“Thực sự đã thắng rồi… Đúng là không dám tin!”
“Từ không thể chống được quá hai mươi chiêu đến phản kích thành công, tiềm năng của tên này lẽ nào là không có điểm dừng sao?”
“Mà chúng ta trước đây còn chế nhạo hắn ta, đúng là buồn cười!”
“Có lẽ đây mới là thiên tài thật sự chăng?”
Tử Dương Thánh Tôn thở dài và thừa nhận sự nông cạn của mình.
Họ đã thống trị Vũ Thanh đại lục hàng vạn năm, những thiên tài đã gặp qua là không đếm hết.
Nhưng những thiên tài đó khi ở trước mặt Diệp Viễn chính là ánh đom đóm với ánh trăng, chênh lệch quá lớn!
Một tháng trước, Diệp Viễn đánh bại Tôn Khải, sự chấn động mang lại cho họ cũng không mãnh liệt như bây giờ.
Bởi vì họ biết Tôn Khải của Ngọc Hoàng Thiên thậm chí đến xách giày cho Khưu Thần cũng không xứng!
Một người là xuất sắc nhất trong Ngọc Hoàng Thiên.
Còn một người thì có thể sánh bằng với Thánh Hoàng Thiên!
Sự chênh lệch này không phải lớn từng chút một.
Tuy nhiên, Diệp Viễn đã hoàn thành một lần phản kích gần như là không thể trong ba tháng rưỡi ngắn ngủi!
Khưu Thần nhìn Diệp Viễn, lạnh lùng hừ một tiếng: “Chiến thắng ta ở Ngọc Hoàng Thiên thì không được xem là gì cả! Thứ hạng của phòng tu luyện này là thứ hạng của Thánh Hoàng Thiên! Ngọc Hoàng Thiên đến Thánh Hoàng Thiên là một bước ngoặt rất lớn, ngươi thực sự tưởng rằng mình rất tuyệt vời à?”
Diệp Viễn cười nói: “Yên tâm, đợi ta đột phá Thánh Hoàng Thiên thì sẽ đến nữa!”
Dứt lời, Diệp Viễn bước ra khỏi vòng chiến đấu, bắt đầu điều chỉnh khí tức phục hồi.
Nhưng hắn không tiếp tục khiêu chiến với những cường giả ở phía trước mà chọn tiếp tục đấu với Khưu Thần.
Tuy hắn đã thắng Khưu Thần nhưng lực chiến của hắn với Khưu Thần chỉ sàn sàn như nhau.
Quả nhiên, trong cuộc tu luyện tiếp theo, hai người đều có lúc thắng lúc thua.
Nhưng cùng với sự trôi qua của thời gian, ưu thế của Diệp Viễn dần trở nên rõ ràng.
Đến khi hình thái thứ tư của Diệp Viễn đột phá đến cảnh giới đại thành thì Khưu Thần không còn là đối thủ của hắn nữa.
Việc triệt để áp đảo Khưu Thần cũng khiến cho mọi người xem đến thổn thức.
Đây là con đường nổi dậy như tên lửa!
Sau khi xử lý Khưu Thần thì Diệp Viễn tiếp tục khiêu chiến với cường giả ở phía trước.
Tử Dương Thánh Tôn kinh ngạc phát hiện Diệp Viễn lại một mạch áp đảo!
Cho đến khi ở vị trí thứ sáu mươi tư thì Diệp Viễn mới gặp phải đối thủ ngang tài ngang sức.
Lúc này họ mới biết hoá ra họ đã hiểu lầm Diệp Viễn.
Không phải Diệp Viễn nhảy ra chọn đối thủ, hắn thực sự là xông lên theo thứ tự sắp xếp thứ hạng.
Chớp mắt đã ba năm trôi qua.
Ba năm đối với những Thánh Hoàng Thiên và Ngọc Hoàng Thiên này mà nói chẳng qua là một khắc ngắn ngủi.
