Diệp Viễn lau chiếc trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh, cũng thở dài một cái. 

             Vừa rồi móng vuốt của con sát thi vương kia đã sắp vươn tới mặt hắn, đúng là ngàn cân treo sợi tóc. 

             Lúc nãy hắn bỗng nhiên nảy sinh ý tưởng cứu giúp mọi người, chơi đến độ tim đập thình thịch. 

             Đám người này đều là cường giả Thánh Hoàng Thiên, mất mạng cũng rất đáng tiếc. 

             “Các ngươi nghĩ nhiều rồi, không phải ta không so đo hiềm khích trước đó, chẳng qua cảm thấy mọi người đều là Thánh Hoàng Thiên, thật đáng tiếc nếu như mất mạng. Không bằng giữ lại còn có tác dụng, làm chút chuyện ý nghĩa.” Diệp Viễn thản nhiên nói. 

             Mọi người nhíu mày, nghe ra ý tứ sâu xa trong câu nói của Diệp Viễn. 

             “Diệp huynh đệ hình như rất hiểu biết đối với Mê Thần Cung này?” Tử Dương Thánh Tôn nói. 

             Suốt dọc đường tới đây, Diệp Viễn đã nhiều lần tính kế bọn họ, giống như đến chính nhà mình vậy. 

             Nhất là vừa rồi, một đường này có rất nhiều trản đèn nhưng hắn lại biết được cái kia có thể kích hoạt được cấm chế. 

             Chuyện này có chút bất thường. 

             Diệp Viễn cũng không giấu giếm, thản nhiên nói: “Ta có thể dẫn các ngươi ra ngoài, cũng có thể chia một phần thiên tài địa bảo của nơi này cho các ngươi. Thậm chí còn có có thể giúp mọi người bước vào Thánh Hoàng Thiên trung vị, hay kể cả Thánh Hoàng Thiên thượng vị! Nhưng...” 

             Một đám Thánh Tôn vừa nghe thấy vậy, vẻ mặt tràn đầy nghi ngờ. 

             Sao tiểu tử này đột nhiên đổi tính thế? 

             Hơn nữa, ngươi nói đột phá Thánh Hoàng Thiên thượng vị là có thể đột phá được sao? 

             “Diệp huynh đệ, có gì ngươi cứ nói thẳng đi.” Từ Dương Thánh Tôn cười nói. 

             Diệp Viễn biết họ không tin, chỉ thờ ơ nói: “Ngươi có biết tại sao Đại Hoàng nguyện ý đi theo ta không?” 

             Còn có thể vì sao nữa, bởi vì ngươi có thể luyện chế ra Thiên Hoàng Đan! 

             Hiệu quả của Thiên Hoàng Đan tứ phẩm không hề thấp! 

             Tuy nhiên Thiên Hoàng Đan tứ phẩm có thể khiến Đại Hoàng tăng vọt thực lực, nhưng lại không đủ để giúp đám người này đột phá Thánh Hoàng Thiên thượng vị. 

             Mọi người chỉ cười không nói. 

             Đại Hoàng hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: “Đúng là một đám ếch ngồi đáy giếng! Các ngươi có biết mấy năm trước ta vẫn chỉ là Ngọc Hoàng Thiên đại viên mãn không? Nhưng hiện tại, sau mấy năm đám người các ngươi có ai là đối thủ của ta chứ?” 

             Nhóm cường giả Thánh Tôn đều thay đổi sắc mặt, lộ ra vẻ kinh hãi! 

             Bọn họ cho rằng Đại Hoàng vốn là Thánh Hoàng Thiên, Diệp Viễn luyện chế Thiên Hoàng Đan chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi. 

             Không nghĩ tới, Đại Hoàng Thánh Tôn này là do một tay Diệp Viễn tạo nên. 

             Điều này thật đáng sợ! 

             Người có thể tiện tay tạo ra một Thánh Hoàng Thiên từ Ngọc Hoàng Thiên, người này... cũng hơi yêu nghiệt nhỉ? 

             “Đại Hoàng Thánh Tôn, những gì ngươi nói đều là sự thật sao?” Đạo Vân Thánh Tôn hít một ngụm khí lạnh nói. 

             “Ha ha, nếu Diệp Sư chỉ có thể luyện chế ra Thiên Hoàng Đan bình thường, ngươi cho rằng bổn tôn sẽ cam tâm tình nguyện đi theo ngài ấy như vậy sao?” Đại Hoàng cười nói. 

             Mọi người vừa nghe thấy vậy, cảm thấy rất có lý. 

             Chân linh Thánh Tôn chẳng những kiêu ngạo, hơn nữa cũng không thân thiện với con người, chứ đừng nói làm tọa kỵ cho hắn. 

             Hơn nữa dù Diệp Viễn có thể luyện chế ra Thiên Hoàng Đan bình thường, nhẽ ra địa vị của hai người họ hoàn toàn đảo ngược, mà không phải do Diệp Viễn nắm quyền chủ động. 

             Điều này chứng tỏ, thực lực Đan Đạo của Diệp Viễn càng tài giỏi hơn những gì họ đã nghĩ. 

             “Cũng không cần đoán tới đoán lui, các ngươi đều là cường giả Thánh Tôn, chắc hẳn đã nghe nói qua Chân Phẩm nhỉ?” Diệp Viễn thản nhiên nói. 

             Hắn vừa dứt lời, vẻ mặt các vị Thánh Hoàng Thiên có mặt tại đó đều thay đổi. 

             Chân Phẩm, trước đó đây là một từ ngữ xa lạ. 

             Nhưng kể từ năm Diệp Viễn của Võ Định Thiên Tông chiến đấu một trận long trời lở đất với Thánh tử Đan Minh Thương Vĩnh Ninh, đã lan truyền cái tên Chân Phẩm này. 

             Tuy nhiên loại Thiên Đan bậc này hoàn toàn không hề lưu hành trên thị trường, mà là bị Đan Minh lũng đoạn. 

             Trên thực tế hơn trăm năm đã trôi qua, thực lực Đan Đạo của các thiên tông lớn trong Ngũ Đại Thiên Vực không những không hề có tiến bộ, ngược lại còn thụt lùi một bậc. 

             Bởi vì sự lũng đoạn của Đan Minh hiện giờ càng thêm khắc nghiệt. 

             Đan Minh lũng đoạn Thiên Đan chẳng khác nào kiểm soát mạch máu của các thiên tông lớn, bóp lấy yết hầu của họ. 

             “Thiên Đan chân phẩm! Diệp Viễn... chẳng lẽ ngươi là... ngươi là...” Đạo Vân Thánh Tông đột nhiên nhớ tới điều gì đó, vẻ mặt kinh hãi nhìn về phía Diệp Viễn. 

             Những người khác cũng không phải là kẻ ngốc, liên hệ hai từ này với nhau, họ vẫn còn không biết Diệp Viễn là ai thì thật sự có thể tìm một miếng đậu hũ rồi đập đầu vào đó mà chết. 

             Năm đó lúc Diệp Viễn ‘bị giết’ mới chỉ ở Đại Cực Thiên Vị. 

             Theo lý thuyết, hắn chỉ là một tiểu bối càn rỡ vô danh. 

             Nhưng sự thật lại không phải như vậy. 

             Năm đó Diệp Viễn lập nên Đan Các, đánh bại Thánh Tử luyện chế thành công Chân Phẩm, dấy lên sóng gió trong Ngũ Đại Thiên Vực. 

             Nếu không phải như thế, Đan Minh cũng sẽ không lấy thủ đoạn lôi đình tiêu diệt Ngũ Quang Thiên Vực. 

             Có lẽ người khác không biết nhưng sao mấy vị Thánh Tôn này lại không biết chứ? 

             Mặc dù họ rất ít lộ diện trước mặt người khác, nhưng không có nghĩa không màng thế sự. 

             “Ta nghe nói Minh chủ Đan Minh tự mình ra tay giết chết ngươi! Vậy mà ngươi... ngươi vẫn còn sống?” Vẻ mặt Thiên Lộc Thánh Tôn cũng tràn đầy khiếp sợ. 

             “Ha, thù lớn chưa trả, Diệp mỗ há có thể dễ dàng chịu chết như vậy? Nhưng thật ra đám Thánh Hoàng Thiên các người lại cam tâm tình nguyện làm chó săn cho Đan Minh như thế sao?” Diệp Viễn lên tiếng với nụ cười như có như không. 

             Thật ra nhìn mấy vị Thánh Hoàng Thiên này, Diệp Viễn đã lờ mờ đoán được thực lực hiện giờ của Đan Minh. 

             Những Thánh Hoàng Thiên hôm nay tới đây, chỉ sợ đã là hơn phân nửa lực lượng của Ngũ Đại Thiên Vực rồi. 

             Diệp Viễn cũng không nghĩ tới, hóa ra Ngũ Đại Thiên Vực lại có nhiều cường giả Thánh Hoàng Thiên ẩn dật như vậy. 

             Tuy nhiên Đan Minh có thể trấn áp được nhiều Thánh Hoàng Thiên như vậy, có thể thấy được một chút thực lực của họ. 

             Nói là chó săn e rằng hơi quá đáng một chút. 

             Cường giả Thánh Hoàng Thiên là ngoại vật siêu nhiên, Đan Minh không ảnh hưởng gì lớn tới bọn họ. 

             Nhưng bọn họ cũng không dám nhúng tay vào chuyện của tông môn. 

             Năm đó Đan Minh dùng thủ đoạn lôi đình, tiêu diệt ngũ đại thiên tông, chém giết năm vị Thánh Hoàng Thiên già đời, chấn động tất cả cường giả Thánh Hoàng Thiên. 

             Ngay cả nửa chữ ‘không’ họ cũng nào dám nói ra chứ? 

             “Ha ha, Diệp huynh đệ nói thật nhẹ nhàng, ngươi có biết thực lực chân chính của Đan Minh mạnh đến nhường nào không? Ngươi có biết thật ra năm đó việc tiêu diệt ngũ đại thiên tông của các ngươi đều diễn ra cùng một lúc? Mà kẻ ra tay giết chết vị minh chủ Thánh Hoàng Thiên của Võ Định Thiên Tông của các ngươi, chẳng qua chỉ là minh chủ của một nhánh thuộc Đan Minh mà thôi.” Thiên Lộc Thánh Tôn cũng tỏ vẻ đầy bất đắc dĩ. 

             Đạo Vân Thánh Tông cũng nói với ánh mắt lấp lánh: “Tổng minh chủ Đan Minh Lý Trường Sinh là một vị cường giả Thánh Hoàng Thiên siêu cấp! Theo như ta được biết, Đan Minh có không dưới hai mươi vị cường giả Thánh Tôn! Ngươi biết đó, mấy lão già chúng ta gộp lại cũng không tới hai mươi người. Người có thực lực mạnh nhất cũng chỉ mới đạt tới Thánh Hoàng Thiên trung vị! Không làm chó săn thì còn có thể làm gì được nữa?” 

             Diệp Viễn nghe xong cũng hít một ngụm khí lạnh. 

             Đây vẫn là lần đầu tiên hắn biết được thực lực chân chính của Đan Minh. 

             Hắn còn tưởng rằng chính mình đã lăn lộn trong Vạn Yêu Đại Sơn của Thiên Nam đủ lâu rồi, trở về tiêu diệt Đan Minh cũng không có vấn đề gì. 

             Ai ngờ tổng minh chủ của Đan Minh lại là một vị cường giả Thánh Hoàng Thiên thượng vị siêu cấp. 

             Như vậy xem ra, còn đúng là một đối thủ nặng ký. 

eyJpdiI6Ims1bVV2QU9yRU9mWjhiYzJieW9oSWc9PSIsInZhbHVlIjoiWEtnZzRweExTRDlHNUVZOVRYd1RPZFVta2ZJUUJ2ZXJ6N1Uwc2ltU2ptQ0kwanZnZHhHSEVcL3ZFWCtLT1ZVVUdsTkdjUGRrXC9teHBRV1ZzOHRRdnpOWTg4dVBZQzF2WFpPSzIzZXNocmNqSUpQQWtha3pYUkpGN2ZvQ3NPXC9LUkErZ0tOc2FtOEtSWXorbFptdmlCeXJoeW5FUkdCYnB4SmhpZGRMSDZ3aVBMYUptUHExMzdhTVAwZ2NBUno3d0h4dkpyS2J6V1lEODBZZU5yNm4rdndRaHh3V2FRVmxBaEFNUGdYcEFcLzZTVHBJaTZyb0sxUk1RdjlDU3JUUlh0aUtEMzFnaWNLSEFMWjVaZVBaaVNORUtmRlJZa0ZjTjRpblRnYkJZK3BNNU5FMVwvRXZ4ano0YzRabTFSaENzTU1ZYlNCeVhVdERrbDVZdHpyR3BHdjVPV3lQVVdoUGdpd0ZPbHRydFVaUEsya205ODl5NHViTXJzVHlqNTBEbG9yVUQiLCJtYWMiOiJiM2I1OWYxZGVhOWJlN2I1OTYwZWRlODMxNDhhY2JhNDE5YzhlYTQyYmM1MTY1MzQxYmRiYTljOWQzNjQ5ZjU1In0=
eyJpdiI6IjZZcGpiRkR2SVN6dmtUd2c2VUE2Z2c9PSIsInZhbHVlIjoibDlrSWx6QmVLbTc4MHJ4czRROVhUQ0RuWVdSTW5hZGV2b2Y4OThucWJFMmhEUVNrVDVnUW5cL2g0N3R1ZzBZcWlHMWdCelFxaTB2QmJpZlVaV3h4aXFWUnBoT29PY3J5bDBSaklBZlpkQ3NhaWRiZHVrbWJhOVh6Yk1uZ3N2SklEQWV0T0o5UlZ5RmY1dlI4a0F0N0t1ZVhub3c4N3AwMCtSZU1VUlBOYnlyUkxUS09BUDdXd0FwV3hEZ1VyQXJvdVc3MGdqR0NYeGhCXC9ZYTYybHdcL01SVGVLc1ZTZkhmb3I3SUhubm5GV01ic2lVQ0taWVdBWFF6alNrSW4wMnE1KzZxY0c3b3plMllmRnhaVStkMUdmTWc9PSIsIm1hYyI6Ijc3OTE3ODFmNzcxZWU4OGQzNTRhMGJkMTI1ODYzMWQ4OWQxYmNlYzE5Yzc2OWVmMmY4YmZlNDc5M2Q5ZjNiMjUifQ==

             Diệp Viễn trầm mặc giây lát, trầm giọng nói: “Bây giờ, Đan Minh đã lũng đoạn tất cả các tài nguyên Đan Đạo, Thánh Hoàng Thiên của họ ngày càng lớn mạnh. Nhưng các ngươi chỉ có thể mạnh dạn mạo hiểm, đi đến bước đường cùng này. Bên này giảm bên kia tăng chưa đầy nghìn năm, Vũ Thanh đại lục đã không còn thiên tông nữa? Lẽ nào các ngươi cam lòng hay sao?”

Ads
';
Advertisement
x