"Mê Thần Cung!" 

             Di Thiên nghe cái tên này thì không khỏi thốt lên. 

             Diệp Viễn cũng ngạc nhiên là một trận kinh ngạc, nơi có thể khiến Di Thiên kinh ngạc thốt lên chắc chắn không phải nơi đơn giản. 

             Tính đến bây giờ, thứ thật sự có thể khiến Di Thiên kinh ngạc cũng chỉ có Vạn Giới Sơn. 

             Đương nhiên, ngoài mặt Diệp Viễn không chút biểu cảm. 

             "Tiền bối, ngươi biết Mê Thần Cung sao?" Diệp Viễn hỏi. 

             Di Thiên không trả lời Diệp Viễn, chỉ tự mình lẩm bẩm: "Không ngờ lối thông tới đây lại là Thiên Đoạn đại lục! Tiểu tử, cứ đồng ý lão trước đi." 

             Giọng nói Di Thiên mang theo mong nhớ nồng đậm. 

             "Nhưng…" Diệp Viễn hơi chần chừ. 

             Bảo thủ mà đoán, năm đó Nhan Ngọc Chân ít cũng có thực lực Thánh Hoàng Thiên trung vị. 

             Hơn nữa còn không phải Thánh Hoàng Thiên trung vị tầm thường. 

             Thứ mà đến hắn ta cũng không lấy được thì liệu một Ngọc Hoàng Thiên nho nhỏ như mình có thể lấy được không chứ? 

             "Ta quen thuộc nơi đó!" Di Thiên không giải thích thêm gì, chỉ nhẹ nhàng nói mấy chữ này. 

             Diệp Viễn nghe vậy hai mắt sáng ngời, mở miệng nói: "Được!" 

             ‘Nhan Ngọc Chân’ cười: "Rất tốt, người thức thời mới là trang tuấn kiệt! Trong Mê Thần Cung có một thứ gọi là Đoạn Không Tiên Ngưng! Chỉ cần ngươi có thể mang nó ra ngoài, bổn tôn tự nhiên sẽ thả người thương của ngươi." 

             "Được, ta đồng ý!" Diệp Viễn cũng không nói nhảm, sảng khoái đáp ứng. 

             Đương nhiên, hắn cũng không được phép lựa chọn. 

             ‘Nhan Ngọc Chân’ kia chợt cười một tiếng quái dị, mềm nhũn ngã xuống đất. 

             Diệp Viễn hơi cau mày, thuấn di tới lối vào Thánh La bí cảnh. 

             Diệp Viễn cũng có phán đoán nhất định với Nhan Ngọc Chân. 

             Năm đó hắn ta chắc chắn bị thương nặng, thậm chí hấp hối sắp chết nên mới ẩn náu tại Thông Thiên Giới. 

             Bằng thực lực Thánh Hoàng Thiên của hắn ta, dù Diệp Viễn có đột phá Thiên Vị cũng không có khả năng phát hiện ra hắn ta. 

             Có lẽ tính tới lúc này Nhan Ngọc Chân cũng chưa khôi phục trạng thái đỉnh cao. 

             "Tiền bối, Đoạn Không Tiên Ngưng là cái gì?" Diệp Viễn hỏi. 

             "Đoạn Không Tiên Ngưng là dị chủng Hỗn Độn, có khả năng đoạt thiên tạo hóa. Tiểu tử kia muốn vật này chỉ sợ là vì muốn đột phá Chân Hoàng Thiên Cảnh!" Di Thiên đáp. 

             Diệp Viễn hơi thay đổi sắc mặt: "Nói vậy, hắn ta đã đạt tới Thánh Hoàng Thiên đại viên mãn rồi?" 

             Di Thiên cười khẩy: "Nếu ngươi biết Thiên Đoạn đại lục là nơi thế nào thì ngươi sẽ không ngạc nhiên vậy đâu. Đi thôi, vào trước đã, còn ở giới này, mọi hành vi cử chỉ của ngươi đều sẽ không thoát khỏi sự giám thị của hắn." 

             Diệp Viễn gật đầu, bước ra một bước, tiến vào một mảnh không gian khác. 

             Chợt, một mảnh linh khí dồi dào đập vào mắt Diệp Viễn. 

             Linh khí nồng đậm đến mức Diệp Viễn cảm thấy hít thở không thông. 

             "Linh khí thật nồng!" Ngay cả Đại Hoàng cũng không nhịn được thở sâu. 

             "Mảnh không gian này thật kỳ quái, linh khí còn sung túc hơn cả Vũ Thanh đại lục! Quy tắc lực nơi này đều là quy tắc Tam Thập Tam Thiên!" Diệp Viễn cau mày nói. 

             Đây rõ ràng là một không gian biệt lập, thoạt nhìn rất giống một tiểu thế giới. 

             Nhưng Diệp Viễn lại cảm thấy quay trở lại Tam Thập Tam Thiên! 

             Hơn nữa nơi này cho Diệp Viễn một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm. 

             Khó có thể tưởng tượng, Thông Thiên Giới lại liên thông với một mảnh không gian quỷ dị như vậy. 

             "A ha ha, thật là Thiên Đoạn đại lục! Tên ngu xuẩn kia dâng cơ duyên tới cho ngươi này!" 

             Đi tới một giới này, Di Thiên cũng không giấu giấu diếm diễm nữa, trực tiếp lên tiếng. 

             "Cơ duyên?" Đại Hoàng sửng sốt. 

             Di Thiên cười nói: "Các ngươi có biết Mê Thần Cung là cái gì không?" 

             Diệp Viễn không nói gì, yên tĩnh chờ Di Thiên nói tiếp. 

             "Mê Thần Cung từng là một thế lực lớn khắp các thiên, cường giả nhiều như mây trên trời, một thời cực thịnh! Bọn họ từng là tông môn mạnh nhất Xích Minh và Dương Thiên, không ai sánh bằng! Đáng tiếc là tông môn này quá mức kênh kiệu, dám sinh ra ý định nhất thống Tam Thập Tam Thiên! Chẳng qua thực lực bọn họ thật mạnh, Mê Thần Cung không ngừng mở rộng, gần như quét ngang một nửa lãnh thổ Tam Thập Tam Thiên!" 

             "Cuối cùng bọn họ chọc cho Chúa Tể Chư Thiên xuất động, dẫn phát chiến tranh chư thiên! Trận chiến ấy đánh tới trời long đất lở, chư thiên sụp đổ! Đây không phải từ ngữ hình dung, là thật sự long trời lở đất! Tông môn Mê Thần Cung cùng cả một đại lục cứ vậy bị đánh vỡ, rơi vào Hỗn Độn! Đây cũng là nguồn gốc Thiên Đoạn đại lục. Không ngờ nó lại rơi xuống nơi này!" 

             Diệp Viễn và Đại Hoàng nghe xong thì không nhịn được hít sâu một hơi khí lạnh. 

             Không gian Tam Thập Tam Thiên vững chắc cỡ nào chứ? 

             Thậm chí nếu chưa bước chân vào Ngọc Hoàng Thiên là không cách nào phi hành thời gian dài. 

             Vậy mà trận chiến chư thiên lại có thể đánh cả một đại lục rơi vào hư không. 

             Vậy trận chiến ấy phải khổng lồ cỡ nào, thảm thiết đến đâu? 

             "Chúa Tể Chư Thiên…" 

             Diệp Viễn lẩm bẩm: "Tiền bối, Chúa Tể Chư Thiên… đều là thực lực gì?" 

             Di Thiên cười nói: "Thực lực của Chúa Tể Chư Thiên không phải là điều ngươi bây giờ có thể tưởng tượng được! Ngươi chỉ cần biết, bọn họ lên trời xuống đất, điên đảo càn khôn, không gì không làm được! Ở Vũ Thanh đại lục các ngươi, Thánh Hoàng Thiên là có thể xưng tôn. Nhưng đứng trước thế lực như Mê Thần Cung thì Thánh Hoàng Thiên còn chẳng đủ tư cách canh cửa! Vũ Thanh đại lục chẳng qua là hang cùng ngõ hẻm linh khí thiếu thốn của Tam Thập Tam Thiên thôi." 

             "Linh khí các ngươi cảm thụ ở nơi này. Khi Thiên Đoạn đại lục cường thịnh thì linh khí phải nồng đượm hơn cả trăm lần! Trong hoàn cảnh như vậy, Thánh Hoàng Thiên lại tính cái thá gì?" 

             Diệp Viễn nghe mà tâm huyết dâng trào, hắn thế mới biết bản thân nhỏ bé, ếch ngồi đáy giếng thế nào! 

             "Tiền bối, chẳng lẽ ngài… cũng là Chúa Tể Chư Thiên sao?" Đại Hoàng tò mò. 

             Di Thiên hờ hững: "Long tộc chân chính sống tại hỗn độn, ngang hàng với trời, sinh ra đã là Chúa Tể Cảnh! Ngươi nghĩ sao?" 

             Đại Hoàng trợn tròn mắt trâu, há hốc miệng. 

             Sinh ra chính là Chúa Tể! 

             Cũng quá đả kích người đi! 

             Chúng sinh nghịch thiên mà đi, trải qua vô số kiếp nạn mới có thể chứng đạo Thiên Vị. 

             Nhưng có người vừa sinh ra đã ở điểm cuối. 

             Thử hỏi có tức hay không cơ chứ? 

             Hai mắt Diệp Viễn lại lấp lóe, bất chợt nói: "Tiền bối, ngươi nói Chúa Tể Cảnh có thể lên trời xuống đất, điên đảo càn khôn! Vậy nếu ta đạt tới Chúa Tể Cảnh, có thể hồi sinh người đã chết chứ?" 

             Hắn chợt nhớ tới hình ảnh chập chờn trước mộ phần phụ thân khi hắn chính tay đâm Cửu Thương Thiên Đế, mang theo một tia khao khát hỏi Di Thiên. 

             "Vậy phải xem là người nào! Đúng là Chúa Tể Cảnh có khả năng điên đảo càn khôn, nhưng năng lực của mỗi người lại đều có chỗ khác nhau. Nhưng ta biết, đứng đầu luân hồi quar thật có năng lực nghịch chuyển âm dương. Đương nhiên, không phải hắn ta không gì không làm được. Có vài người hắn ta có thể hồi sinh, có vài người lại không được." Di Thiên nói. 

             Di Thiên nói nhẹ nhàng, Diệp Viễn lại lấp lánh ánh sáng. 

             Xem ra một thoáng chập chờn hắn từng cảm nhận được kia không phải là ảo giác! 

             Có lẽ phụ thân thật sự có hi vọng sống lại! 

             Chẳng qua trước đó hắn phải có đầy đủ thực lực đã. 

eyJpdiI6Ijl4SlpSNjBHZ1lxVDJnVWZQWG1GQ2c9PSIsInZhbHVlIjoiSmp3VVwvcW1pbDBpd2xLa2NrbHJkSmtTWTFrT3pnNlBPWnQ2a1FaU1MrQVd4YTRranpIdzNPdEVOZTc3KzV0V1loajF2VlhRT1E5czhJTDVKWGF6NWlMdDVacTNKdkh0RHFrMUZ2cTA4MjZXOUhuUlNGSk9NeU9vc3pcL0VPTUpLTjNKWjI0d1BPakduSHhIdmVVUlJzZXZFZDdidU1STkl4VTZtUnJNdEZMaHlwcHNqOXRxOVMyeFFqVUl0aDdOYjRiUEtkM2VyXC80Wm9MR09ZdXh0UndLaWcxenQyYVZqRkRuNHR6Mk5TXC94cDc5ZnFPMUpWK2ZKWGVkemtpakNkYTVKazN6WjBEMmQrKzhlbnVLM2czSFZPekIrNGZJZEs2SG52dms3dnYzOVNPaFlvUGw0dTYxS3ExMndxbmFQNk5CIiwibWFjIjoiZjJiMzQwMDkwMTNmMThhNDNkNWYzZDQ5MGVjMTE3MTQxZjAwMjVjMDlmMjExMDRjNGE4MTM3YjcxYjY0ZmRmYiJ9
eyJpdiI6InRrVzZXUDRkNWtGSmRKWVFWOXJhU1E9PSIsInZhbHVlIjoiUFwvdzcwakVxNGE1QzJHb1BZV0xFR3FPZHU5bGk5WHgzYmNEUDFKWTl0bVFYb0ZSdWJLTzJ1a1JiUFUySGhTZnNUeHZuT242UUsxNGpkWlVhXC9tSlwvK1YwQk5ZeFwvdDAxMVcyeEs3OURcLzNHXC9vRExZRGl1cTlBQzRLOEZjS1Rwcm1yUWI4THptdHIwVjYyNHpTSVwvUlkwalBtN080bHJ2aWJ6QjNVZEx5cko0RHFkaDVkSmkzaGVDUTdPbmxOa0ZmXC9haDRTS0ZlV3dVNWpqZUI0WjRzc2RHd2pQTzA2UDdzR0tWc1VFZzdsMWZ5OFNWcElpdjZjd0orVGV5MWdmMkh0SGNNSGpsVjJCM2VBV0dCblhjRlNBQno1a0FMYzU0emIyaHFcL0ZDS3JaRllZK2FOUEZ1elRreUtweXQyYndmU0dvblZKc3dMQnR1U1RnZk1JNW4rK0MrWXljRmc4SUY2OVByVjdSM0FiRDFtZ3NWUk1iOUM4M3BadUwxMTlOMzIrIiwibWFjIjoiZmFmMDg0M2NjZDdiOTk1ZDVjMzkyNmExMmI3ZDRkZjhmMDQ2ODFlMzEwMWIyMDU3YjZmMjJlZWJiMGY3ZGU1MCJ9

             "Không cần tạ ta, thực lực của ngươi tăng trưởng càng nhanh, ta cũng có thể càng sớm về nhà! Nhưng Đoạn Thiên đại lục này điêu linh thật đấy! Đám ngu xuẩn kia đã bắt đầu tìm chỗ chết rồi. Mười ba Thánh Hoàng Thiên lại tự cho là rất khá sao? Đi thôi, hội hợp với bọn họ." Di Thiên cười.

Ads
';
Advertisement
x