Rầm rầm rầm! 

             Từng tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên phía chân trời, chấn động truyền đi rất xa. 

             Giao chiến nguyên thần không có máu tươi, nhưng càng nguy hiểm hơn nhiều. 

             Mỗi một chiêu đều tạo thành tổn thương đến căn bản! 

             Cường giả Thiên Vị không có thân xác, nguyên thần có thể tồn tại đơn độc hoặc đồng thời tu luyện. 

             Không có nguyên thần thì xem như đã chết rồi. 

             Mỗi một mũi tên của Diệp Viễn đều bá đạo vô cùng, Nhan Ngọc Chân có tránh thế nào cũng vô dụng. 

             Ở đối diện, Nhan Ngọc Chân bị nổ đến kêu rên liên tục mà lại không làm gì được. 

             Mặc dù hắn ta đã tu thành Chân Hoàng Thiên, nhưng bàn về thủ đoạn nguyên thần thì sao có thể là đối thủ của Diệp Viễn được chứ? 

             Mỗi một mũi tên của Diệp Viễn đều đang thiêu đốt nguyên thần, bộc phát ra lực lượng vượt xa trình độ của mình. 

             Nếu thân thể hắn ta vẫn còn thì cho dù không phải Chân Hoàng Thiên chân chính cũng dư sức đối phó với Diệp Viễn. 

             Đáng tiếc, nguyên thần của Diệp Viễn có thực mạnh mạnh mẽ tuyệt đối! 

             "Đáng chết, một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ sao lại bộc phát ra được công kích nguyên thần kinh khủng như vậy được?" Nhan Ngọc Chân kêu lên. 

             Diệt Thần Chi Thỉ trong tay Diệp Viễn không dừng lại chút nào, trong miệng là lời nói thản nhiên: "Vào lúc ngươi ra tay với ta thì nên nghĩ đến ta nào có dễ dàng đối phó như thế!" 

             "Cái tên điên này! Công kích như vậy thì người chết trước tiên là ngươi!" 

             Diệp Viễn không quan tâm nói: "Vậy thì sao? Làm mờ đi nguyên thần của ngươi tới một mức nào đó thì phù sinh nhược mộng tự nhiên sẽ lấy mạng ngươi! Hiện giờ ngươi đang trấn áp phù sinh nhược mộng, cũng đang hao tốn không ít hồn lực nhỉ?" 

             Nhan Ngọc Chân nghe vậy thì gần như muốn nổ tung, điên cuồng hét lên liên tục. 

             Đúng vậy! 

             Sở dĩ hắn ta không làm gì được Diệp Viễn là do sự tồn tại của phù sinh nhược mộng. 

             Nếu không thì với sự cường đại trong nguyên thần của hắn ta bây giờ, dù thủ đoạn của Diệp Viễn có cao hơn nữa cũng không phải là đối thủ của hắn ta. 

             Chân Hoàng Thiên và Thánh Hoàng Thiên, vốn là hai trình độ khác nhau! 

             Đối với hầu hết mọi người mà nói, đó là một khoảng cách không thể nào vượt qua được. 

             Nhưng cũng chính vì vậy mà Nhan Ngọc Chân tức muốn ói máu. 

             Hắn ta tốn tâm cơ sức lực để đạt đến Chân Hoàng Thiên, lại bị Diệp Viễn áp chế mà không cách nào đánh trả! 

             Trận chiến này quá mức kịch liệt, đã kinh động đến vô số cường giả. 

             Ở nơi lân cận chiến trường, cường giả của Ngọc Chân Thiên Tông đã chạy đến. 

             Động tĩnh của trận chiến này quá lớn, bọn họ ở Ngọc Chân Thiên Tông xa xôi mà vẫn cảm nhận được. 

             Ở ngay trên địa bàn của bọn họ nên họ không thể không đến được. 

             Tông chủ Trần Thái chau mày nói: "Đại trưởng lão, ngươi có cảm thấy nguyên thần của Chân Hoàng Thiên đó rất quen không?" 

             Sắc mặt của đại trưởng lão thay đổi liên tục, nói: "Ngươi nói là... lão tổ? Ngươi cũng thật là! Có thể lão tổ đã đột phát đến Chân Hoàng Thiên, lại không phải đối thủ của Diệp Viễn! Còn nữa, sao Diệp Viễn lại dùng trạng thái nguyên thân để chiến đấu với lão tổ? Chẳng lẽ hắn đã mất thân xác rồi?" 

             Nhan Ngọc Chân cũng phát hiện ra bọn họ, quát lên: "Các đệ tử Ngọc Chân Thiên Tông, các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Ta là lão tổ của các ngươi, còn không mau đến giết tiểu tử này!" 

             Lời này vừa được nói ra thì sắc mặt của đám người Trần Thái lập tức biến đổi. 

             Có điều bọn họ cũng không có lập tức hành động, bởi vì bọn họ không cách nào xác nhận được. 

             Nhan Ngọc Chân thấy vậy thì hét lớn lên lần nữa: "Thông Thiên Sơn ở trên người của tiểu tử này! Chỉ cần giết hắn thì chẳng những Ngọc Chân Thiên Tông sẽ quật khởi lần nữa mà còn có thể áp đảo tất cả những tông môn khác! Bổn tôn đã không còn thân xác, muốn cái đó cũng không để làm gì, đến lúc đó Thông Thiên Sơn là của các ngươi!" 

             "Tiểu thế giới của Thánh La bí cảnh mà các ngươi đến là do bổn tôn luyện hóa, được đặt tên là Thông Thiên Giới! Diệp Viễn chính là phi thăng từ Thông Thiên Giới đến! Bây giờ các ngươi có biết gì không? Hồn lực của tiểu tử này không còn nhiều nữa, nguyên thần cũng đã bị tổn hao nhiều, chúng ta liên thủ là có thể giết hắn!" 

             Mấy lời này lại khiến đám Trần Thái thay đổi sắc mặt lần nữa. 

             Có thể nói ra được lời này, bọn họ đã chắc chắn đây chính là lão tổ của họ. 

             Hơn nữa lời Nhan Ngọc Chân nói cũng thật sự khiến họ động lòng. 

             Không có thân xác thì hoàn toàn không thể thôi động Hồng Mông chí bảo cũng là sự thật. 

             Cho nên chỉ cần bọn họ giết Diệp Viễn thì Thông Thiên Sơn sẽ là của bọn họ. 

             Sự cám dỗ này không thể không nói là quá lớn. 

             Diệp Viễn hừ lạnh một tiếng: "Đừng ngây thơ quá! Trong mắt hắn, các ngươi cùng lắm chỉ là quân cờ thôi! Lối vào của Thánh La bí cảnh mở ra là do hắn làm! Ngươi có thể tự nhìn xem lão tổ của các ngươi có để ý đến sinh tử của các ngươi không? Nếu như không có ta thì các ngươi đã chết ở trong Mê Thần Cung từ lâu rồi! Hiện giờ hắn chỉ lợi dụng các ngươi thôi!" 

             "Trần Thái, nếu ngươi không xen vào chuyện ngày hôm nay, sau này ta sẽ để ngươi đột phá được Thánh Hoàng Thiên! Diệp Viễn ta nói được làm được, ngươi cũng biết rồi đó!" 

             Đám người Trần Thái đang muốn động thủ thì lại bị những lời này của Diệp Viễn làm cho do dự. 

             Lúc ở Mê Thần Cung, Diệp Viễn luôn đề phòng hắn ta, khiến hắn ta không đột phá được Thánh Hoàng Thiên. 

             Nhưng mà Diệp Viễn đúng là rất giữ chữ tín. 

             Ban đầu, Diệp Viễn đoạt Thiên Táng Tử Lăng Hoa từ Sử Việt, sau đó cũng giúp hắn ta luyện chế Tứ Khí Đan. 

             Nếu đổi lại là người khác thì tuyệt đối sẽ không làm như vậy. 

             Nhan Ngọc Chân thấy Trần Thái do dự thì không khỏi thở gấp. 

             Hắn ta đã sắp không áp chế được phù sinh nhược mộng nữa rồi. 

             Một khi bộc phát ra, dưới tình thế loạn trong giặc ngoài, hắn ta chắc chắn phải chết trước Diệp Viễn! 

             Nếu còn tiếp tục như vậy nữa thì hắn ta phải chết không thể nghi ngờ! 

             Ruột gan Nhan Ngọc Chân bây giờ đã rối bời! 

             Hắn ta cho rằng mấy năm này Diệp Viễn đều đang tìm người, không có khả năng đột phá Thánh Hoàng Thiên được nên mới đến tìm hắn tính sổ. 

             Ai mà ngờ nguyên thần Diệp Viễn đã đột phá Thánh Hoàng Thiên từ lâu. 

             Mặc dù hắn ta đã đột phá Chân Hoàng Thiên nhưng lại phải dùng một phần lớn hồn lực để trấn áp phù sinh nhược mộng. 

             Dưới cơn thịnh nộ, hắn ta không chút do dự ra tay với Diệp Viễn. 

             Kết quả lại là kết cục bi thảm. 

             Mình nên kiêng kỵ Diệp Viễn, sau khi đột phá thì nên trực tiếp rời đi! 

             Tính sổ cái gì chứ! 

             Đúng là tìm đường chết mà! 

             Lúc này, nguyên thần của Diệp Viễn đã vô cùng ảm đạm, nhưng hắn ta cũng cách tử vong không còn xa nữa. 

             "Đáng chết! Diệp Viễn, đây là ngươi ép ta!" 

             Nhan Ngọc Chân trúng một mũi tên, mượn lực phản chấn mà trốn qua phía đám người kia. 

             Diệp Viễn khẽ động thân người, đuổi theo lại là một mũi tên! 

             A! 

             Nhan Ngọc Chân hét thảm một tiếng, tốc độ cũng nhanh hơn! 

             Mà phương hướng hắn ta chạy như bay đến lại là bên phía của Trần Thái! 

             Trần Thái thấy vậy thì sắc mặt thay đổi lớn, xoay người bỏ chạy. 

             Có lẽ đã không còn kịp nữa rồi! 

             Tốc độ của Nhan Ngọc Chân nhanh đến mức nào? 

             Hắn ta chộp vào người Trần Thái, cuối cùng lại trực tiếp bắt nguyên thần của Trần Thái ra! 

             Nhan Ngọc Chân quá mạnh mẽ, Trần Thái hoàn toàn không có sức phản kháng. 

             Không chỉ là Trần Thái, hắn ta đến lần này, nguyên thần của hơn mười Ngọc Hoàng Thiên đều bị hắn ta bắt ra. 

             "Đồ khốn kiếp này! Bổn tôn sáng lập Ngọc Chân Thiên Tông mà các ngươi lại bất kính với bổn tôn! Được thôi, bổn tôn sẽ dùng nguyên thần của các ngươi để thay bổn tôn chắn một kiếp này!" 

             Diệp Viễn hơi nhíu này, bắn ra Diệt Thần Chi Thỉ lần nữa. 

             Nhan Ngọc Chân cười lớn một tiếng, thẳng tay nắm mười mấy nguyên thần kia tới. 

             Ầm! 

             Không trung nổ tung! 

             Nguyên thần của đám người Trần Thái cũng bị nổ tan tành. 

eyJpdiI6InYwZTZ1S3krQVJ0dFwvdHE3WDNoK3RRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImpZeHlXbW95R1BKQzNNU1lcL0Vmd2RVUXpvd0hTbld4SCswS0hvUjF5YXlOQTBvNVNZNFQ1MGJKNXdkdk5UWU8wME9rekprOWhXdnh2dDR1UVZ2cGdoRnpDUW9vQjNGUDVIbU1aaDNvRkhkOFUxWndhZDROYkE4bGFjcGlKODRzUFkrREtVNytXS09lNkZaVm1jeXFiUmdEZmpIYlpnbU4zRGJPNEM2cHlraFBpbVlkOXJ2cGJhT1NXXC8rV1wvTmtLYXd6SVM0MlhmNEpYeFg0UHlRS1wvWDB0dGVXWno2YktcL3V2WVA4WVwvUUNTM1FHRlNSbm9MY0Foek1DREEwNWVWeHpZR0M0dTdSWml2QWkweldxcGRBdk40bEliRXlkQWZTb2h3RU4yN0k5MFdjPSIsIm1hYyI6ImM3ZThkMzg0Mjg0NGRiNjU3ODdhMjA3NmM4MDA4NzVkM2QxOGQyNzUxZjg0YTFkZDJiMmI2NDliZTAwOTM2ODgifQ==
eyJpdiI6IlhueDhuN1duVjI4UmphcFwvUDRxVzNnPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImdMT1wvODhiS3YxOSsyeWF1aFl0WGUrbk1IbGNRam10YmtqbkdWdm1XUWIxK2hockJqQll3MDJxMmVqbUFIRzFTZTlGcWp1NTZXT3BNekN6OTFvQjY1SWszQm56MUhGcURrVlRNWW1VYkFUSm9mYytYajlMYjVLV040dWFMcjlHRDRmYzNOd0ErdG85UUxOMHlPcGtYXC9ac0Z2c0s4a29wbUd3Y2phUWd4MHdcL2tHdExXQ3haSTZqZXEzZkRsdmc5cWFCQkdya3FZMzVReFwvN2tLMGZ5bVNjUURBbjd4YUszc3JkMjA0d3FXVHp5MXhzdWlCK1NMQUtUdHhsblgwSGxGVm9qNUlVS0N4WVZSckFRdG05RkZTXC9VSFpiQjhOZ0ZjOCt3VkNxS05udmVrWmgwVjlWSzlCS3BHNitvakplakowaFBPM3E0R2RPN2tyNW9iSitLb01QZFM0Vm9DcExzcHZoamhZc3l6QXRQUDREUkVoeUp3RFI0QmtodXpVWEpLbDZGcmVGR0o1b2ZpWkhUYm9QN3M0SUhPTEFyRWxOb3NUVER4TlN2S0RHR0tYd3JJXC8xTDJHc2pZNUJLN2JvSVE0WnlaSW5FN1lPVTRIUTBoQkJBYkFaY0hvb2dNY0RvbnFaV0ZXODIreHNJZXY1SWJzWjQ3Y1ZKSmJRNUs5RTJyT0wzYkx5Z0srczRDYWNYR1Q5MncybFJ4M0w5ZFNcL2VnUFZcLzh6c0d3bWtTdW1NbDlsTlJub0NjNytiZzhXNForWlNiUnlCOWRxWjQzMWRaMVlLdGJUMnl2TFNNdjZIZVNIaWIyTGpvYTk0d1pPRXo5QlRkK21YbFRyR0ZWZ0l3Y29ORXEzRksyZWp6c3NaemZwNXQ2N29MVHh1aStkOTFCbVNBZVp5ZzY1N1lIaUdYN3o1QjVuQWZkMW9ST1JmVUYiLCJtYWMiOiIxMWUwOGUxODQ3ZDk0MjZjZDRkNWUwZDg5MTgzMmQzZDVlZWUxODM3YTViMjNkOWU4MjA0OTA2NmU4M2FlMThmIn0=

             Ở phương xa, Nhan Ngọc Chân quát to: "Bổn tôn không trêu chọc nổi ngươi thì phải lẩn tránh! Hôm nay, bổn tôn sẽ rời khỏi Vũ Thanh đại lục, ngươi có bản lĩnh thì truy sát ta đi!"

Ads
';
Advertisement
x