“Đạo Vân Thánh Tôn của Thất Tinh Thiên Tông! Nhưng hắn ta đã mấy ngàn năm không xuất thế, không ngờ lần này lại ra tay!” 

             “Chuyến đi đến bí cảnh lần này, ngay cả cường giả Thánh Tôn đều kinh động! Xem ra, không đơn giản như chúng ta nghĩ đâu!” 

             “Lần này có trò hay để xem rồi! Ta thật sự muốn xem thử, tiểu tử này định ứng đối như thế nào!” 

             ... 

             Sự xuất hiện của Đạo Vân Thánh Tôn khiến bên phe Thất Tinh Thiên Tông tinh thần phấn chấn. 

             Chẳng ai ngờ rằng một vị Thánh Tôn lại ẩn nấp giữa bọn họ. 

             Thánh Tôn cảm ngộ quy tắc thiên đạo, bọn họ đã cố tình ẩn nấp, những người khác chắc chắn không thể nhìn ra, giống như Đại Hoàng. 

             Đạo Vân Thánh Tôn nhìn Diệp Viễn, khinh thường nói: “Mang theo một con súc sinh là coi mình là vô địch thiên hạ à? Tiểu tử, giao Hồng Mông chí bảo trong tay ngươi ra đây, bản tôn có thể tha cho ngươi một mạng!” 

             Mọi người nghe đến đây thì đều chợt bừng tỉnh. 

             Lúc trước Thất Tinh Thiên Tông bị Diệp Viễn liên tiếp đánh mặt, Đạo Vân Thánh Tôn cũng không hề ra tay. 

             Trong mắt hắn ta, đây chẳng qua chỉ là mấy đứa trẻ cãi nhau ầm ĩ mà thôi. 

             Ở trước mặt Thánh Hoàng Thiên, bán Thánh Hoàng Thiên cũng chỉ thường thôi. 

             Nhưng Diệp Viễn lấy ra Hồng Mông chí bảo, sao hắn ta không động tâm cho được! 

             Hồng Mông chí bảo ở trong tay Thánh Hoàng Thiên mới có thể phát huy ra uy lực thực sự. 

             Cho nên hắn ta mới ra tay. 

             “Cút!” Diệp Viễn đáp lại hắn ta, chỉ có một chữ. 

             Hiện tại hắn đang tâm phiền ý loạn, đã sớm không còn giữ được sự bình tĩnh như trước. 

             Lúc này Đạo Vân Thánh Tôn lại nhảy ra, ngoại trừ làm hắn tức giận thì không có tác dụng nào khác. 

             Đạo Vân Thánh Tôn nhướng mày, lạnh lùng nói: “Tiểu tử, thì ra ngươi vẫn không rõ cái gì gọi là Thánh Hoàng Thiên! Nơi này là quê hương của ngươi sao? Ha ha, hay lắm!” 

             Dứt lời, Đạo Vân hơi khoát tay, toàn bộ thế giới đều run rẩy. 

             Diệp Viễn quay về, phát hiện Thông Thiên Giới đã vững chắc hơn rất nhiều! 

             Nếu là như trước khi hắn phi thăng, một kiếm ban nãy đã khiến Thông Thiên Giới sụp đổ rồi. 

             Có điều, Thánh Hoàng Thiên vừa ra tay, thanh thế há có thể giống với người thường? 

             Nhìn thấy Đạo Vân Thánh Tôn ra tay, trên mặt Vệ Duật lộ vẻ đắc ý. 

             Khiến Diệp Viễn cảm thụ cơn đau điếng người, hắn ta rất chi là thoải mái! 

             Ba lần bảy lượt bẽ mặt trước mặt Diệp Viễn, khiến sát ý của hắn đối với Diệp Viễn cũng nhảy lên tới đỉnh điểm. 

             Chỉ là một con kiến dưới hạ giới, dựa vào cái gì mà vung nước tiểu, thải phân lên trên đầu hắn ta? 

             Trừ hắn ta ra, các cường giả Thất Tinh Thiên Tông cũng đều phấn chấn không thôi. 

             Thánh Tôn mới là lực lượng chân chính của Thất Tinh Thiên Tông bọn họ! 

             “Thánh Hoàng Thiên chó má, rất đáng gờm sao? Đại Hoàng!” Diệp Viễn lạnh lùng nói. 

             Thật ra, cũng không đợi Diệp Viễn phân phó, Móng Lẳng Lơ của Đại Hoàng đã được xuất ra. 

             Lúc này đây, Đại Hoàng cũng bạo phát sức mạnh của Thánh Hoàng Thiên! 

             Đạo Vân Thánh Tôn đang định bày ra võ lực của mình, với cảnh giới của hắn ta muốn tàn sát muôn dân Thông Thiên Giới, căn bản là không cần phải dùng toàn lực. 

             Nhưng một móng của Đại Hoàng cũng có uy lực cực lớn! 

             Đạo Vân Thánh Tôn vội vàng không kịp chuẩn bị, trực tiếp bị một cước đạp trúng mặt. 

             Ầm! 

             Đạo Vân Thánh Tôn bị đạp thẳng ra xa ngoài vạn trượng, cả khuôn mặt đều đang chảy máu, chật vật đến cực điểm. 

             Lúc này hắn ta đâu còn chút phong phạm cao thủ nào? 

             Phải biết rằng Móng Lẳng Lơ của Đại Hoàng, ngay cả Lữ Chính Tín là Thánh Hoàng Thiên tam kiếp còn không thể chống lại được. 

             Đạo Vân Thánh Tôn ngay cả một kiếp cũng chưa tới, một móng này đã khiến hắn ta bị thương nặng. 

             Vẻ mặt Đạo Vân Thánh Tôn kinh hãi nhìn Đại Hoàng, biến sắc nói: “Thánh... Thánh Hoàng Thiên!” 

             Giống như Đại Hoàng không phát hiện ra hắn là Thánh Hoàng Thiên, hắn ta cũng không hề phát hiện Đại Hoàng là Thánh Hoàng Thiên. 

             Lúc này, Đại Hoàng bại lộ thực lực chân chính làm cho tất cả mọi người ngỡ ngàng, chấn động. 

             Không phải bọn họ ngu xuẩn, mà là cường giả Thánh Hoàng Thiên quá mức hiếm thấy. 

             Toàn bộ Thánh Hoàng Thiên của Vũ Thanh đại lục cũng chỉ có nhiêu đó, rất dễ đếm hết. 

             Hơn nữa ai mà ngờ được, một Thánh Tôn Chân Linh mà lại cam nguyện làm tọa kỵ cho Ngọc Hoàng Thiên hạ kỳ chứ? 

             Bọn họ đúng là đã tận mắt nhìn thấy Diệp Viễn cưỡi trên người Đại Hoàng đấy! 

             Đại Hoàng lạnh lùng nhìn Đạo Vân Thánh Tôn, khinh thường nói: “Ban nãy ngươi mắng bản tôn là súc sinh?” 

             Trong lòng Đạo Vân Thánh Tôn hơi hồi hộp một chút, vội vàng nói: “Không có... Không có chuyện đó! Miệng... Nói sai! Ban nãy, chỉ là nhất thời nói sai!” 

             Đại Hoàng cười lạnh nói: “Ban nãy ngươi muốn Hồng Mông chí bảo của Diệp đại sư?” 

             Đạo Vân Thánh Tôn chỉ cảm thấy mồm miệng đắng ngắt, nói: “Không có... Không có! Ban nãy, chỉ là nhất thời xúc động!” 

             Đại Hoàng lại nói: “Ban nãy ngươi muốn hủy diệt quê hương của Diệp đại sư?” 

             Đạo Vân Thánh Tôn chỉ còn lại cười gượng, lắc đầu nói: “Hiểu lầm, thật sự chỉ là hiểu lầm!” 

             Nếu thật sự đánh một trận công bằng, tuy Đạo Vân Thánh Tôn không phải đối thủ của Đại Hoàng nhưng cũng sẽ không chật vật như thế này. 

             Thế nhưng vừa nãy Đại Hoàng đột ngột ra móng, thật sự rất có hiệu quả. 

             Giờ mà tái chiến, hắn ta căn bản là không có chút hy vọng thắng nào. 

             Cho nên hắn ta chỉ có thể nhận thua. 

             Tới nơi này, mục tiêu của Đạo Vân Thánh Tôn là thiên tài địa bảo trong Thánh La bí cảnh. 

             Bây giờ hoàn toàn không cần phải cố chấp phân bua với Đại Hoàng. 

             Đại Hoàng bày ra thực lực chân chính cũng làm cho một đám cường giả sôi nổi suy đoán. 

             “Thật không ngờ hoàng ngưu này lại là một vị Thánh Tôn Chân Linh!” 

             “Nghe nói Vạn Yêu Đại Sơn có một vị Thánh Tôn, bản thể chính là trâu, lẽ nào chính là hắn ta?” 

             “Không đúng! Thánh Tôn đại nhân sao lại cam nguyện làm tọa kỵ cho Ngọc Hoàng Thiên hạ kỳ? Người trẻ tuổi kia, rốt cuộc thì hắn có lai lịch thế nào?” 

             ... 

             Lúc này, trong đầu mọi người chỉ toàn dấu chấm hỏi kế tiếp nhau. 

             Chuyện như vậy, bọn họ có đánh vỡ đầu cũng không nghĩ ra được. 

             Có điều, Diệp Viễn lại không để ý tới suy đoán của bọn họ, chỉ lạnh lùng nói: “Phế đi tên kia, chuyện này coi như xong. Bằng không, không chết không thôi! Không phân ra thắng bại, ai cũng đừng nghĩ tiến vào Thánh La bí cảnh!” 

             Lúc nói chuyện, Diệp Viễn cũng chỉ về phía Vệ Duật. 

             Tên này đã nhảy lên nhảy xuống rất nhiều lần. 

             Lúc trước Diệp Viễn lười tính toán, nhưng bây giờ Diệp Viễn rất nóng nảy, rất khó chịu, cho nên hắn muốn ra tay! 

             Vệ Duật nghe vậy, sắc mặt không khỏi thay đổi nói: “Ngươi cái thứ gì, dám khoa tay múa chân với Thánh Tôn? Đạo Vân Thánh Tôn, ta là người thừa kế tông chủ định ra đấy! Ngài... ngài cũng không thể bị người khích bác ly gián được!” 

             Đạo Vân Thánh Tôn hừ lạnh một tiếng, trong giây lát chỉ ra một ngón. 

             Uỳnh! 

             Vệ Duật trực tiếp nổ thành một đám mưa máu. 

             Người thừa kế của Thất Tinh Thiên Tông, lại chết như vậy! 

             Mọi người đều câm như hến. 

             Theo Ngọc Chân Thiên Tông đến Thông Thiên Giới, bọn họ đều đang đợi xem cảnh Diệp Viễn xấu mặt. 

             Nhưng đến cuối cùng, Vệ Duật lại trở thành trò cười, Thất Tinh Thiên Tông thành trò cười! 

             Đi theo bên người Diệp Viễn thế mà lại là một Thánh Tôn chân linh! 

             Ngay cả nhân vật mạnh như Đạo Vân Thánh Tôn cũng không thể không khuất phục. 

             Đạo Vân Thánh Tôn hít sâu một hơi, nói: “Như vậy ngươi đã hài lòng rồi chứ?” 

             Diệp Viễn hừ lạnh một tiếng, nói: “Ta biết, trong các ngươi còn có một số Thánh Hoàng Thiên đang ẩn núp, các ngươi đi Thánh La bí cảnh đoạt cơ duyên của các ngươi! Hiện tại ta rất khó chịu, vậy nên, đừng tới trêu chọc ta! Mảnh thiên địa này là ta dùng tính mạng để bảo vệ. Ai dám động đến một cọng tóc gáy của nó, ta sẽ không chết không thôi với kẻ đó!” 

eyJpdiI6Ilc1ODNGbjMwejAwNzdZbCtWUkFwRXc9PSIsInZhbHVlIjoiMXdUb3R5NXlHRlN3dlZMUTlJTEtwemRtMlhJMlBOWndGR3NQZGpmN3hrVFwvY3FSKzVXTW02d0paSUVpRFN5KzE0QzVPSlh3M3hyNkI5NFNha0ZJeWFvWEttXC94MkVmNlJIK3RMdVRqbkZCV0hGUVJyV0hPUTlZOGZ2YWlGNnRFM3hQSnE5MWZRZHc3RUlyWk9HNFAyYzJjZ2FNakEreWRodkd1emFoNEVTcTZIem5LZ1JXaW1YNGMrVUxpSndZQzZXdjVvR1p3bGlaa0dhYW05ZUZjZVY5bHczWEljT1YwaDJcL0J5VkpPRnRZUERVXC8rUDM4VzRjaG5yODJ3SGsyQlc3cmg2eEVcLzc3dmdLTnpmd1VmaitGQUg1ZXBDc2dwbkpjNUZRREJaY2wyS3lBRkRMcVduYks4cEtwM21SeGp2UXJuUzJWT3AwUXJ0d0ZaMkhLenRMbCtHbUFLVUo0eVd3OWRycGJ6RDdmbjVFWEhyNXRoMjVQamxsWE9CNm4rd0ciLCJtYWMiOiI3MzJkZTIzNTUxMzQ1YWQ3MzNjN2VjYTU2MDk1ZjUwMWM5ZGZlYTNhNzcxZDlhNWE5MGFiOGZmOTg3NzE4M2U2In0=
eyJpdiI6IlwvSWlCNVNDQmRRcTJIZ3FSK05kd2RBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjZNc3JDTGN0RFFWY2F4TU1SbWlcL0hWTTFKeFpxbWlncVBnT1FZU1B4SWhRZUE3SFZNeHhSNFJ0eVVGTjU4UFNBdnk1a1RGaUxlV3l1QVFoQUh3elpDWjBmWXRHZUgwZ09PZFJuME9aQlBzdGUwWVhSQWwyaHo4Z3h6THBxMURQZ2hsZyt2VUIyQ2MwQmc3OXVGR0NiMU1VZVVXalhpamlkMUdscGZTMTJDckE4ek15dkNBVXVLajc4NjRNaHZyN3UyWEtPQmxDelpZXC9sV1JaTmR2cW9pd3BZMlZoUHJqTzB3aHZacUlGWW1NVT0iLCJtYWMiOiJlMjE5Zjg1MmRiMmFhNDI5ZTEzNGQwNDE5MTdmMWEyZjQxMTk4NGUwZTFmZTYxNGEyZGY0OWNkNzRkODU5ZTgwIn0=

             Huống chi, bọn họ đều đến để cầu cơ duyên, không cần phải hơn thua với Diệp Viễn.

Ads
';
Advertisement
x