Nhưng khi họ quan sát trận chiến của Diệp Viễn thì bị đánh đến thương tích đầy mình.
Sau Khưu Thần, Diệp Viễn một mạch xông lên đến vị trí thứ bốn mươi bảy!
Trong ba năm, Diệp Viễn không ngủ nghỉ, bước vào một cuộc tu luyện điên cuồng.
Trong quá trình này, không phải hắn không gặp phải đối thủ mạnh.
Ngược lại, có quá nhiều đối thủ mạnh!
Có thể bước vào Mê Thần Cung, cho dù là ở thời đại Ngọc Hoàng Thiên thì có ai là kẻ tầm thường chứ?
Những người này, ai nấy đều là thiên kiêu vô song!
Có nhiều người giống như Khưu Thần, lúc ban đầu đã bạo hành Diệp Viễn.
Nhưng Diệp Viễn càng thất bại thì càng dũng mãnh, đánh bại nhiều trận và cuối cùng đã áp đảo đối thủ!
Cho dù đối thủ có mạnh đến mấy hay thua đậm như thế nào thì cũng không thể lay động quyết tâm trở nên mạnh mẽ của hắn.
Hơn nữa, mỗi lần hắn đều ôm lòng quyết tử để chiến đấu trong từng trận.
Trong trận chiến với người hạng thứ năm mươi mốt Triệu Nguyệt Sinh, Diệp Viễn và đối thủ đã chiến đấu đến hai bên bị thương, trọng thương thoi thóp hơn mười lần.
Nhưng sau mỗi lần phục hồi, hắn đều lập tức tập trung chiến đấu.
Trận chiến đó khiến cho mọi người chấn động tâm can, nơm nớp lo sợ.
Nhưng cuối cùng, trong trận chiến đó, Diệp Viễn cuối cùng đã đột phá hình thái thứ tư ở cảnh giới đại thành đến cảnh giới đỉnh phong!
Hình thái thứ tư của Đại Đạo Hoá Hình, mỗi bước tiến lên đều vô cùng khó khăn.
Đặc biệt là cửa ải của từng tiểu cảnh giới, nếu muốn cùng lúc đột phá ba cái thì có thể tưởng tượng ra được độ khó của nó cao như nào.
Nhưng sau trận chiến điên cuồng thì Diệp Viễn lại có được sự thăng cấp điên cuồng.
Ba năm sau, cuộc tu luyện bỗng kết thúc.
Không phải Diệp Viễn không muốn tu luyện, mà là tất cả thiên tinh đều đã tiêu hao hết.
Tuy cách tu luyện này là nhanh nhưng duy trì sự vận hành của phòng tu luyện cũng vô cùng tiêu hao thiên tinh.
Trong quá trình tu luyện này của Diệp Viễn đúng là chưa từng thiếu thiên tinh.
Trong mấy trăm năm qua, thiên tinh mà hắn tích luỹ được khá khả quan.
Nhưng những thiên tinh này đã tiêu hao cạn kiệt vào một năm trước.
Trong hơn một năm, Diệp Viễn đã gần như vắt cạn thiên tinh của những cường giả có mặt ở đây.
Lần này đã hết sạch rồi.
Nhìn thấy ánh sáng của phòng tu luyện dập tắt, Tử Dương Thánh Tôn thở dài: “Cuối cùng cũng cạn kiệt rồi! Nếu có đủ thiên tinh, hắn ta có phải có thể một hơi tu luyện đến Thánh Hoàng Thiên hay không?”
Thiên Lộc tin chắc là vậy, gật đầu nói: “Rất có thể! Tên này lẽ nào không biết mệt sao? Đây là lực ý chí mạnh biết nhường nào mới có thể không nghỉ không ngủ trong suốt ba năm trời?”
“Tên này đã ngủ rồi! Hắn ta không phải không mệt mà là dùng lực ý chí để khắc phục!”
Trong khi đang nói chuyện thì Diệp Viễn đã ngã gục xuống đất ngủ thiếp đi.
Một hơi đưa đến đây, hắn cũng không thể trụ được nữa.
Thiên Lộc lắc đầu nói: “Đúng là một đối thủ đáng gờm! Ta nghĩ e rằng Đan Minh đã đắc tội nhầm người rồi!”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt của đối phương.
Tên này quá điên cuồng rồi!
Không ngủ không nghỉ mà luyện tập suốt ba năm, đối với cường giả Thiên Vị mà nói thì đương nhiên không là gì cả.
Nhưng cho dù là cường giả Thiên Vị thì tinh lực cũng là có hạn.
Dưới tình trạng cường độ cao như vậy, một mực tu luyện ba năm, hầu hết mọi người đều sẽ phát điên.
Không có bao nhiêu người có thể tiếp tục kiên trì.
Nhưng Diệp Viễn đã kiên trì đến cùng!
Trong ba năm nay, cảnh giới của Diệp Viễn đã đạt đến Ngọc Hoàng Thiên trung kỳ đỉnh phong dưới sự mài giũa của đối thủ, chỉ thiếu một chút nữa là có thể bước vào Ngọc Hoàng Thiên thượng kỳ rồi.
Tất nhiên sự tiến bộ lớn nhất vẫn là sức mạnh quy tắc của hắn.
Đại Đạo Hoá Hình của hắn đã đạt đến hình thái thứ tư đỉnh phong.
Hắn hiện giờ, cho dù không sử dụng đến Hồng Mông chí bảo thì cũng gần như là bất khả chiến bại trong cảnh giới Ngọc Hoàng Thiên.
Trừ khi hắn đụng phải thiên kiêu như đệ tử của Mê Thần Cung.
Một khi sử dụng Hồng Mông chí bảo, cho dù là gặp phải Thánh Hoàng Thiên thì hắn cũng có thể chiến đấu một phen!
Với giấc ngủ này, Diệp Viễn đã ngủ suốt mười ngày mười đêm.
Khi hắn tỉnh lại thì phát hiện tất cả mọi người đều đã tụ tập ở đây.
Đại Hoàng đang hộ pháp cho hắn.
Diệp Viễn nhìn chằm chằm vào Đại Hoàng, cười nói: “Không tệ, hình như đã tiến bộ rất nhiều!”
Đại Hoàng cười thẹn thùng rồi nói: “So với Diệp Sư thì vẫn còn kém quá xa!”
Diệp Viễn nói: “Đã xông đến ải nào rồi?”
“Ải thứ chín trăm chín mươi tám!”
Diệp Viễn khẽ gật đầu nói: “Không tệ! Những thiên kiêu này ở cảnh giới Ngọc Hoàng Thiên, thực ra thì thực lực không đồng đều, nhưng xếp hạng của Thánh Hoàng Thiên là thật. Ngươi có thể bước vào ba vị trí là khá lợi hại rồi.”
Đại Hoàng cười khúc khích khá tự đắc.
Trong ba năm qua, Đại Hoàng cũng tu luyện như điên vậy.
Trên thực tế, đã có rất nhiều lần hắn ta không thể kiên trì tiếp ở giữa chừng.
Nhưng mỗi khi hắn ta không thể kiên trì tiếp thì sẽ đến phòng tu luyện số một.
Khi nhìn thấy Diệp Viễn còn điên cuồng hơn mình thì động lực của hắn ta lại đến.
Trong ba năm qua, hắn ta chỉ có một suy nghĩ, đó chính là cố gắng hết sức để theo kịp bước chân của Diệp Viễn.
Nếu không thì sẽ có một ngày hắn ta không có tư cách để đi theo Diệp Viễn.
Hiện nay ở phòng tu luyện số mười, chín trăm chín mươi tám người hiện giờ đã là hình chiếu của Đại Hoàng.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất