Diệp Viễn quay đầu liếc nhìn phòng tu luyện số một, nói đầy tiếc nuối: “Đáng tiếc không đủ thiên tinh, nếu có thể tu luyện đến hình thái thứ tư đại viên mãn rồi mới ra ngoài thì lúc đối phó với Đan Minh cũng có nắm chắc.” 

             Những người khác nghe thấy vậy không khỏi nghẹn lời. 

             Cũng chỉ có mình vị này coi nơi đây là thiên đường nhỉ? 

             Đổi thành những người khác thì đã bị đám thiên kiêu xuất chúng kia đả kích đến độ không còn khao khát tu luyện nữa. 

             Tuy rằng Đại Hoàng không tồi, nhưng hắn ta muốn tiến vào một trăm thứ hạng đầu là hoàn toàn không có hy vọng. 

             Đôi khi không phải chỉ cần nỗ lực là có thể làm được. 

             Nhưng thiên phú cộng với sự nỗ lực, vậy thì đáng sợ rồi. 

             Diệp Viễn chính là loại người này. 

             Chẳng mấy chốc, Diệp Viễn đã dẫn đám người rời khỏi Mê Thần Cung. 

             Lúc đi vào có mấy trăm vị cường giả, hiện tại chỉ còn lại hơn một trăm người. 

             Nhưng hơn trăm người này đi theo Diệp Viễn lại có thu hoạch cực kỳ lớn. 

             “Diệp lão đệ, không kể tới những thứ khác, đến lúc đó chỉ cần ngươi ra lệnh một tiếng, chúng ta nhất định sẽ dốc hết sức lực!” Tử Dương Thánh Tôn chắp tay nói. 

             Mấy năm trước đây, họ đều ôm tâm tư đối nghịch với Diệp Viễn. 

             Thậm chí tên này càng đáng sợ hơn cả Trác Bất Phàm năm đó! 

             Nếu như đối đầu với hắn thì nhất định sẽ có kết cục rất thê thảm. 

             Hơn nữa lần này họ tiến vào Mê Thần Cung, Diệp Viễn đã giúp đỡ họ rất nhiều. Nếu sau khi họ trở về tiến vào bế quan, tất nhiên có thể càng tiến thêm một bước. 

             Tử Dương Thánh Tôn tỏ rõ thái độ, những vị Thánh Hoàng Thiên khác cũng vô cùng cảm kích đối với Diệp Viễn. 

             Diệp Viễn gật đầu nói: “Đến lúc đó còn muốn làm phiền mọi người. Các vị cứ rời đi trước thôi, Diệp mỗ còn có một việc muốn xử lý, không tiễn các vị nữa.” 

             Mọi người biết Thông Thiên giới này là quê hương của hắn, tự nhiên cũng không ở lại mà trực tiếp rời khỏi. 

             Chờ mọi người rời khỏi Thiên Đoạn đại lục, Diệp Viễn lật lòng bàn tay, một chiếc bình nhỏ trong suốt óng ánh xuất hiện trong tay hắn. 

             Đoạn Không Tiên Ngưng được đựng trong chính chiếc bình này. 

             Đoạn Không Tiên Ngưng là một loại thiên tài địa bảo có thể khiến nguyên thần lớn mạnh. 

             Sau Ngọc Hoàng Thiên, cửa ải cần đột phá chính là nguyên thần! 

             Nguyên thần trao đổi được với trời đất, hiểu được Đại Đạo. 

             Nguyên thần không đủ cường đại, rất khó có thể đột phá được Thánh Hoàng Thiên! 

             Mà đây cũng chính là một trong những lý do số lượng Thánh Hoàng Thiên ít ỏi. 

             Nhan Ngọc Chân muốn có được Đoạn Không Tiên Ngưng, mười thì có đến tám chín phần là để đột phá Chân Hoàng Thiên. 

             “Tiền bối, Phù Sinh Như Mộng này thật sự có tác dụng sao?” 

             Trong lúc nói chuyện, trong tay Diệp Viễn lại nhiều thêm một chiếc bình nhỏ, bên trong đựng chất lỏng trong suốt. 

             Nghe cái tên Phù Sinh Như Mộng vô cùng đẹp đẽ, nhưng lại là một loạt độc dược cực kỳ ghê gớm. 

             Loại độc này không nhằm vào cơ thể mà chỉ nhắm vào nguyên thần. 

             Độc dược có thể nhằm vào nguyên thần vô cùng hiếm hoi, cũng rất khó luyện chế ra được. 

             Nhưng một khi bị trúng chiêu, giống như trong xương có dòi khó có thể diệt trừ tận gốc. 

             Trừ khi gặp được Thiên Dược Sư hàng đầu, nếu không ngay cả thần tiên cũng khó giải. 

             Trong Tàng Bảo Các, Diệp Viễn không những tìm được Đoạn Không Tiên Ngưng mà còn tìm thấy Phù Sinh Như Mộng này. 

             “Tiểu tử, ngươi rất may mắn đấy! Nếu không có Phù Sinh Như Mộng này, ngươi đúng là không thể làm gì được tên kia, chỉ có thể bị hắn ta ăn đến gắt gao! Cứ yên tâm, cho dù minh chủ của Đan Minh tới đây cũng không thể giải nổi độc của Phù Sinh Như Mộng! Thực lực của Thiên Dược Sư Mê Thần Cung không phải là thứ ngươi có thể tưởng tượng được!” Di Thiên tự tin nói. 

             Diệp Viễn khẽ gật đầu, nhỏ một giọt Phù Sinh Như Mộng vào trong Đoạn Không Tiên Ngưng. 

             Đoạn Không Tiên Ngưng vẫn như cũ. 

             Phù Sinh Như Mộng không màu không vị, ngay cả Diệp Viễn cũng không có cách nào phát hiện sự tồn tại của nó. 

             “Nhan Ngọc Chân kia che giấu thật kĩ, cũng hiểu rất rõ bản lĩnh của ta. E rằng hắn ta sẽ không dễ dàng tin tưởng ta!” Diệp Viễn nhíu mày nói. 

             “Chuyện này đơn giản! Tu luyện ‘Thần Diễn’ đến tầng thứ hai, hồn lực của ngươi sẽ trực tiếp đột phá tới ngũ giai, đạt tới cấp bậc của Thánh Hoàng Thiên! Đến lúc đó với bí pháp của ‘Thần Diễn’ thì không hề khó để loại bỏ Phù Sinh Như Mộng này. Tuy rằng Phù Sinh Như Mộng ghê gớm nhưng đối với ‘Thần Diễn’ lại kém hẳn một bậc.” Di Thiên nói. 

             Diệp Viễn nghe xong, hai mắt không khỏi sáng ngời. 

             Hắn thật sự không cần phải đắn đo trước sau khi có được thứ này. 

             Diệp Viễn không hề do dự để Đại Hoàng hộ pháp, chính mình bắt đầu tu luyện tầng thứ hai của ‘Thần Diễn’. 

             Không cần phải nói nhiều về sự cường đại của ‘Thần Diễn’. 

             Tầng thứ nhất của Diệp Viễn đã được tu luyện đến cảnh giới đại viên mãn cùng với Hỗn Độn Nguyên Thần đạt tới Ngọc Hoàng Thiên đỉnh phong từ lâu. 

             Thậm chí còn mạnh hơn cả Ngọc Hoàng Thiên đỉnh phong. 

             Chỉ cần hắn tu luyện thành công tầng thứ hai, nguyên thần đạt tới cấp bậc Thánh Hoàng Thiên gần như là lẽ dĩ nhiên. 

             Diệp Viễn ngồi khoanh chân, trong thức hải Hỗn Độn Nguyên Thần bắt đầu vận chuyển công pháp tầng thứ hai của ‘Thần Diễn’. 

             Một làn sóng nguyên thần dao động mạnh mẽ lặng lẽ được thả ra. 

             “Đây là... Hỗn Độn Nguyên Thần! Nguyên thần dao động thật mạnh mẽ! E là còn mạnh hơn rất nhiều so với Ngọc Hoàng Thiên đỉnh phong bình thường! Chờ hắn tu luyện đến Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn, muốn đột phá Thánh Hoàng Thiên quả thật sẽ vô cùng suôn sẻ!” Đại Hoàng ở bên cạnh thấy vậy thì không khỏi nghẹn lời. 

             Người khác đột phá Thánh Hoàng Thiên, đó là cược cả mạng sống cũng chưa chắc đã có thể làm được. 

             Nhưng Diệp Viễn lại khen ngược, bình cảnh của người khác đối với hắn mà nói hoàn toàn không hề tồn tại. 

             Hỗn Độn Nguyên Thần cộng thêm nguyên thần dao động cường đại này, gần như chuyện đột phá Thánh Hoàng Thiên đã trở thành điều đương nhiên. 

             Người tu luyện công pháp nguyên thần cực kỳ ít. 

             Cho dù có cũng không tạo được hiệu quả chân chính. 

             Có thiên dược hỗ trợ, không hề khó để đạt tới Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn. 

             Khó ở chỗ là cũng phải tu luyện nguyên thần đạt tới cảnh giới đại viên mãn cùng một lúc. 

             Trên thực tế, rất nhiều võ giả có cảnh giới nguyên thần thấp hơn rất nhiều so với cảnh giới của bản thân. 

             Vì vậy họ muốn đột phá Thánh Hoàng Thiên gần như là điều không thể. 

             Lúc trước Diệp Viễn luyện chế Quỳnh Dao Thiên Thánh Đan chân phẩm cho mấy người Đại Hoàng, thật ra chính là bắt ép lĩnh ngộ Thiên Đạo, để nguyên thần của những người đó có thể thăng hoa, lúc này mới một lần đã thực hiện thành công. 

             Tất nhiên đây cũng là do cảnh giới nguyên thần của đám người Đại Hoàng đạt tới nên mới có được hiệu quả như vậy. 

             Đổi lại là người khác, dù họ thật sự có được Quỳnh Dao Thiên Thánh Đan chân phẩm cũng chưa chắc đã có tác dụng. 

             Diệp Viễn tu luyện liên tục trong nửa năm. 

             Một ngày này, sóng dao động nguyên thần của Diệp Viễn đột nhiên bùng nổ. 

             Trên bầu trời của Thiên Đoạn đại lục mơ hồ nổi sấm! 

             Đại Hoàng đột nhiên thay đổi sắc mặt, hoảng sợ nhìn về phía Diệp Viễn. 

             “Này... này... cảnh giới nguyên thần của hắn trực tiếp đột phá Thánh Hoàng Thiên ư?” 

             Thật sự là việc đột phá này quá mức khó tin! 

             Người khác đột phá đều là cảnh giới trước rồi mới đến nguyên thần. 

             Diệp Viễn lại khen ngược, cảnh giới của bản thân mới đạt tới Ngọc Hoàng Thiên đỉnh phong trung vị, nhưng nguyên thần đã trực tiếp đạt tới Thánh Hoàng Thiên rồi! 

             Diệp Viễn có được nguyên thần cường đại như vậy, dù không sử dụng tới bất kỳ võ kỹ nào thì một đòn tấn công nguyên thần cũng có thể trực tiếp giết chết Ngọc Hoàng Thiên chỉ trong vài giây. 

             Biến thái! 

             Mẹ kiếp thật sự quá biến thái! 

             Sao trên đời này sẽ có một người biến thái như vậy chứ? 

             ‘Phụt! ’ 

             Bỗng nhiên Diệp Viễn phun ra từng ngụm máu lớn, cả người cũng trở nên lảo đảo. 

             Sắc mặt Đại Hoàng chợt thay đổi, nói: “Chết tiệt, cảnh giới của hắn quá thấp, không thể thừa nhận nổi nguyên thần của Thánh Hoàng Thiên!” 

             “Yên tâm đi, không chết được đâu! Tiềm lực của tên tiểu tử này rất lớn đó!” Đại Hoàng đang định bước tới nhưng lại bị Di Thiên ngăn lại. 

             Mà đúng lúc này, một luồng long uy kinh người từ trên người Diệp Viễn lao vút lên trời! 

eyJpdiI6IlpNekZyMTR2U0dFcGdLWEdRVVNjYWc9PSIsInZhbHVlIjoielVKdGNEWDU2ZTVqcEEwXC9mSFwvR2ZVblpyZTdoNzIxMzVYMG9uN0ZaN052eTdsandWXC9oTGZJYkMrSnpwVnAyQkY1NVAzOUlYc1VuWkx5ZVhBbG5vYXlkRlJoN1h6OGhLSmYzMVwvdE5VbnY5Rm9JM2M3c1JFcitjdHBhYjA3N1NYYlhjWHBkT0c1OUpJTHh5S1RWMWFNUGNIb3pyWUh0YXJcL1QydTlvXC9tOUFRXC9nXC9sXC9jaHAyQzhUeUszaEJGeVJVIiwibWFjIjoiNzY1YzBmMzIxMmQ4MjUxMWRjOTU3NTNkYWFkN2Y1Nzg5ODc3YTQzYmZmOTU5YzBiMjZjNmIxNzQ1NDhhNGYzOCJ9
eyJpdiI6IllpQXVQTFROSlE2NjNSNDV0dVlcL1RBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im5WZGt1SXY1RXlNR3BCTDRsUE9ta2E4ZTVtQmM5RTVsUFJreEdEWGJ1Q3dRU0lZZWp5THBBYzRZYVwvSnBId0Zub3FyXC9XaHNHZ0VUZ3FXTFwvRmt1UDBVZnBBRUJoa2VLYTRaaTZxSHZwdThHVVl6MnBNNGhuR3NMSjduZDYraFwvRGcrS3JvQlJHN2hXKzkrNFZCdVdVSlhxMzEzMzJCS1wvMkgySFhadUZSVVU3ZnpHell0MFhpSWlaWnlpSGNpMmlYMVpYOHVVR1pvcXN4NithdzV2YmhuY3hMOXNSajRnT2tZcnlEK084XC83VXAwanY4NTZqaDVsaXpaWFArdlpEeExlSUJSTUpCUW5sKzFkcVVQSHZSeUd3PT0iLCJtYWMiOiI5NjQ1MDU5MmMzNmFlODlmNTNhODI2N2E0MTM5OGJlZDc2NmFkZjg2ZmMyYTgyZjNiM2ViNTI2Mzg0NjcyOWJhIn0=

             Khí thế của hắn cũng đang tăng vọt một cách điên cuồng.

Ads
';
Advertisement
x