Vẻ mặt một đám Thánh Hoàng Thiên đều tỏ ra nặng nề.
Sao bọn họ sẽ không nghĩ tới những gì Diệp Viễn vừa nói ra chứ?
Nhưng họ còn có thể làm được gì ngoại trừ việc chờ chết đây?
Liều mạng, là không hề có hy vọng sống sót dù chỉ một chút.
Đan Minh quá mạnh!
“Không cam lòng lại có thể làm được gì?” Đạo Vân Thánh Tông thở dài một tiếng nói.
“Không cam lòng, tất nhiên cần phải phản kháng rồi! Các vị đều là những cường giả đứng đầu của Vũ Thanh đại lục, tụ lại cùng nhau mới có thể lật đổ được sự thống trị của Đan Minh!” Diệp Viễn thản nhiên nói.
Tử Dương Thánh Tôn lại lắc đầu lên tiếng: “Vô ích thôi! Cho dù chúng ta có tụ lại cùng nhau, cũng không phải là đối thủ của Đan Minh.”
Diệp Viễn cười nói: “Chẳng qua chỉ là hai mươi vị Thánh Hoàng Thiên mà thôi! Các ngươi có mặt tại đây đều đã có hai mươi người rồi! Dù thế nào Thánh Hoàng Thiên của Ngũ Đại Thiên Vực cũng không ít hơn năm mươi vị chứ nhỉ? Cộng thêm chín vị Đại Thánh Tôn của Vạn Yêu Đại Sơn càng nhiều hơn cả Đan Minh! Còn về vấn đề sức chiến đấu bậc cao, chuyện này cứ giao cho ta xử lý!”
“Cái gì? Vạn Yêu Đại Sơn có chín vị Đại Thánh Tôn từ khi nào vậy?” Cả người Tử Dương Thánh Tôn run lên, không dám tin nói.
Diệp Viễn cười nói: “Đan Minh có Thiên Đan chân phẩm, có thể tạo ra cường giả Thánh Tôn, lẽ nào ta không thể? Nếu có đầy đủ thiên dược, đừng nói là chín vị Đại Thánh Tôn, ngay cả chín mươi vị thì cũng có gì khó chứ?”
Mọi người nhìn về phía Diệp Viễn, không khỏi nghẹn lời.
Bọn họ vì để đột phá Thánh Hoàng Thiên mà đã trả giá lớn đến nhường nào?
Nhưng trong miệng Diệp Viễn, chuyện này lại đơn giản như việc ăn cơm uống nước vậy.
Đúng là khiến người ta không thể sống nổi mà?
Nhưng ngẫm lại mọi người cũng cảm thấy là lẽ đương nhiên.
Tại sao Đan Minh có nhiều cường giả Thánh Hoàng Thiên như vậy?
Còn chằng phải là vì họ nắm giữ Thiên Đan chân phẩm sao?
“Diệp mỗ cũng không cần các vị làm gì cả, chờ khi nào Diệp mỗ giết trở về Ngũ Đại Thiên Vực, mong rằng các vị có thể ra tay trợ giúp là được! Lần này thu hoạch không nhỏ, trở về ta sẽ giúp mọi người luyện chế một ít Thiên Đan, trợ giúp mọi người nâng cao thực lực thêm một bước. Tương lai diệt Đan Minh, Diệp mỗ sẽ thành lập lại Đan Các, truyền dạy Đan Đạo chân phẩm, để mỗi người trong các vị không còn bị người khống chế! Không biết ý của các vị ra sao?”
Mấy người này đều là những con cáo già không thấy thỏ thì không thả ưng, tuy rằng chính mình cứu vớt bọn họ, nhưng chuyện liên quan đến tính mạng của bản thân, họ sẽ không dễ dàng đồng ý.
Thậm chí hiện tại đồng ý, nhưng sau khi ra khỏi đây rất có thể sẽ báo tin cho Đan Minh.
Muốn lôi kéo bọn họ, cách tốt nhất chính là trói buộc họ bằng lợi ích.
Truyền lại Đan Đạo chính thống, luyện chế tiên đan, điều này chắc chắn có sức mê hoặc đối với họ.
Để đàn áp được họ, Đan Minh nhất định không thể nào cung cấp Thiên Đan ngũ phẩm cho họ được, việc này sẽ cắt đứt hy vọng tiến giai của họ.
Nếu không sao họ lại cam chịu mạo hiểm đi vào Mê Thần Cung chứ?
Có lẽ người khác không biết, nhưng những lão già này há có thể chưa từng nghe nói đến Mê Thần Cung?
Năm đó một đám cường giả chí tôn như Trác Bất Phàm kia, chỉ có mình hắn ta còn sống sót đi ra ngoài!
Sao bọn họ lại không biết trong đó nguy hiểm đến mức nào?
Chẳng qua họ bắt buộc phải làm vậy.
Quả nhiên, Diệp Viễn vừa nói ra những lời này, hai mắt nhóm Thánh Tôn chợt sáng ngời.
“Diệp huynh đệ, lời này thật ư?” Tử Dương Thánh Tôn nói.
Diệp Viễn cười nói: “Còn thật hơn cả vàng! Ngày sau ta gây dựng lại Đan Các, đột phá Thánh Hoàng Thiên, giúp các vị đạt tới Thánh Hoàng Thiên đại viên mãn cũng không phải là việc gì khó! Các vị cũng biết đấy, những điều này chẳng là gì đối với ta.”
Tài nguyên có hạn, Diệp Viễn muốn đạt đến cảnh giới Chân Phẩm ở Vũ Thanh đại lục này e rằng có hơi khó khăn.
Trên thực tế, Diệp Viễn đoán rằng minh chủ của Đan Minh cũng không thể luyện chế ra Thiên Đan ngũ phẩm chân phẩm được.
Dù gì thì thiên dược ngũ phẩm trên Vũ Thanh đại lục quá hiếm hoi rồi!
Nhưng căn cơ của Diệp Viễn rất vững chắc, hắn có thể luyện chế Thiên Đan ngũ phẩm bình thường đạt tới cửu phẩm cũng không phải là chuyện đùa.
Tử Dương Thánh Tôn liếc nhìn nhóm Thánh Tôn rồi nói: “Mấy vị lão ca, các huynh thấy thế nào? Trước mắt chúng ta có một người trẻ tuổi có thể đạt tới sự tồn tại như Lý Trường Sinh đấy!”
Rõ ràng hắn ta đã dao động.
Đạo Vân Thánh Tôn gật đầu giành lên tiếng trước: “Được, Thất Tinh Thiên Tông ta sẽ gia nhập! Nhưng có một điều kiện, chúng ta cần nhìn thấy Thánh Hoàng Thiên thượng vị!”
Diệp Viễn gật đầu nói: “Chuyện này tất nhiên rồi, ta muốn báo thù chứ không phải tự tìm chết.”
Thiên Lộc Thánh Tôn gật đầu nói: “Được, chúng ta cũng gia nhập!”
Mười hai vị Thánh Tôn, tất cả đều tham gia không ai ngoại lệ.
Đùa à, tên nhóc có thể luyện chế ra Thiên Đan chân phẩm, ngoại trừ Đan Minh ra đến nay mới chỉ có vị này mà thôi!
Không thể bỏ lỡ cơ hội này được!
Cường giả Thánh Hoàng Thiên đều sắp phải đối mặt với Thánh Hoàng đạo kiếp, nếu thực lực vẫn chưa được nâng lên, nói không chừng ngày nào đó sẽ ngỏm củ tỏi.
“Diệp lão đệ, có thể cộng thêm ta nữa không? Hiện giờ ta cũng là người có chân linh thánh tôn rồi!” Vô Phương đột nhiên lên tiếng.
Diệp Viễn cười nói: “Tất nhiên có thể! Huynh cứ gom đủ thiên dược chế tạo Quỳnh Dao Thiên Thánh Đan, ta có thể luyện chế giúp huynh, hỗ trợ huynh bước vào Thánh Hoàng Thiên!”
Vô Phương Đạo Nhân nghe thấy vậy thì không khỏi vui mừng khôn xiết.
Rất khó gom đủ thiên dược của Quỳnh Dao Thiên Thánh Đan, nhưng hắn ta lại có hy vọng bước vào Thánh Hoàng Thiên.
Ánh mắt Đạo Vân Thánh Tôn bỗng trở nên ngưng trọng, nói với đám Ngọc Hoàng Thiên: “Bây giờ các ngươi thề với thiên đạo, không cho phép bất cứ người nào tiết lộ chuyện ngày hôm nay ra ngoài.”
Những cường giả Ngọc Hoàng Thiên có mặt tại đó dù trong lòng không vui nhưng buộc phải lập lời thề với thiên đạo.
Họ làm xong hết thảy mọi chuyện, Diệp Viễn lập tức dẫn người đi vào nơi tận cùng bên trong lối đi.
Cánh cửa lớn của Tàng Bảo Các đã rách nát.
Nhưng bên trong lại truyền đến dao động đáng sợ, khiến sắc mặt của nhóm Thánh Tôn chợt thay đổi.
Cấm chế trong Tàng Bảo Các này đang bị mở ra.
Thông qua cấm chế, họ có thể nhìn thấy rất nhiều bảo vật ở bên trong.
“Đó là Hồng Mông chí bảo! Thật nhiều Hồng Mông chí bảo!”
“Còn có Thiên Đan! Thật nhiều Thiên Đan!”
“Đó là… Đoạn Không Tiên Ngưng! Thiên Bi Huyền Linh! Ngân Sương Thiên Diệp! Xuýt... Thật nhiều thứ tốt!”
“Đáng chết! Cấm chế này dao động, không hề yếu chút nào so với cái lúc nãy.”
Nhìn được nhưng không sờ được, đám cường giả Thánh Tôn này đều sắp phát điên.
Diệp Viễn lại cười nói: “Không sao, ta đi vào lấy!”
Ánh mắt Tử Dương Thánh Tôn trở nên ngưng trọng, nói: “Diệp huynh đệ, chuyện này không thể đùa được! Cho dù ngươi rất quen thuộc với nơi này, nhưng ngươi cũng không thể xông qua cấm chế này được.”
Đoạn Không Tiên Ngưng đã ở bên trong!
Năm đó bọn Nhan Ngọc Chân không lấy được đồ vật bên trong, tất nhiên cũng là vì có cấm chế.
Diệp Viễn không nói nhiều, bước chân lên giẫm vào trong cấm chế.
Không ít cường giả có mặt tại đó đều kinh hô lên.
Nhưng họ phát hiện thế nhưng Diệp Viễn lại không hề hấn gì.
Diệp Viễn đi tới đi lui trong cấm chế, tiến về phía trước từng chút một, lại không hề chạm phải cấm chế.
Một đám cường giả mắt đều nhìn thẳng.
“Sao tên tiểu tử này lại làm được vậy? Cấm chế này ít nhất cũng là lục phẩm! Lẽ nào hắn còn hiểu về cấm chế lục phẩm ư?” Đạo Vân Thánh Tôn nghẹn lời nói.
“Cấm chế lục phẩm hoàn toàn không hề tồn tại trên Vũ Thanh đại lục! Hắn là một phi thăng giả, rốt cuộc là tại sao có thể làm được vậy?” Tử Dương Thánh Tôn cũng kinh ngạc nói.
Phải biết rằng, trên Vũ Thanh đại lục cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện cường giả Chân Hoàng Thiên chứ đừng nhắc tới cấm chế lục phẩm.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất