực để trấn áp phù sinh nhược mộng thì đối thủ vẫn mạnh đến mức khiến người ta tuyệt vọng.
Có điều hắn cũng không có lừa Nhan Ngọc Chân, Diệt Thần Chi Thỉ đúng là có thể khắc xuống ấn ký.
Ở trong phạm vi nhất định thì Diệp Viễn có thể cảm ứng được sự tồn tại của nguyên thần đối phương.
Không thể trốn được!
Hơn nữa, với năng lực của Thần Diễn, Nhan Ngọc Chân muốn xóa ấn ký đó là chuyện gần như không thể!
Lúc này, Diệp Viễn có thể cảm nhận được Nhan Ngọc Chân đang dùng tốc độ cực nhanh để đi về phía Nam.
Nhìn dáng vẻ đó có lẽ hắn ta sợ thật.
Diệp Viễn cũng không lo lắng hắn ta sẽ gây ra chuyện gì, trạng thái của Nhan Ngọc Chân cũng không khá hơn hắn là bao.
Phù sinh nhược mộng đã ở bên bờ bùng nổ rồi.
Diệp Viễn nhìn thi thể chất đầy đất mà không khỏi lắc đầu.
Ngọc Chân Thiên Tông, xem như hoàn toàn xong đời.
Nhan Ngọc Chân tự tay sáng lập Ngọc Chân Thiên Tông, cũng tự tay phá hủy Ngọc Chân Thiên Tông.
Có điều những chuyện này không liên quan gì tới hắn.
Chỉ cần người thân của mình không sao thì mọi việc đều tốt.
Lúc này Diệp Viễn vô cùng yếu ớt, tựa như chỉ cần một trận gió là có thể thổi tan nguyên thần của hắn.
Hắn khẽ xoay người định rời đi.
Mà đúng lúc này, từ trong hư không bỗng lóe lên một bóng người ngăn cản hắn lại.
"Ngươi là Diệp Viễn? Diệp Viễn của Võ Định Thiên Tông?" Người đến nhìn Diệp Viễn và hỏi.
Trước mặt là một nam tử trung niên mặc hoa phục có tu vi Thánh Hoàng Thiên.
Có điều nhìn dáng vẻ này dường như là chỉ mới đột phá không lâu.
Diệp Viễn hơi nhíu mày, đối phương hiển nhiên là không có ý tốt mà tới.
"Chính là Diệp mỗ!" Diệp Viễn cũng không có ý phủ nhận, thản nhiên nói.
Chẳng qua lời này vừa ra đã khiến những cường giả ở đây lập tức biến sắc.
"Là hắn! Dư nghiệt của Võ Định Thiên Tông, hắn vậy mà còn chưa chết!"
"Chẳng những không chết mà nguyên thần còn đột phá Thánh Hoàng Thiên! Mới vừa rồi còn đánh cho nguyên thần của một Chân Hoàng Thiên phải bỏ chạy tan tác!"
"Nhưng giờ hắn đã là nỏ hết đà! Chỉ e là Trương Khai Vân sẽ không bỏ qua cho hắn!"
...
Diệp Viễn không quen biết nam tử mặc hoa phục, nhưng những cường giả ở đây hầu hết đều biết hắn ta.
Nam tử mặc hoa phục kia không phải là ai khác mà chính là Thủ Tọa của Ngọc Chân Thiên Tông, Trương Khai Vân!"
Mà Thủ Tọa của Ngọc Chân Thiên Tông dĩ nhiên là người của Đan Minh!
Lúc Diệp Viễn đến Ngọc Chân Thiên Tông thì Trương Khai Vân đang bế quan.
Vài ngày trước, Trương Khai Vân đột phá được Thánh Hoàng Thiên, mới vừa xuất quan.
Không ngờ hôm nay trong phạm vi của Ngọc Chân Thiên Tông lại xảy ra một trận đại chiến kinh thiên động địa.
Thông qua đối thoại của Nhan Ngọc Chân và Diệp Viễn, Trương Khai Vân rất nhanh đã biết được thân phận của Diệp Viễn.
Ban đầu Đan Minh làm khó dễ trước thời hạn cũng là vì Diệp Viễn, thân là một trong tầng trung của Đan Minh, Trương Khai Vân đương nhiên biết được thân phận của Diệp Viễn.
Chẳng qua hắn ta không ngờ rằng hôm nay Diệp Viễn đã mạnh tới mức này, có thể đánh cho một Chân Hoàng Thiên phải chạy trối chết!
Khi đó hắn ta lập tức nổi lên ý tưởng sẽ làm ngư ông đắc lợi.
Nam tử trung niên vừa nghe thế thì trong mắt bắn ra hai luồng tinh quang.
"Ha ha ha... Trương Khai Vân ta gần đây đúng là gặp vận may! Đầu tiên là đột phá Thánh Hoàng Thiên, tiếp đó lại nhặt được một phần công lao lớn!" Trương Khai Vân cười to nói.
Diệp Viễn híp mắt lại, trầm giọng nói: "Ngươi là người của Đan Minh?"
Trương Khai Vân cười nói: "Không sai! Bổn tôn chính là Thủ Tọa Ngọc Chân Thiên Tông! Vài ngày trước bổn tôn vừa mới đột phá được Thánh Hoàng Thiên, không ngờ nhanh như vậy ngươi đã đưa cho bổn tôn một phần đại lễ!"
Trương Khai Vân cười rất vui vẻ, sự diệt vong của Ngọc Chân Thiên Tông không liên quan gì đến hắn ta.
Hắn ta ở Ngọc Chân Thiên Tông ngoại trừ cố gắng thì vẫn là cố gắng.
Cũng chính bởi vì thế mà hắn ta mới có thể phá vỡ những gông cùm xiềng xích mà đột phá được Thánh Hoàng Thiên.
Thủ Tọa các tông của Đan Minh không khác gì quỷ hút máu.
Hắn ta xem ra, Diệp Viễn đã là vật trong túi.
Diệp Viễn nhìn Trương Khai Vân, như cười như không nói: "Nói vậy là ngươi nghĩ mình đã ăn chắc được ta?"
Trương Khai Vân cũng như cười như không giống vậy: "Tiểu tử, ngươi đã là nỏ hết đà, cho là bổn tôn nhìn không ra sao? Mới vừa rồi khẩu khí của ngươi lớn lắm, dùng một chiêu đã đánh chạy Nhan Ngọc Chân. Bây giờ nếu ngươi lại phát động một chiêu kia, chỉ sợ nguyên thần của ngươi sẽ bị chôn vùi trước nhỉ? Hơn nữa, thân thể của bổn tôn hoàn hảo, cũng không sợ công kích nguyên thần kia của ngươi!"
Đối với Diệp Viễn, Trương Khai Vân hiển nhiên nắm chắc mười phần.
Hắn ta đã nhìn ra từ lâu, Diệp Viễn dùng một chiêu Diệt Thần Chi Thỉ này là đặc biệt nhắm vào nguyên thần.
Loại chiêu thức này có lực sát thương cực lớn đối với nguyên thần.
Hắn ta là Thánh Hoàng Thiên, nguyên thần cũng vô cùng mạnh mẽ, hơn nữa còn gửi lại trong thức hải.
Diệp Viễn muốn dùng một chiêu kia để trực tiếp công phá thức hải vốn là chuyện hoang đường viển vông!
Nếu như Diệp Viễn vẫn còn ở thời kỳ cường thịnh thì đương nhiên hắn ta sẽ kiêng kỵ ba phần.
Nhưng bây giờ Diệp Viễn ngoài giơ tay chịu trói ra thì không còn con đường nào khác nữa!
Trương Khai Vân càng nói càng có lòng tin, tiếp tục đắc ý nói: "Hơn nữa ngươi cho là người trong Đan Minh như ta sẽ giống tên ngu xuẩn lúc nãy kia, không có thủ đoạn công kích nguyên thần sao? Ha ha, nội tình bên trong Đan Minh là thứ ngươi không thể tưởng tượng nổi đâu!"
Dứt lời, Trương Khai Vân tản ra sức mạnh nguyên thần, các cường giả xung quanh đồng loạt đổi sắc mặt.
Mạnh quá!
Sức mạnh nguyên thần của Trương Khai Vân với Diệp Viễn, một cái như mặt trời ban trưa, một cái như mặt trời sắp lặn, hoàn toàn không thể so sánh.
Diệp Viễn hư ảo lúc này vẫn bình tĩnh như cũ, bật cười nói: "Cho nên đây là tất cả phân tích của ngươi? Ngươi cảm thấy hiện giờ ta không còn sức đánh trả. Trước tiên ngươi tọa sơn quan hổ đấu, chờ bọn ta bị thiệt hại cả đôi bên thì mới dám ra tay đối phó ta?"
Mặt Trương Khai Vân tối sầm, lời của Diệp Viễn rất vả mặt!
Đối với Trương Khai Vân đang đen mặt, Diệp Viễn tiếp tục lơ đễnh nói: "Nội tình Đan Minh của ngươi thâm hậu, cảnh giới của ngươi và ta cũng xấp xỉ nhau, hơn nữa nguyên thần còn gửi trong thức hải. Mạnh như vậy mà không dám ra ngoài đánh nhau trực diện sao? Có lẽ nếu lúc nãy ngươi ra tay thì kết quả đã khác rồi. Rất tiếc phải nói với ngươi, Chân Hoàng Thiên cũng không yếu ớt giống như ngươi tưởng tượng! Mặc dù Nhan Ngọc Chân bị ta đánh đến thành như vậy nhưng chẳng qua hắn ta thiếu một cơ hội trì hoãn thôi! Một khi hắn ta bình thường trở lại thì ta cũng chỉ có một con đường chết!"
Diệp Viễn càng nói thì mặt Trương Khai Vân càng đen hơn.
Hắn ta đột nhiên cảm giác được hình như mình đã bỏ lỡ gì đó.
Diệp Viễn tiếp tục nói: "Nói nhiều như vậy, thật ra chỉ muốn nói với ngươi rằng ngươi đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để bắt ta hoặc giết ta rồi! Hiện nay mặc dù ta đã là nỏ hết đà, nhưng giết một con gà yếu ớt như ngươi thì vẫn còn đủ sức. Mặc kệ ngươi có bao nhiêu thủ đoạn, sâu bao nhiêu nội tình, ở trước mặt ta cũng vẫn không chịu nổi một kích như cũ!"
Trương Khai Vân cười lạnh nói: "Tiểu tử, ngươi đang phô trương thanh thế sao? Ngươi cho là như vậy thì bổn tôn sẽ bỏ qua cho ngươi chắc?"
Đại chiêu hắn ta đang chuẩn bị cũng không có đến một cơ hội để phát ra!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất