Nhìn đống thiên tài địa bảo rực rỡ muôn màu trước mắt, hai mắt Diệp Viễn sáng ngời. 

             Lần này thật sự thu hoạch phong phú. 

             Bên trong Tàng Bảo Các này có rất nhiều Thiên Đan thành phẩm. 

             Về cơ bản đều là Thiên Đan ngũ phẩm! 

             Mà trong số đó còn có một số Thiên Đan chân phẩm. 

             Có vẻ như những gì Di Thiên từng nhắc tới đều không giả, kẻ có thực lực kém nhất trong Mê Thần Cung cũng đều đã đạt tới Thánh Hoàng Thiên Cảnh. 

             Tuy nhiên ở đây đều không hề phát hiện ra Thiên Đan lục phẩm, xem ra thậm chí ở đây thật sự cũng không được coi là cổng ngoài của nó. 

             Ngoài những thứ này ra, ở đây còn có rất nhiều nguyên liệu quý hiếm cùng với thiên tài địa bảo, ví dụ như Đoạn Không Tiên Ngưng. 

             Tuy những thứ này hoàn toàn không thích hợp luyện đan, nhưng hiệu quả lại không hề thua kém Thiên Đan. 

             Ngoài ra còn có một số kiện Hồng Mông chí bảo nhất nhẩm. 

             Bên ngoài hiếm khi gặp được Hồng Mông chí bảo, thì ở chỗ này hoàn toàn chính là cải trắng! 

             Tất nhiên Diệp Viễn cũng không cảm thấy hứng thú với Hồng Mông chí bảo. 

             Nhưng có một số Thiên Đan khiến Diệp Viễn nảy sinh một ý nghĩ điên cuồng. 

             Năm đó, Minh Đan dẫn theo số lượng Ngọc Hoàng Thiên nhiều gấp bội lần so với Võ Định Thiên Tông, diệt sạch tông môn. 

             Hôm nay hắn có thể dẫn theo một đống Thánh Hoàng Thiên công đánh Đan Minh. 

             Nếu như hắn có đầy đủ thiên dược, Diệp Viễn tự nhiên có thể tạo ra một đại quân Thánh Hoàng Thiên. 

             Đáng tiếc là thiên dược quá khó tìm. 

             Nhưng đống Thiên Đan ở trước mặt này lại có thể tạo ra một lượng lớn cường giả Thánh Hoàng Thiên. 

             Đến lúc đó, hàng chục Thánh Hoàng Thiên đáp xuống Đan Minh, Diệp Viễn rất muốn xem thử Lý Trường Sinh kia sẽ có biểu cảm gì. 

             Ban đầu năm vị đại vương liều chết tranh đoạt Thánh Duyên Đan với Mạnh Hàn Phong, ở đây có đủ mấy chục bình. 

             Hơn nữa, phẩm chất của Thánh Duyên Đan này cực cao, ít nhất đều đạt tới mức bát phẩm. 

             Không hổ là một tông môn lớn đã từng đứng đầu thiên hạ, quả nhiên giàu nứt đố đổ vách! 

             Đối với Mê Thần Cung mà nói, những thứ này ngay cả một sợi lông trâu cũng không bằng. Nhưng đối với đám người bên ngoài như họ mà nói lại là một khoản phong phú. 

             Diệp Viễn thu bảo vật lại, sau đó xuất hiện trước mặt mọi người, hô hấp của họ lập tức trở nên gấp gáp. 

             Bên trong đây có quá nhiều thứ tốt! 

             Nếu không phải họ kiêng kị Diệp Viễn thì bây giờ họ chỉ ước gì có thể giết người đoạt bảo vật. 

             Diệp Viễn cũng không keo kiệt, sau khi đi ra trực tiếp lấy ra hai mươi chiếc Hồng Mông chí bảo, ném cho đám Thánh Hoàng Thiên đó. 

             “Mỗi người một chiếc! Ta còn phải chia những thứ còn lại cho người khác nên không cho mọi người nữa.” Diệp Viễn thản nhiên nói. 

             Đạo Vân Thánh Tôn cầm lấy một thanh trường kiếm Hồng Mông chí bảo, không khỏi mừng rỡ nói: “Có thanh kiếm này, thực lực của ta sẽ tăng vọt! Bây giờ ta cũng có thể chiến đấu ngang sức ngang tài với một vị Thánh Hoàng Thiên trung vị!” 

             “Đồ tốt! Đồ tốt! Cám ơn Diệp lão đệ! Lần này nếu không có đệ, đám lão già chúng ta đều phải bỏ mạng tại đây, chứ đừng nói đến có được bảo vật tốt như vậy!” Tử Dương Thánh Tôn sờ Hồng Mông chí bảo của mình, yêu thích không rời tay. 

             Diệp Viễn cười nói: “Không vội, cho mọi người đống Thiên Đan này! Những Thiên Đan này đủ để mọi người tu luyện đến cảnh giới Thánh Hoàng Thiên trung vị!” 

             Đạo Vân Thánh Tôn không dám tin nói: “Hoàng Cực Bổ Khí Đan! Đây... đây chính là Thiên Đan tu luyện ngũ phẩm đó, ngươi... ngươi thật sự muốn tặng cho chúng ta sao?” 

             Diệp Viễn nói: “Mục tiêu chung của chúng ta là Đan Minh! Thực lực của mọi người ngày càng mạnh thì Đan Minh càng trở nên không đáng sợ! Được rồi, cầm lấy đi!” 

             Vẻ mặt Đạo Vân Thánh Tôn trở nên nghiêm túc nói: “Diệp lão đệ, ngươi lấy ơn báo oán, lòng dạ rộng lượng, bổn tôn khâm phục! Ngươi cứ yên tâm, bổn tôn nhất định sẽ dốc hết sức đối phó, tiêu diệt Đan Minh.” 

             Những người khác cũng lần lượt bày tỏ thái độ. 

             Diệp Viễn gật đầu nói: “Đây không riêng gì vì ta, cũng là vì bản thân mọi người. Ta tin tưởng các vị! Được rồi, phía trước vẫn còn một Tàng Kinh Các nữa, chúng ta cùng nhau đi xem thôi!” 

             Nói xong, Diệp Viễn dẫn đường tiếp tục tiến sâu vào bên trong. 

             Năm đó khi sơn môn của Mê Thần Cung bị phá vỡ, nhưng bên ngoài cửa lại tổn thất không nhiều lắm. 

             Thật ta đám sát thi ở bên ngoài kia rất nhiều đều là đệ tử của Mê Thần Cung. 

             Họ mất mạng là bởi dư sóng do các cường giả chiến đấu gây ra. 

             Còn về những đồ vật ở đây lại được bảo tồn khá nguyên vẹn. 

             Chẳng mấy chốc Diệp Viễn đã tìm được Tàng Kinh Các dưới sự chỉ dẫn của Di Thiên. 

             Đây chỉ là Tàng Kinh Các ngoài cửa, cũng không có mấy những thứ cao thâm gì nhiều, nhưng đối với đám người này thế đã đủ rồi. 

             Trong Tàng Kinh Các có không ít bí tịch công pháp. 

             Đối với những vị Ngọc Hoàng Thiên cùng Thánh Hoàng Thiên này mà nói, tự nhiên như nhặt được của báu. 

             Diệp Viễn không có hứng thú với mấy thứ này cho lắm, thứ hắn cảm thấy thích thú chính là những cuốn sách về Đan Đạo và Trận Đạo. 

             “Ý, ‘Bách Thảo Đồ Giám’.” 

             Diệp Viễn phát hiện một khối ngọc giản, mặt trên có viết cái tên này, lập tức sinh ra hứng thú. 

             “Tiểu tử, đồ chơi này chính là thứ tốt với ngươi đó! Năm đó Mê Thần Cung cực kỳ lớn mạnh, họ sở hữu toàn bộ thiên tài địa bảo của khắp thiên hạ! Vì vậy đám Thiên Dược Sư cường đại kia của họ cũng liệt kê ra một danh sách thiên dược vô cùng chi tiết! E là có đến tám phần các thiên dược trong khắp thiên hạ đều được ghi chép lại trong đó. Tất nhiên ngoài ‘Bách Thảo Đồ Giám’ này ra, bọn họ còn có một ít tranh vẽ những nguyên liệu quý hiếm,... Tuy nhiên thứ này lại rất thích hợp cho ngươi sử dụng.” 

             Nhắc tới thứ này, Di Thiên thuộc như lòng bàn tay. 

             Sở dĩ hắn ta quen thuộc với Mê Thần Cung như vậy là bởi vì hắn ta có quan hệ rất tốt với một đời cung chủ trong đó. 

             Lúc ấy Di Thiên là khách quen của Mê Thần Cung. 

             Chỉ tiếc sau này vị cung chủ kia đã qua đời. 

             Mà hắn ta là người kế nhiệm tiếp theo cũng chính là vị cung chủ cuối cùng của Mê Thần Cung, tuy rằng thực lực siêu việt, dã tâm bừng bừng đến nỗi gây ra kết cục sau này. 

             Diệp Viễn nghe xong, đôi mắt không khỏi sáng ngời. 

             ‘Bách Thảo Đồ Giám’ này đối với hắn mà nói quả thật cực kỳ quan trọng. 

             Có được nó, con đường Đan Đạo của Diệp Viễn sẽ càng thêm suôn sẻ. 

             Thần thức chìm vào trong đó, một vài bức vẽ cùng văn tự lập tức hiện ra trước mắt Diệp Viễn. 

             Những ghi chép thiên dược kia đều vô cùng tỉ mỉ. 

             Phải biết rằng đám Thiên Dược Sư của Mê Thần Cung ai nấy đều là những tài năng kiệt xuất. 

             Tuy Diệp Viễn có được thiên phú cực cao, nhưng bây giờ hắn vẫn còn quá yếu so với đám người kia. 

             Dược tính hay hoàn cảnh sinh trưởng của những thiên dược này đều được ghi chép. 

             “Thế nhưng lại có thứ như vậy! Tiền bối nói không sai, thứ này quả thật rất quan trọng đối với ta!” Diệp Viễn mừng rỡ nói. 

             Hắn chỉ đơn giản xem qua mấy vị thiên dược đã phát hiện những miêu tả bên trên đó gần giống hệt với những gì mình biết. 

             Có thể thấy bản lĩnh thâm hậu của những Thiên Dược Sư này. 

             Diệp Viễn có thể nói rõ như lòng bàn tay về dược tính của mấy vị thiên dược từ nhất phẩm đến tứ phẩm mấy ngày nay. 

             Diệp Viễn tự hỏi ở Vũ Thanh đại lục này e rằng ngoại trừ Lý Trường Sinh ra thì không có ai tài giỏi hơn mình cả. 

             Nhưng đám Thiên Dược Sư này lại thật sự lợi hại. 

             “Ha ha, lão phu biết ngay ngươi sẽ cần thứ này nên mới cố ý dẫn ngươi đến đây. Ngoài ra bên kia còn có ‘Trận Đạo Cửu Thiên Quyển’. Nhưng đây chỉ là ngoại môn e rằng sẽ không có đủ hết cả tập. Sau này ngươi đã có đủ thực lực có thể tiến vào Mê Thần Cung chân chính. Chỗ đó mới là nơi cất giữ báu vật thật sự. Nhưng năm ấy khi sơn môn của Mê Thần Cung bị đánh vỡ, sợ rằng bảo vật bên trong đều bị người khác dọn sạch rồi. Có thể tìm được hay không còn tùy vào vận khí của ngươi.” Di Thiên cười nói. 

eyJpdiI6ImhBMEVSN3RNbEJhY25FN0dCMFJ3c2c9PSIsInZhbHVlIjoiTElaXC9aTHVQSnpiZXBUXC8rdVBzTkNsXC94NXlsZDdOYmlUYVM0MDAzb0wwckhVd3ZzNWlHRFJzSTlYQkhhRDZIeVwvMU1VZXRueDk4c2psemZPQ1dzZXhOZWZCbnZ6K1wvRG0yeldNXC9GenEyU1dVU3dSRjR6dGxjTmtIUHhpdkpTTHI0TTJWcHhnMHY3STdiaGVoVEd1XC81N1BPdEJpQTJaaDlIUGZVcCtqeDkyK243WUNoakNPS0g2TFZTNzdscm1hZFFYb2pPSkNKK0lzMjcyQTNZYmV2VVU3WUc3RlJSeWZcL084dXdOSExlbDZRPSIsIm1hYyI6ImJkODk3OWY0NjQ2MWYxZTkxZDc2N2M5ZTI4YjNkMmQ1ZTMyNTJlZDk0OGJjMTRlMzdjMjU3MjQxZThiOGE4N2MifQ==
eyJpdiI6IlVaMVdzXC91czVrUFFOdmdFbVN2ZWZ3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlVFT0V4TGVoOXJJRWhXQlwvNWlmT01nNUVUNENDeFFaZk1QWllOd3hFMlQ4aGI4Y0VIeFpHcXpsK0xybmNXekdLOUdFbVoxbUk0dm5jT2tsYWpvZlNBTGJ0RU5FUXNUSUhjdlVRdVRyQTN0Mk1wdHVEcGFoaUJUb1wvQUZSa2J4S0FtaEdOMDM2WGFtTCtjYytUcTV2blFVYWFcL1oyTXNPaEQwQVIxWDB6bzNLdjY0d2QybDRNVzN3clN5YVlMNWp5SDBuTFd0SklIVEhzNW5meVlpaHR2bk9MK2IyRmNhQ1duRGtHTElDQ0oydEdcL3cwRm81TXlUSmFmYkpCaWdGSktxIiwibWFjIjoiNzMwOTUyYWVlOGVmYzcyNWFmNDc4NzdmMzViYjhiYWQwYTEzMWZjMWRiZGU0Y2MwZjZhMDk2MDBjNDJlM2Y0YiJ9

             Quả thật không hề nói ngoa là đại tông môn đứng đầu vạn giới.

Ads
';
Advertisement
x