‘Grào! ’
Trên hư không, hư ảnh của một con rồng khổng lồ bay lên trời, xuyên qua những đám mây ở bên trên như ẩn như hiện.
Con rồng kia như thể đến từ thời viễn cổ, khí tức mênh mông vô tận.
Đại Hoàng thấy thế lại có xúc động muốn sùng bái quỳ lạy!
Phải biết rằng, hắn ta chính là cường giả Thánh Hoàng Thiên, cho dù sức mạnh huyết mạch của Diệp Viễn có cường đại đến mấy, cũng không nên mang lại cảm giác này cho hắn mới đúng.
“Ha ha, tiểu tử này rốt cuộc vẫn thuộc về Hỗn Độn!” Di Thiên không khỏi bật cười.
Sắc mặt Đại Hoàng chợt thay đổi, kinh ngạc hô lên: “Tiền bối, đây lẽ nào là... Hỗn Độn chân linh sao?”
Di Thiên nói: “Đúng vậy! Sức mạnh huyết mạch của tên tiểu tử này cực kỳ cường đại, nhưng vẫn còn cách Hỗn Độn chân linh một lằn ranh nữa. Hôm nay cuối cùng cũng đã bước qua được!”
Đại Hoảng không khỏi hít một ngụm khí lạnh.
Người khác có thể không biết Hỗn Độn chân linh có ý nghĩa gì, nhưng hắn ta phải biết!
Một mạch này của họ, Hỗn Độn Thiên Ngưu là Hỗn Độn chân linh chân chính.
Mặc dù hiện tại hắn ta đã tu luyện đến Thánh Hoàng Thiên nhưng vẫn còn chênh lệch cực lớn với sức mạnh huyết mạch của Hỗn Độn chân linh.
Sức mạnh huyết mạch đại diện cho tiềm lực cùng tương lai!
Thực lực của một con Hỗn Độn Thiên Ngưu trưởng thành có thể đạt tới Chúa Tể Cảnh.
Mà Đại Hoàng, nếu không có Thiên Đan của Diệp Viễn dẫn động Đại Đạo, giúp hắn ta tăng lên sức mạnh huyết mạch thì cả đời này của hắn ta cũng không thể nào đạt tới Thánh Hoàng Thiên được.
Đây chính là sự chênh lệch!
Diệp Viễn thức tỉnh huyết mạch Hỗn Độn chân linh, chỉ cần tu luyện theo từng bước thì trong tương lai trở thành Chúa Tể đã là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Di Thiên thấy dáng vẻ này của hắn ta thì cười nói: “Ngươi nghĩ nhiều rồi! Huyết mạch Hỗn Độn cũng chia ra thành các cấp bậc khác nhau. Diệp Viễn thức tỉnh chẳng qua chỉ là huyết mạch Hỗn Độn cấp chiến linh thấp kém nhất. Tất nhiên dù là huyết mạch hỗn độn cấp chiến linh thấp kém nhất, thì khi hắn tu luyện đến Chân Hoàng Thiên gần như không gặp phải bình cảnh gì cả. Hơn nữa hiện tại hắn sử dụng võ kỹ của Long tộc, uy lực mạnh không chỉ gấp mười lần so với lúc trước! Nếu toàn lực bùng nổ thì không thua kém sức mạnh quy tắc của hắn là bao.”
Đại Hoàng há miệng, không khỏi nghẹn lời.
Chân Hoàng Thiên đó!
Ngay cả hắn ta đột phá được Thánh Hoàng Thiên thì cũng không dám thật sự mơ tưởng gì tới cảnh này giới này.
Điều đó quá xa vời!
Điều tất cả Thánh Hoàng Thiên trên Vũ Thanh đại lục này đều nghĩ tới chính là độ thêm mấy lần Thánh Hoàng đạo kiếp.
Chân Hoàng Thiên?
Đó là điều không thể?
‘Ầm! ’
Con rồng ảo ảnh kia đột nhiên lao xuống từ chín tầng mây, trực tiếp đập vào bên trong cơ thể của Diệp Viễn.
Cảnh giới của Diệp Viễn một mạch phá tan bình cảnh đạt tới Ngọc Hoàng Thiên thượng vị.
Sức mạnh huyết mạch trong cơ thể đang điên cuồng dâng trào, khí thế của hắn vẫn còn đang không ngừng tăng lên.
Cuối cùng dừng lại ở Ngọc Hoàng Thiên đỉnh phong.
Tuy nhiên điều Diệp Viễn gặt hái được nhiều nhất vẫn là sức mạnh của thân xác hắn.
Thân xác của hắn đã đạt tới Bán Thánh Hoàng Thiên Cảnh, đủ để chứa được nguyên thần đã vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể hắn.
Diệp Viễn cảm giác được lúc này mỗi một lỗ chân lông khắp người từ trên xuống dưới đều tràn ngập năng lượng.
“Đại Hoàng, đến đấu một trận!”
Đột nhiên Diệp Viễn bất ngờ bùng nổ, lướt nhanh về phía Đại Hoàng.
Hắn ta nghe thấy vậy bật cười nói: “Diệp Sư, bây giờ ngươi vẫn chưa phải là... Hả?”
Trong lòng hắn ta tỏ ra khinh thường đối với loại hành vi không biết tự lượng sức mình này của Diệp Viễn.
Nhưng ngay sau đó sắc mặt Đại Hoàng lập tức thay đổi.
Diệp Viễn tung ra một quyền, thế nhưng hư không lại dấy lên dao động mãnh liệt, một luồng dao động Đại Đạo mạnh tột cùng, bùng phát ra từ đầu nắm đấm của hắn.
Đây là khí tức chỉ thuộc về Thánh Hoàng Thiên!
Cửu Thiên Hóa Long Quyền!
Nhưng lúc này uy lực của Cửu Thiên Hóa Long Quyền lại khiến Đại Hoàng cảm nhận được sự đe dọa.
Một đấm này có thể đánh chết Thánh Hoàng Thiên!
Sắc mặt Đại Hoàng Thiên điên cuồng biến đổi, một cặp sừng trâu đột ngột nhô lên.
‘Ầm! ’
Giữa ánh chớp, hai người họ trực tiếp đỡ lấy.
Diệp Viển cảm nhận được một sức mạnh khổng lồ truyền tới, cơ thể không tự chủ được hất văng ra, trực tiếp bay xa hơn nghìn trượng.
“Ha ha ha, lại lần nữa nào!”
Trong tiếng cười sang sảng, Diệp Viễn cũng không điều chỉnh hơi thở, lại khinh thân tiến lên.
‘Ầm! ’
‘Ầm! ’
‘Ầm! ’
Hai đạo tàn ảnh đánh từ mặt đất lên đến không trung, tốc độ nhanh đến khó tin.
Từng cú đấm của hai người đều đánh trúng cơ thể, mạnh đến mức hư không không ngừng rung chuyển.
Trong lòng Đại Hoàng chấn động không thôi, đây chính là sức mạnh của Hỗn Độn chân linh sao?
Phải biết rằng, tuy hắn ta không sử dụng Móng Lẳng Lơ, nhưng trải qua ba năm rèn luyện này đã giúp sức chiến đấu của hắn ta tăng lên không chỉ một bậc thôi đâu!
Hắn ta chắc chắn rằng mình tuyệt đối là tồn tại đỉnh phong trong đám Thánh Hoàng Thiên hạ vị.
Nhưng bây giờ Đại Hoàng lại thật sự không làm gì được Diệp Viễn.
Hơn nữa hắn ta còn phát hiện, Diệp Viễn đang lấy hắn ta ra để luyện tay, thành thạo kiểm soát sức mạnh.
Sức lực cú đấm của Diệp Viễn, quyền sau càng mạnh hơn quyền trước, chứng tỏ hắn đang quen thuộc dần với sức mạnh của chính mình với tốc độ chóng mặt.
‘Ầm! ’
Một quyền một cước vừa chạm vào đã lập tức tách ra.
Họ đột ngột dừng lại động tác của mình.
“Đây chính là sức mạnh của Hỗn Độn chân linh sao? Mỗi một đấm của ngươi như thể mang theo Hỗn Độn! Thánh Hoàng Thiên hạ vị bình thường hoàn toàn không phải là đối thủ của Diệp Sư!” Đại Hoàng thổn thức nói.
Tăng lên cũng nhanh quá rồi đấy!
Diệp Viễn vẫn còn chưa thật sự đạt tới Thánh Hoàng Thiên, nhưng đã có được sức chiến đấu của Thánh Hoàng Thiên.
Thực lực cường đại như vậy khiến người ta xem thế là đủ rồi.
Diệp Viễn cười nói: “Đúng thật! Có sự gia tăng của sức mạnh huyết mạch, uy lực của Cửu Thiên Hóa Long Quyền mạnh hơn ít nhất mấy chục lần so với trước kia, đã không thua gì với sức mạnh quy tắc của Đại Đạo Hóa Hình rồi. Chờ ta đột phá Thánh Hoàng Thiên, nói không chừng còn có thể chiến đấu ngang tay một trận với Lý Trường Sinh kia.”
Thánh Hoàng Thiên, khoảng cách cực lớn, chiến đấu vượt cấp cũng trở nên vô cùng khó khăn.
Thánh Hoàng Thiên hạ vị có thể vượt cấp chiến đấu với Thánh Hoàng Thiên trung vị đã cực kỳ hiếm thấy rồi.
Chiến đấu với Thánh Hoàng Thiên thượng vị gần như là chuyện không thể nào.
Nếu không, đám Thánh Hoàng Thiên cũng sẽ không tuyệt vọng như vậy.
Nhưng Diệp Viễn cảm thấy khi ba đạo của hắn đạt tới Thánh Hoàng Thiên Cảnh cùng một lúc, nói không chừng vẫn có thể đánh ngang tay được!
Đến lúc đó chính là ngày quyết chiến.
“Được rồi, mọi chuyện đã chuẩn bị ổn thỏa, cũng nên đi gặp ‘người bạn già’ đã ẩn cư nhiều năm rồi! Ta không tin không hố chết hắn ta!” Diệp Viễn hừ lạnh một tiếng, sát ý khiếp người.
Diệp Viễn vừa xuất hiện ở cổng của lối vào, một bóng đen đã chặn đường hắn lại.
Diệp Viễn nhìn thấy đối phương, con ngươi không khỏi co rụt lại.
Người tới mặc một bộ áo dài màu đỏ, khuôn mặt vô cùng dữ tợn.
Điều quan trọng nhất chính là cơ thể của tên này thế nhưng lại là thể nguyên thần!
Chỉ có điều đối phương cực kỳ cường đại, mạnh đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Dù nguyên thần của Diệp Viễn đã đột phá Thánh Hoàng Thiên, nhưng cũng vẫn trở nên cực kỳ nhỏ bé khi ở trước mặt đối phương.
“Khà khà, hình như ngươi rất bất ngờ khi nhìn thấy bổn tôn nhỉ?” Bóng đen cười quái dị nói.
Diệp Viễn gật đầu nói: “Quả thật hơi bất ngờ, thảo nào mấy năm nay ngươi vẫn luôn trốn tránh sau màn, hóa ra là đã không còn thân xác từ lâu.”
Ánh mắt Diệp Viện chợt lạnh, nói: “Hóa ra người điều khiển trận chiến diệt thế chân chính là ngươi!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất