Một đám cường giả không bận nổi giận nữa, rối rít tiến vào thông đạo bên dưới.
Nơi đó là cửa vào Thánh La bí cảnh.
Đạo Vân Thánh Tôn thoáng chần chừ, cuối cùng vẫn ôm quyền nói với Đại Hoàng: "Chẳng hay đạo hữu chính là Ngưu Ma Thánh Tôn của Vạn Yêu Đại Sơn?"
Đại Hoàng hờ hững: "Không phải! Bổn tôn là thống lĩnh đầu quân của Ngưu Ma Thánh Tôn!"
Nét mặt Đạo Vân Thánh Tôn lập tức biến sắc, đáy lòng sóng trào cuồn cuộn.
Từ khi nào Vạn Yêu Đại Sơn lại xuất hiện thêm một vị thánh tôn rồi?
Xem ra tin tức của Ngũ đại Thiên Vực có phần bế tắc.
Đạo Vân Thánh Tôn do dự một chút, vẫn nói ra: "Thứ cho ta nói thẳng, các hạ đường đường thánh tôn, sao có thể mặc cho một Ngọc Hoàng Thiên hạ vị coi làm vật cưỡi? Như vậy... như vậy quá nhục uy nghiêm thánh tôn!"
Đại Hoàng hướng lỗ mũi lên trời, thờ ơ đáp: "Bổn tôn tình nguyện, ngươi có ý kiến?"
Đạo Vân Thánh Tôn nghẹn họng, chỉ đành ngượng ngùng rời đi.
Mấy trăm Ngọc Hoàng Thiên đổ xô vào Thánh La bí cảnh, chỉ có mình Diệp Viễn vẫn không nhúc nhích.
Chờ mọi người đều rời đi rồi, Diệp Viễn thuấn di tới thẳng hoàng thành Thiên Ưng.
Trên thực tế, nơi này đã không còn là hoàng thành Thiên Ưng nữa mà đã trở thành Thánh địa Thông Thiên Giới.
Sự tích Diệp Viễn độc chiến Quân Thiên, cứu vãn Thông Thiên Giới đã trở thành truyền thuyết nơi đây.
Nhưng... nơi này đã cảnh còn người mất!
Thần thức của Diệp Viễn quét một lần lại một lần, phát hiện không chỉ mấy người Ly Nhi biến mất.
Chỉ cần là người từng có tiếp xúc với Diệp Viễn đều tan biến không lưu lại chút dấu tích!
Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Thậm chí cả những người từng ở hoàng thành Thiên Ưng... người Giản gia, Ninh gia... đều không cánh mà bay!
Diệp Viễn chợt phát hiện có vẻ bản thân mình đã rơi vào chính giữa một âm mưu rất lớn!
Kẻ bắt đi đám người Nguyệt Mộng Ly quá hiểu rõ hắn.
Hiểu được toàn bộ quãng đường lớn mạnh hắn trải qua những gì đều nằm trong lòng bàn tay của đối phương!
Nhưng trước khi hắn rời đi đã sắc phong Cửu đại Đạo Tổ.
Cửu đại Đạo Tổ chính là lực lượng mạnh nhất Thông Thiên Giới này. Đối phương là người nào mới có thể vượt hơn bọn họ?
Chẳng lẽ nơi Thông Thiên Giới này còn ẩn náu một cường giả Thiên Vị?
"Bằng hữu, ta muốn gặp Cửu đại Đạo Tổ, không biết ngươi có biết chỗ của bọn họ không?" Diệp Viễn ngăn một cường giả Thiên Nhân Tứ Suy hỏi.
"Đạo Tổ? Là cái gì?" Đối phương đáp.
Diệp Viễn cau mày: "Vậy ngươi có biết Diệp Viễn là ai ?"
Đối phương vừa nghe đã vô vàn sùng bái mà nói: "Diệp Viễn là chúa cứu thế của chúng ta! Ngài ấy công cao cái thế, trước nay chưa từng có!"
Diệp Viễn lại hỏi: "Vậy ngươi có biết người liên quan tới hắn đi nơi nào rồi không?"
Đối phương vừa nghe vậy đã mờ mịt lắc đầu: "Chúa cứu thế chính là chúa cứu thế, ai sẽ quan tâm người bên cạnh ngài ấy?"
Diệp Viễn cau mày càng chặt hơn.
Hắn phát hiện dấu vết của mình đã bị người hoàn toàn xóa đi, duy nhất lưu lại chính là ấn tượng chúa cứu thế.
Thế nhân chỉ biết Diệp Viễn, lại không biết có Cửu đại Đạo Tổ!
Những người liên quan tới Diệp Viễn cũng đều tan biến không còn dấu vết!
"Xem ra đoạn đường ngươi trưởng thành chẳng qua là một phần tồn tại trong một âm mưu lớn nhỉ! Trong lúc ngươi trưởng thành, sau lưng ngươi luôn có một đôi mắt quan sát ngươi!" Di Thiên chợt nói.
Diệp Viễn chỉ cảm thấy sau lưng lạnh lẽo!
Đối phương là ai?
Hắn ta muốn làm gì?
Diệp Viễn thoáng rùng mình, đầu óc như nổ tung, chợt nghĩ tới một người!
Nhan Ngọc Chân!
Thông Thiên Giới này vốn là bàn cờ hắn sắp đặt!
Nếu nói ai có khả năng thực hiện những việc này nhất thì chỉ có thể là hắn ta!
Diệp Viễn phát hiện bản thân bị vây trong một tư duy cố định.
Hắn cho rằng Nhan Ngọc Chân đã chết.
Nhưng ai từng nhìn thấy đối phương thật chết rồi?
Người cùng thời đại với hắn đã sớm tan thành mây khói.
Ngay cả Trác Bất Phàm cũng đã bước lên đường đi Tây Thiên.
Như vậy Nhan Ngọc Chân thật đã chết rồi sao?
Chưa chắc!
"Ha ha, xem ra ngươi đã đoán được rồi! Không hổ là người ta lựa chọn!" Thiên Nhân Tứ Suy bị Diệp Viễn ngăn lại chợt phát ra một trận cười quái dị.
Toàn thân Diệp Viễn chấn động, nhìn chằm chằm đối phương, lại phát hiện ánh mắt đối phương đã thay đổi.
Tựa như... biến thành một người khác.
"Nhan Ngọc Chân!" Diệp Viễn gằn từng chữ một.
"Là ta!"
Đối phương cũng không chối, cười đáp: "Ngươi tiến bộ còn nhanh hơn ta tưởng tượng! Càng khiến ta không ngờ là Thông Thiên Sơn lại có thể tiến hóa thành Hồng Mông chí bảo trong tay của ngươi!"
Diệp Viễn nằm mơ cũng không ngờ được, Ngọc Chân Thánh tôn từng hô phong hoán vũ Ngũ đại Thiên Vực, chủ nhân trước của Thông Thiên Sơn còn chưa chết!
"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Ly Nhi bọn họ ở nơi nào?" Giọng nói của Diệp Viễn lạnh đến mức muốn đông cả giới này lại.
Diệp Viễn lúc này gần như muốn nổ tung rồi.
Vừa nghĩ tới luôn có một đôi mắt sau lưng nhìn mình trưởng thành, hắn đã không rét mà run.
Huống chi, Nhan Ngọc Chân còn bắt đám người Ly Nhi đi.
‘Nhan Ngọc Chân’ khẽ cười: "Diệp Viễn, ngươi là kẻ thông minh nhất, có thiên phú nhất mà ta từng gặp! Thậm chí không kém hơn Trác Bất Phàm chút nào! Vậy nên… ngươi hẳn đã đoán ra ta muốn làm gì mới phải chứ?"
Diệp Viễn đè nén lửa giận trong lòng, trầm giọng nói: "Ngươi muốn ta tiến vào Thánh La bí cảnh?"
Diệp Viễn không ngốc, vị trí lối đi chợt nổ tung, Thánh La bí cảnh bất ngờ mở ra, e là đều không tránh được liên quan tới Nhan Ngọc Chân.
Bằng không đang yên đang lành sao có thể sinh ra biến cố như vậy được?
Nhan Ngọc Chân gây ra động tĩnh lớn như vậy, thoạt trông chính là vì muốn mọi người tiến vào Thánh La bí cảnh.
Đương nhiên, hắn muốn Diệp Viễn tiến vào Thánh La bí cảnh nhất.
Nhưng Diệp Viễn rõ ràng sẽ không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, vậy nên hắn mới bắt đám người Ly Nhi.
Toàn bộ chuyện này tựa như đều bị Nhan Ngọc Chân nắm trong lòng bàn tay.
"Thông minh! Ta nên cẩn thận hơn khi giao tiếp với ngươi. Thế nên, vì lý do an toàn, ta đã đưa người thương và những người có chút quan hệ với ngươi vào giữa vài ngàn tiểu thế giới rồi. Chỉ có ta biết bọn họ ở đâu! Tất nhiên, bọn họ đều rất an toàn, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, bọn họ sẽ vẫn luôn rất an toàn!" ‘Nhan Ngọc Chân’ cười nói.
Diệp Viễn lạnh lùng nhìn ‘Nhan Ngọc Chân’, trầm giọng nói: "Ngươi lấy Thông Thiên Tâm, tìm kiếm truyền nhân tại Thông Thiên Giới, đánh vỡ ranh giới Thông Thiên Giới, trở thành cường giả Thiên Vị! Mục đích đều là vì hôm nay sao?"
Nhan Ngọc Chân xuất hiện gợi lại cho Diệp Viễn rất nhiều ký ức.
Từ sau khi Tiên Lâm Thiên Tôn lấy được Tiểu Thông Thiên sơn, bắt đầu một loạt chuyện xảy ra về sau thoạt nhìn là tình cờ, ngẫm lại đều thấy là tất nhiên!
Chẳng qua là Diệp Viễn không nghĩ ra, nếu thủ đoạn Nhan Ngọc Chân thông thiên như vậy thì sao phải xuống hạ giới tìm truyền nhân?
‘Nhan Ngọc Chân’ cười nói: "Ta đã nói ngươi rất thông minh mà! Vậy quyết định của ngươi là?"
Diệp Viễn hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: "Ta còn có lựa chọn sao?"
‘Nhan Ngọc Chân’ nói: "Đi Mê Thần Cung, giúp ta lấy một thứ!"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất